Thứ Ba, 27 tháng 6, 2023

28/6,

Đọc cái khúc dưới này thì bật cười, thấy cái bác xích lô hay quá.

Đời sống giờ khấm khá, du lịch dường như là một tiêu chí thể hiện sự hưởng thụ hay đẳng cấp gì đó, đi ăn nhà hàng nữa. các cụ nhà mình thì cả đời chả đi ăn nhà hàng mấy bữa, thấy cũng chả có vấn đề gì. Du lịch cũng vậy, không có nhu cầu. nhìn ra các ông già bà cả quanh nhà cũng thế cả. họ vẫn sống rất bình thường, bình thường hơn rất nhiều bọn lồng lên lộn xuống bây giờ.

Chúng ta bị chi phối rất nhiều bởi các lệ, luật của cộng đồng, của người khác. Nó nôm na như định kiến ấy. nghĩ sâu thì nó buồn cười. có ai sống hộ ai đâu. Mình cứ sống cuộc đời mình như mình có thể thôi chứ. Có sao sống vậy thôi, đã là tuyệt vời rồi. 

***

Một cuộc đời đáng sống ?!

(hay trò chơi của tâm trí)
Thấy nhiều anh chị chia sẻ về chủ đề này, nhưng sự thật, để nói như thế nào là ‘đáng sống’ thì thực sự rất khó để có một hệ quy chiếu áp chung cho tất cả.
‘đáng sống’ của người A, cũng chưa chắc là đáng sống với người B,
Nhưng chúng ta lại hay áp đặt lên nhau, sống như thế này thì mới ý nghĩa chứ.
Có ý nghĩa hay không, đó là một khái niệm rất tương đối và nó cũng chỉ diễn ra trong đầu người đó mà thôi. Chính xác nó là một mind-game, một trò chơi của tâm trí.
Về mặt xã hội, thì phần nhiều là do một tập thể đủ lớn, cùng thống nhất ngầm, đây là những tiêu chuẩn hay thước đo để đánh giá xem cuộc đời người này có ý nghĩa hay không.
Ví dụ, ở văn hóa của quốc gia X, thì đàn ông phải lấy vợ sinh con, tự xây nhà, rồi kiếm được 1 tỷ đầu tiên thì đó mới là một cuộc sống ý nghĩa của người đàn ông đấy.
Tuy nhiên, cũng là người đàn ông trên, nhưng đưa qua văn hóa của quốc gia Y, thì có thể những gì anh ấy đang cố gắng theo đuổi, lại vô cùng vô nghĩa với tiêu chuẩn của văn hóa số đông nơi đó.
Nên khúc này, anh em nào tinh ý sẽ thấy rõ được một sự thật, trong thế giới tương đối này, thì giá trị của một người sẽ khác đi hoàn toàn khi đặt ở những môi trường hay văn hóa khác nhau. Nên việc quyết định chọn một nơi (hay một văn hóa) để mình sống, để mình thuộc-về, thì cũng là một lựa chọn rất cốt lõi của đời người.
Có lần tôi đi vào khu Chợ Lớn của người Hoa, loay hoay mua vài thứ cần thiết rồi tôi định bắt taxi về quận 1 để ăn trưa. Đang đi bộ ra cổng chính thì tôi thấy một bác tầm U60 đạp xích lô đang chờ khách, thế là không gọi taxi nữa, tôi lên xích lô của bác để đi hóng mát rồi sẵn ôn lại kỷ niệm xưa luôn.
Bác hỏi tôi đi đâu, tôi nói bác cho ra chợ khu quận 1, chợ Bến Thành ấy, Bác cười lắc đầu bảo “bác chưa bao giờ đạp xa đến thế, mà chưa ra đi quận 1 lần nào, chủ yếu là đạp cho khách quen đi chợ loanh quanh đây thôi !”
Bác là người Hoa, hỏi ra mới té ngửa, bác chưa bao giờ ra khu quận 1 thật, chủ yếu kiếm sống và sinh hoạt quanh khu này hơn 40 năm rồi, con cháu bác thì đi khắp Sài gòn, chứ bác thì cứ ngày đạp xe 5-6 tiếng rồi về nhà nghỉ ngơi, vợ bác cũng thế, buôn bán rau ở chợ gần đó, cũng tầm trưa là dọn hàng thì 2 vợ chồng bác đèo nhau về nhà, nấu cơm, xem tivi, điểm danh con cháu, là vui vẻ xong hết một ngày.
Tôi có kể câu chuyện này cho vài người, ai cũng bảo, sống thế thì chán quá, không ý nghĩa gì hết, vì cả đời cứ quanh quẩn có đúng bán kính 10km gần khu chợ đó.
Tôi thì không nghĩ vậy, vì có đáng sống hay không thì do vợ chồng bác ấy quyết định, chứ không phải do chúng ta quyết định… sống không phiền ai, không gây hại cho ai, làm ăn đàng hoàng, cặm cụi siêng năng, thì đâu có gì để chê trách.
Có thể chúng ta đang nghĩ, một đời người là phải đi vòng quanh thế giới, hay ít nhất cũng phải đi 5-10 nước gì đấy thì nó mới ý nghĩa chứ. Đúng là nghe nó ý nghĩa đấy, nhưng nó chỉ ý nghĩa với ai thấy chuyện đó quan trọng thôi.
Và có thể chúng ta cũng đang nghĩ, phải cống hiến cái A, phải để lại cho đời cái B, rồi sở hữu được cái C thì cuộc sống mới đáng sống… Và cũng như trên, nó đáng sống với ai đang quan trọng những cái đó thôi.
Nó là một mind-game, tâm trí anh em đang quan trọng cái gì thì tự động anh em sẽ thấy cái đó ý nghĩa,
Cũng như có người dành cả đời để tu tập, mục tiêu là giác ngộ giải thoát, và người đó cho rằng như thế mới là một cuộc đời ‘đáng sống’… thì cũng như ở trên, nó ý nghĩa với ai quan trọng nó thôi.
Mình thấy sống như vậy là ý nghĩa, thì mình cứ trải nghiệm con đường đó,
Còn người khác nghĩ kiểu khác mới ý nghĩa, thì cứ để họ sống con đường họ chọn.
Mình chọn gì, sướng khổ được mất trong cái không gian đó, thì cũng do chính mình gieo/nhận và trải nghiệm nó thôi… vì không có ai sống giùm mình được cả.
Câu chuyện Bác đạp xích lô, nó tựa tựa cuộc đời của Mẫu thân tôi và cũng của rất nhiều thế hệ đi trước, cứ cặm cụi lặng lẽ sống, đủ tiền lo cho con cháu, ăn uống đơn giản, cũng không thích đi đâu chơi xa, cứ quanh quẩn trong nhà rồi bắt cái ghế ra trước nhà nhìn trời nhìn đất.
Đối với họ, đó là một cuộc sống ý nghĩa…
Và tôi thấy, không có gì sai cả, và cũng không có gì trái với luật trời đất cả,
Ai thấy mình còn kẹt, còn bị trói buột, mà muốn đi giải thoát thì cứ đi giải thoát.
Còn ai thấy mình không kẹt, thì có gì đâu để giải thoát.
Mà kẹt hay không kẹt, chỉ cách nhau ở một ý niệm mà thôi. Mind game!
Cheers,
Bác 7B

