Vẫn luôn nghĩ và càng ngày càng thấm
thía rằng đàn bà nên/cần thương nhau. Cũng chưa chính xác là nên hay cần mà tự
nhiên có lẽ như thế, giữa đàn bà có một mối đồng cảm và thương nhau như nhiên,
sâu đậm. Không để so sánh với tình cảm đàn ông dành cho đàn bà hay gì cả, chỉ
là thấy như thế và nên như thế. Cũng có lẽ bởi có đến trên dưới 10 cô bạn thân
nên thấy cái tình này thật đáng trân trọng.
Sáng nay nhắn cho L, đang vi vu ở LC
và em thì chuẩn bị đi SG, rằng có một điều em muốn nói với L ngay, lại không
thể nói qua điện thoại được nên đành chờ khi em về. Điều em muốn nói là về sự
cô đơn (chúng ta đã nói rồi và em mới có thêm vài điều về nó muốn chia sẻ) -
thứ tồn tại như nhiên trong đời sống, thứ mà ai cũng mong tránh nhưng không ai
tránh được, chỉ có thể giảm thôi. Có lẽ người ta chỉ có thể gắng tránh được cô
độc. Sự cô đơn mà khi tối qua ngồi đối diện với G yêu quý, trong lúc nhận ra
người này vẫn là một đồng cảm định mệnh thì em lại nghĩ ra vài điều về sự cô
đơn. Bởi cô đơn là hiện hữu đương nhiên nên hãy cố gắng bên nhau bất cứ khi
nào, yêu thương nhau bất cứ khi nào ngay có thể, đừng chờ gì cả. Với G, muốn
nói rằng sau này em có thế nào trong cđ cũng chỉ xin một điều thôi: luôn ở bên
em, em chỉ cần như vậy thôi.
Hôm qua cũng bảo
với G rằng dù sao thì em cũng vẫn thích những người phụ nữ nhìn cuộc đời bằng
cái nhìn trong sáng, có chút ngây thơ cũng được, chỉ có bây giờ thì đừng tô mầu
hp lên thôi. Tuyệt đừng. Vì có lẽ vốn hp, nó không mầu.
*
Sáng nay nghe lại
Giọt sương “Vì đã
sống trong đời trái tim của những giọt sương …”