Thứ Năm, 12 tháng 12, 2019

"Tất cả đều đúng giờ!"

"Múi giờ tại New York nhanh hơn California 3 tiếng, nhưng nó cũng không làm nhịp sống tại California chậm lại.
Có người tốt nghiệp ở tuổi 22, nhưng phải đợi tận 5 năm để tìm được một công việc tốt và ổn định.
Có người trở thành CEO năm 25 tuổi, nhưng lại qua đời khi mới 50.
Trong khi có người trở thành CEO ở tuổi 50, lại sống đến tận năm 90 tuổi.
Có người vẫn còn độc thân, trong khi có người đã ổn định gia đình.
Obama nghỉ hưu ở tuổi 55, và Trump lên chức Tổng thống năm 70 tuổi.
Tất cả mọi người trên thế giới này đều phát triển theo múi giờ riêng của họ.
Những người xung quanh bạn có thể đi trước bạn, nhưng cũng có người đi sau bạn.
Nhưng tất cả mọi người đều có những cuộc đua riêng, trong khoảng thời gian của riêng họ.
Đừng đố kỵ với họ và cũng đừng mỉa mai họ.
Họ đang ở múi giờ riêng của họ và bạn cũng vậy.
Cuộc sống chính là chờ đợi đến cơ hội phù hợp để hành động.
Vì vậy, hãy thả lỏng bản thân.
Bạn chẳng phải muộn, cũng không hề sớm.
Cuộc sống đã đặt bạn ở đúng thời điểm của chính mình.
Tất cả đều đúng giờ!"
– Jay Shetty –

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2019

21/10

Năm nay đã thấy nhẹ lòng đi rất nhiều, trộm vía. 
Cứ mỗi năm ngồi trước 3 ngôi 2 lượt, đủ để quán chiếu sống chết, nhỉ ^^. Nhớ một câu: đã biết đời vô thường sao còn phiền não. Đấy, biết là biết thế, nhưng rồi bọn đang sống, cứ đâm đầu vào sống thì lại cứ phải phiền não thôi, làm gì có cách nào khác. Có giống người là có phiền não, càng đông càng phiền haida. 


Thứ Ba, 10 tháng 9, 2019

11/9

From chị Loan BB, vô phép,

"Ở tuổi trung niên, tôi tự dưng thích cái gì cũng trung trung, bình bình. Tôi hài lòng vì mình có bề ngoài trung bình, nhan sắc hạng trung, không có gì nổi bật. Tôi cũng giữ được cân nặng vừa đủ, không béo không gầy mà còn lâu mới chuẩn. Đi làm tôi cũng là người giỏi bình thường, làm được những việc mà ai cũng làm được, không thuộc nhóm người giỏi nhất, được tin cậy nhất, lương cao nhất, chỉ cần không bị chê, không bị đuổi ok. Làm kiếm tiền đủ sống thôi mà, đâu cần phải gồng. Tôi cũng ham tiền thấy bà, nhưng tôi không cố gắng tăng thêm giờ làm để kiếm thêm. Lẽ ra sức tôi làm được 10 tiếng, tôi chỉ chọn làm 5 tiếng thôi. Lẽ ra có thể kiếm được 6k, tôi hài lòng với lương khoảng 3k. Tôi cứ thích cái sự trung bình thôi. Như một cái xe tôi không thể chạy hết tốc lực rồi ngủm sớm, cứ tà tà mà chạy từ từ cái gì cũng nhừ. Hồi xưa chọn yêu ai tôi cũng hay thích chọn anh nào, làm nghề gì cũng phải giỏi nhất trong lĩnh vực đó. Giờ cho tôi nhiều lựa chọn tôi cũng chọn người trung trung. Tôi chuyển sang hâm mộ sự vừa phải, giao tiếp tôi cũng thích gặp người trung dung, vừa vừa phải phải, thấy dễ chịu . Ăn mặc cũng chọn tông màu trung tính. Chơi với bạn đứa nào trung trung bình bình cũng thấy dễ chịu, đừng làm quá bưởi ơi. Sức tôi có thể đẻ 2 đứa thì tôi chỉ đẻ 1 thôi, trai gái gì cũng được, không áp lực. Dạo này tôi cũng ăn chỉ có một nửa phần ăn trước kia, không ăn nhiều được dù có muốn cố. Nên thay vì ngày xưa miệt mài ngày 4 bữa sáng trưa chiều tối, giờ tôi bỏ hẳn 2 bữa, chỉ ăn trong nửa ngày, sau khung giờ đó thì có ngon mấy cũng không ăn hoặc ăn vừa thôi chứ không hạm như trước.
Sau này có tiền mua nhà 2 phòng thì tôi cũng chỉ mua 1 phòng. Tôi không thích sự dư dả nữa. Tuổi già của tôi sẽ không lo lắng chuyện phải cho đứa nào thừa kế tài sản quá nhiều, tôi không giỏi chia chác, đẻ cho lắm, nghèo khổ thì con nó chán, giàu thì nó chỉ chăm chăm chia chác rồi choảng nhau. Tôi lạ gì.
Nếu chọn một nhân vật dân gian ưa thích, tôi thích cái anh gì mà dù nghèo, lòng tham cũng có chút đỉnh, nhưng chỉ làm đúng việc may cái túi ba gang, chứ không quất cái túi sáu gang rồi đổ bà nó hết xuống biển. Còn nếu chọn cuộc sống tối giản như hiện nay, cho tôi ba gang, tôi chỉ xin nhận gang rưỡi, là vừa.
Tạm tạm vậy đi, tôi giờ ăn chỉ nửa ổ bánh mì, yêu cũng chỉ yêu nửa trái tim, và cũng chỉ thích đi nửa đường chân lý. Ai nói tôi nửa vời tôi chịu."