From Nghệ,


Ảnh của pexels


lông gà, vỏ tỏi ^^

 "Nếu bạn muốn hỏi tôi, cuộc sống có ý nghĩa gì, vậy thì tôi sẽ nói với bạn rằng, cuộc sống không có ý nghĩa gì đặc biệt cả.

Có đến 99% con người trên thế giới này, sau ba thế hệ, dấu vết về họ sẽ bị xóa nhoà, cho nên, ý nghĩa của cuộc sống chính là sự trải nghiệm của bạn trong vài chục năm sống ngắn ngủi mà thôi.

Bởi thế, ngàn vạn lần đừng vì mấy chuyện nhỏ nhặt lông gà vỏ tỏi mà phiền não, càng đừng vì lỗi lầm của người khác mà tự trừng phạt chính mình.

Mong bạn hãy nếm từng món ăn bằng cả trái tim mình, cũng dùng cả tấm lòng để lắng nghe, cùng ngắm nhìn hoa ở khắp nơi nở rộ."

Phạm Đinh Phương Đông


Ảnh của pexels


Thứ Tư, 21 tháng 6, 2023

Thế là ngưng,

 "Nhân việc hôm nay nói về môi trường, mình cũng nhận ra rất lâu rồi Sạp chưa nói hay share gì thêm với "tin môi trường".

Một ngày, mình không muốn nói vì thấy nó "bình thường".

Việc mình hạn chế dùng túi nilon là bình thường, việc mình lựa chọn ăn xoài Mộc Châu vì ngon thay vì xoài Thái nhập là chuyện bình thường, việc mình mặc áo cũ bởi thấy nó đẹp thay vì hứng lên là mua đồ mới là bình thường...Việc mình tập trung vào bán hàng Việt Nam là bình thường.

Như việc ăn uống, sao cứ phải chia chay/mặn làm gì. Mình ăn thì mình ăn thôi, việc nói mình ăn gì khiến mình cảm thấy giờ nó như là món đồ trang sức vô hình nhưng mà lấp lánh vậy. Cũng giống như các nỗ lực với môi trường, khi nói nhiều về nó về thứ mình làm.

Một ngày nọ mình cảm thấy như vậy đó. Thế là ngưng.

Ở Sạp, chỉ cần mọi người mua hàng thì đó là mình cũng đạt được mục tiêu liên quan đến môi trường rồi. Các bạn tin dùng vì nó tốt, nó đẹp chứ không hẳn "vì môi trường nên tôi chọn dùng"... Chỉ như thế nó mới lan toả hơn, vì số người vì điều đó chưa nhiều.

Mình bớt kêu gào hơn trước, bớt lo lắng hơn trước, bớt tức giận và oán hận con người hơn trước.

Sức mình yếu, lựa sức để làm.

Tập trung quay lại vỗ về cái thể giới nhỏ bên mình. Tự chủ để làm từng việc nhỏ một.

 

Và cũng hay sao, giờ có nhiều thêm tiếng nói cất lên. Mình được im lặng.

Môi trường thực ra là sự sống của loài người, nói loài người thì là rộng lớn. Nó là vì mình, vì con mình, vì những người bạn mà mình biết đang chịu trực tiếp của biến đổi khí hậu".

Của Sạp Chàng Sen


Ảnh của pexel


 

Thứ Ba, 20 tháng 6, 2023

21/6

Nhẫn nhịn là một thứ mà, nhìn ở góc độ nào đó thực ra lại không tốt lắm.

Một lần nhẫn, giống một lần lò xo bị nén lại. Nhẫn nhiều quá rồi sẽ tới lúc phải bật ra thôi. Giới hạn chịu đựng càng cao, sức bật càng lớn.

Nên mấy người hiền hiền lại hay cọc tính là vậy.

Chơi với mấy người này, phải tự biết giới hạn của mình. Mà thực ra chơi với ai cũng vậy mà, đừng leo lên đầu lên cổ của ai hết, thì thiên hạ mãi thái bình.

(Trên mạng)

***

Nhịn quá mà cứ chìm xuống là bất lực ấy chứ. Người có trí tuệ người ta nhẫn nó cũng khác.

Tự biết giới hạn của mình, nôm na nó cũng nằm trong biết điều ấy. Giờ là thời đại mà người ta biết nhiều chỉ duy biết điều là hơi kém. Cứ được phần mình thôi, toàn đòi với hỏi, lấn được bao nhiêu là cứ lấn vào mặt người khác dưới mọi hình thức, ngày đêm không ngừng thải độc vào bầu không khí, môi trường xung quanh. Thành ra nhiễm độc cả. Người nọ hít khí của người kia thải ra.

Giờ gặp một người biết điều, dễ thương thật là quý hóa ấy ^^


Ảnh của https://www.pexels.com




Thứ Hai, 19 tháng 6, 2023

Cái lỗi,

Cũng vẫn hay nói trong các câu chuyện là, không có ai vô tội cả. ấy thế nhưng mặt bằng bây giờ hình như là luôn đổ lỗi cho bên ngoài. Chả ai thấy lỗi của mình cả, có thấy nói ra mồm chỉ là nói cho có, cho ra cái chiều “văn minh” rằng biết nhận lỗi thôi còn thực lòng thì chắc chưa ^^. Hoặc có, thì người ta cũng nhìn lâu vào cái lỗi của người kia hơn.