P/s: Càng ngẫm càng thấy lựa và thực hành được con đường trung đạo, hình như Phật giáo nói thế, là hợp lý. Càng ngày càng thấy sự vô vị của những thứ quá: giỏi quá, khỏe quá, xinh đẹp quá, tỉ mỉ quá, cầu kì quá, nhiều đồ đạc quá, yêu quá thương quá, kĩ quá, lo lắng quá, ăn nhiều quá, chơi quá, khen quá, chê quá ... Quả là vô vị ^^. Kẻ nào từ nhỏ đã sở hĩu sự giản dị trong đầu óc, lối sống thì thật phúc phận. Không phải trải qua giai đoạn tuổi trẻ phù phiếm, ôm đồm là tốt nhất. Cứ đơn giản từ đầu đến cuối là hợp lý hơn cả, nghĩa là không có thời điểm/giai đoạn nào quá cả. mà sợ nhất là tuổi trẻ yêu quá, phù phiếm quá, thật là đáng sợ. 


Thứ Ba, 3 tháng 9, 2019

4/9

Vớ được bánh bột lọc khu vực thanh hóa nghệ an quảng bình mới biết bột lọc huế không ăn thua hihi. Ngon khiếp luôn, thì mới phát hiện ra quán quảng bình gần nhà có, thi thoảng ăn mà toàn ăn bánh canh cá bánh canh sườn thôi cũng ngon. Đấy có những thứ ngay trước mắt mà hóa xa xôi, phải tình cờ bất ngờ gì đó mới lại phát hiện ra. Nhớ ngày trước vẫn hay nghĩ ngọc ở đâu xa, ngọc ngay quanh ta. Giờ thấy mình nghĩ điều đó luôn đúng. Tất nhiên là ngọc nhỏ xíu, như cái bánh ngon thôi, cũng là thấy đủ vui ^^


Thứ Hai, 2 tháng 9, 2019

3/9

From chị G, vô phép,

"PS: Con tôi đi học bao năm rồi, tôi có thể tự tin mà nói rằng quan trọng nhất là người thầy. Năm nào được vào lớp có thầy giỏi là biết ngay. Gặp thầy giỏi giang, tận tâm, có trách nhiệm, thì có học trường làng cũng nên người. Phòng ốc có sáng choang, đủ thứ trang thiết bị hoành tráng, thì cũng chỉ được cái vỏ thôi. Quan trọng thứ hai là gia đình. Quan trọng thứ ba là bạn. Bạn bè với những đứa trẻ chăm ngoan giản dị hiếu học, chắc chắn sẽ khiến con mình học được nhiều điều có ích. Cơ sở vật chất kém tí có sao. Trẻ con kiểu gì chả vui. Vui là một đặc ân của tuổi trẻ. Chỉ là người lớn cứ mang những cố chấp của mình mà sợ thay cho trẻ con, cứ dốc sức mua cho trẻ con một cái vỏ…
Xã hội trọng hình thức quá, thế nên những thứ có nội dung nhưng hơi thiếu hình thức dường như càng ngày càng không có chỗ đứng
".

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2019

25/7

From FB Dương Trí Toàn, vô phép,
Tks,

ến một giai đoạn nào đó, đôi khi điều bạn cần chỉ là một lý do để vui vẻ sống, chứ không phải là những cái núi thành công. 
và cũng từ đó, điều bạn muốn là mọi thứ bày ra trong đời sẽ được trọn vẹn yên ổn, còn bạn tự mình sống tự mình chết, chẳng là nỗi lo của ai và cũng chẳng phiền gì tới cuộc đời.
sống một mình lâu ngày, với nhu cầu tối giản, sẽ thấy mọi ràng buộc của cuộc sống, thường vì tham vọng mà ra.
mưu cầu hạnh phúc, thực ra cũng là một dạng tham vọng.
rồi vì thực hiện tham vọng, người ta ràng buộc mình vào bổn phận, vào trách nhiệm, vào những gánh nặng, rồi lại loay hoay mỏi mệt và quên đi lý do vì sao mình muốn bắt đầu những điều này.
p/s: có những niềm vui, đôi khi, chỉ là một chỗ ngồi yên lặng trên máy bay sau ngày dài làm việc, và cái giường thơm sạch ở nhà..."