 ***

Tiên trách kỷ, hậu trách nhân

Trách mình xong rồi mới đến trách người,

hay thấy cái lỗi của mình trước rồi mới tính đến cái lỗi của người khác,

Ai cũng biết câu này,

nhưng cái đáng tiếc là ít ai làm được lắm,

Vì cái nếp nghĩ của chúng ta hay phóng ra ngoài nhiều rồi, nó thành thói quen, nên khi có gì xảy ra thì cứ "tại", "bị", "bởi vì" trước cái đã. Chứ ít khi chịu hướng về chính mình để hỏi lại, liệu mình đã làm gì chưa đúng ở đây hay không.

Cái này phải tập rất nghiêm túc, chứ không thể qua loa nói cho vui, vì vào việc thực tế thì đâu lại vào đấy, vẫn trách người và vẫn trách ngoại cảnh như cũ.

Trước tôi có phỏng vấn ai, nhất là các vị trí từ quản lý trở lên thì tôi luôn hỏi thêm câu này, liệu anh/chị nghĩ sao về câu "tiên trách kỷ, hậu trách nhân."

Bằng cấp, kinh nghiệm giỏi đến mấy mà chưa có trải nghiệm sâu về câu này thì cũng dễ ra về.

Với tôi, ý nghĩa câu này là một tư duy cốt lõi, nói top 1 thì hơi quá, nhưng chắc chắn phải là top 3 tư duy của người có trí tuệ, vì nó quyết định người đó sẽ dừng lại ở ngay tầm đó hay còn có thể phát triển lên tiếp nữa hay không.

Tại sao?

Một, vì không ai thực sự hoàn hảo để quyết định đúng hết toàn bộ mọi bài toán trong cuộc đời mình, nói thẳng ra, chúng ta không giỏi như chúng ta nghĩ, và còn rất nhiều vùng tối hay vùng chưa biết (unknown) mà chúng ta chưa bao giờ biết đến.

Hai, khi bất kỳ điều gì xảy ra, dù tốt đẹp hay tồi tệ, thì chúng ta luôn có một phần trách nhiệm của mình trong đó, chứ không thể nào vô can 100% được. Vì nhân quả là tuyệt đối, nên mình gặp ai, gặp chuyện gì, cái gì xảy ra với mình thì đều là ‘quả’ của một cái ‘nhân’ mình đã gieo trước đó hết, chứ làm sao mà tự nhiên xảy ra ngẫu nhiên được.

Cho nên, nếu anh em không thấy ra được phần 'trách nhiệm' của mình, hay 'lỗi' của mình ở tình huống đó thì làm sao anh em sửa được nó, và rồi làm sao tư duy của anh em mở rộng thêm được, và quan trọng hơn là làm sao chất lượng cuộc sống của anh em được cải thiện được.

Hay nói theo chiều ngược lại, là anh em đồng ý quay lại với những vấn đề đó, cứ tồn đọng mãi trong cuộc sống của anh em, mà không có một lối thoát?

Còn một phiên bản sâu hơn của câu này nữa,

Đó là "tiên trách kỷ, hậu trách kỷ"

Tự vấn mình trước, rồi lại tự vấn mình thêm lần nữa,

Chữ ‘tự vấn’ hay hơn chữ ‘trách’,

Chữ 'tự vấn' là tự hỏi lại mình, hay tự phản biện lại mình,

Cái tự vấn đầu tiên là, "cái trách nhiệm của mình ở đây là gì?"

Cái tự vấn thứ hai là, "bước tiếp theo là gì? hay giải pháp của mình ở đây là gì?"

Hồi lâu tôi có kể anh em nghe, Mẫu thân tôi để tiền ngay bàn rồi bị cô giúp việc lấy… Sau khi xác nhận ai lấy rồi, nhưng Mẫu thân vẫn trách phần mình trước, là do mình đã kích thích lòng tham của người ta, để tiền hớ hên thì mất là đúng rồi, chứ Mẫu thân tôi không trách tại sao cô giúp việc tham thế, gia đình người ta khó thì tiền ít còn cầm lòng, chứ tiền nhiều thì khó lòng bước qua, lẽ thường thôi.

Của Nghệ,

Tks,



Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2023

12/6

 "Mình không hợp nhạc của Blackpink, mình thích xem những khoảnh khắc đời thường hơn vì trông dễ thương hơn, nhưng các nhóm nhạc nữ K-pop nói chung và Blackpink nói riêng cũng không thoát được trào lưu trên thế giới: khai thác những ám ảnh tình dục một cách tinh tế để kiếm tiền trong ngành giải trí. Điều này thể hiện trong các phim tài liệu về K-pop. Các ông bầu muốn gì? Ngây thơ hẳn? Không. Phải ngoan ngoan lễ phép với công chúng, phải vừa ngây thơ vừa quyến rũ trong các sản phẩm giải trí. Mình không nói những sản phẩm của họ thô tục, mình nói “khai thác một cách tinh tế”. Nấc thang tiếp theo của gợi cảm là để dẫn đến đâu? Chắc chắn không phải nhà thờ hay nhà chùa rồi. Vũ đạo, trang phục, lời bài hát, cứ rà soát một lượt sẽ thấy chúng luôn ở lằn ranh mập mờ nguy hiểm giữa gợi cảm và bậc tiếp theo".

***

Khi đến tuổi kết hôn, có nhiều người có suy nghĩ đáng sợ là: Lấy rồi bỏ cũng được. Đây không chỉ là suy nghĩ của người bị giục kết hôn, mà còn là suy nghĩ của bố mẹ. Ý họ là sau khi có con rồi thì điều đó không quan trọng nữa. Ít nhất là phải đi qua cái giai đoạn áp lực này.

30 tuổi, mình nhìn xung quanh thấy những người mệt mỏi, thiếu sức sống nhiều hơn những người tràn đầy năng lượng, những người mãi không từ bỏ được thói quen xấu nhiều hơn những người có thể thay đổi. Chị mình có cái tật dậy muộn, ăn sáng vội vàng, có khi vừa đứng vừa ăn rồi lao đi làm, nhưng mấy năm rồi không thấy thay đổi. Ông hàng xóm, bị gút sưng vù biến dạng khớp, đi không vững, nhưng không thể từ bỏ bát phở bò mỗi sáng. Mợ, bị tê thấp đau cứng chân, bảo ăn gạo lứt cho đỡ đau nhất quyết không ăn. Bác gái, bị đau dạ dày, bảo đừng uống sữa lạnh nhưng cứ nóng là mở tủ ra tu ừng ực. Đấy chỉ là những chuyện nhỏ, thế nên đừng tin những ai mạnh miệng lấy xong rồi bỏ và làm lại, “rũ bùn đứng dậy sáng loà”. Bao nhiêu người đã đứng dậy sáng loà ở tuổi gần 40 với một hoặc hai đứa con?

From Thân Trang


Ảnh của Viet Thanh Nguyen 


Thứ Tư, 7 tháng 6, 2023

Yêu,

 Cả đời chỉ yêu một lần là tốt nhất.

Yêu nhiều quá sẽ trở nên lãnh đạm, chia tay nhiều quá sẽ trở thành thói quen, đổi người yêu quá nhiều sẽ sinh ra so sánh. Đến cuối cùng bạn sẽ không tin vào tình yêu nữa.
Thật ra đối với tình yêu càng đơn thuần thì càng hạnh phúc.

From Phạm Đinh Phương Đông


Ảnh của Tang Tang


đôi khi, chỉ là ngồi không thôi ^^

 Xem phim thì thường thích thoại nhất. thỉnh thoảng có câu tỉnh táo luôn ấy.

Như hôm qua trong cái phim NCIS LA thì phải, chuỗi NCIS thì xem nát cả ra ấy, phin nọ cắm vào phin kia. Có một anh KTS đang giả nhời thẩm vấn, về một anh khác. Anh bảo đại loại ông kia làm việc kinh lắm, tôi thì ít hơn vì tôi còn phải cắm trại, săn bắn, lướt sóng, tập nhu thuật, về cơ bản là làm con người ^^

Mới càng thấy rằng, giờ nhiều người làm việc kinh quá. Nghĩa là làm việc, không biết tự bao giờ lại trở thành lẽ sống, bỏ qua hết các phần khác. Mà con người, để thực sống thì đúng là còn quá nhiều điều hay ho cần trải nghiệm. thể dục thể thao hay văn hóa văn nghệ hay lao ra ngoài đường cà phê cà pháo, hay học tập thêm một cái gì chỉ là sở thích thoai hay đơn giản chỉ là ngồi không thôi, không làm gì cả …



Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...