Ảnh thuổng ở đâu cũng không còn nhớ ^^



Thứ Ba, 25 tháng 6, 2019

Silence and Ikigai,

From Quỳnh Trang Nguyễn FB, Tks,

"Chúng ta không được tạo ra để thoả mãn - một triết gia nào đó đã nói.
Mọi vấn đề của một người xảy đến khi người đó không thể ngồi yên một mình trong phòng, Pascal nói. Dĩ nhiên rồi, tâm trí chúng ta không được tạo ra để ngủ yên. Nó chao đảo liên tục. Chúng ta, luôn ở trong vòng lặp của sự thiếu thốn - cố gắng đạt được mục tiêu - chạm được nó - lại tiếp tục cảm thấy thiếu thốn - và lại tiếp tục truy cầu. Chúng ta có những cơn nghiện, để lấp đầy thứ cảm giác vô thức nào đó bên trong, cơn nghiện mua sắm, cơn nghiệp kiểm tra tin nhắn và email, nghiện ai đó cần mình… Và chúng ta tự đánh lạc hướng mình trong những sự nhiễu. Chúng ta nghe nhạc, xem phim, tán gẫu, xem điện thoại. Ta tự trao mình nhiệm vụ, vì sợ sự nhàn rỗi. Ta đặt mình vào những tiếng ồn, để khỏi lặng im. Ta hướng ra thế giới, để không phải nhìn vào chính mình. Ta không bao giờ tĩnh lặng.
Thời đại này, thật xa lạ với sự tĩnh lặng.
Tĩnh lặng, không phải là sự biến mất của âm thanh. Mà là một trạng thái. Một ý niệm. Erling Kagge viết trong quyển “Silence - in the age of noise” Ông là nhà thám hiểm đầu tiên trong lịch sử tiếp cận “3 giới hạn”: Bắc Cực, năm 1990. Nam Cực, 1992. Everest, 1994. Những chuyến đi của ông là sự bước vào tình lặng theo nghĩa đen, vì ngoài ông, chỉ có thiên nhiên tồn tại. Ngay cả khi ở trong thành phố hoa lệ như New York, ông cũng làm những chuyến thám hiểm trong lòng thành phố, để bước vào mặt bên kia của tiếng ồn. Kagge viết về sự tĩnh lặng là một điều dĩ nhiên. Nhưng, sau những hành trình bất tận, ông nói, tĩnh lặng là thứ cần tìm ở bên trong.
Quyển sách là những suy tư đẹp về sự tĩnh lặng, thứ ông suy ngẫm khi ở một mình giữa sa mạc băng Nam Cực suốt hai tháng, khi nghe tiếng thở âm trầm của một con cá voi 60 tấn lướt đi trong đại dương đêm, khi đối diện với một vũ trụ ngàn sao. Cũng có khi, ông nghĩ về thinh lặng khi ngồi ăn với 3 cô con gái, khi trở về nhà và bật vô tuyến sau 8 tháng chẳng tiếp cận chút thông tin nào của loài người, khi ngồi tại văn phòng giữa những hội họp, khi tham dự một triển lãm nghệ thuật, khi đọc thơ, và khi ngắm bức tranh Tiếng Thét nổi tiếng.
Ông suy ngẫm về tĩnh lặng, như một công án thiền.
Quyển sách này, là một hạt duyên gieo xuống, để chúng ta tìm lại tĩnh lặng trong mình. Không nhất thiết hạt mầm ấy sẽ đươm cây. Cũng không nhất thiết bạn sẽ hiểu những gì Erling Kagge nói.
Tĩnh lặng là một ý niệm. Hoặc, là một bầu trời vô ngôn. Hãy ngắm nó. Hãy đọc quyển sách này.
Và, có thể nghe Leonard Cohen, nghĩ về những năm tháng ông khoác áo nâu sồng, thiền định ở ngọn núi trọc. Ông lấy tên lả Jikai - Tĩnh Lặng."

"Sống để làm gì, và Ikigai
Đây là quyển sách dành cho những người còn lại, những người không phải là người thành công nhất, giàu có nhất, giỏi giang nhất, sáng tạo, đẹp đẽ và nổi tiếng nhất.
Ikigai, Iki = sống, gai = lí do. Lý do sống, hay “lý do để thức dậy mỗi sáng” là một từ đặc trưng của Nhật Bản, và hiếm có nghĩa tương đương trong các ngôn ngữ khác. Nó được sinh ra từ thổ nhưỡng của người Nhật, và để hiểu người Nhật, có lẽ cần phải tìm hiểu từ “ikigai”.
Khi cuộc sống về bản chất là vô nghĩa và kết cuộc cuối cùng luôn là hư vô đón đợi, chúng ta tưởng như chỉ có thể chọn một trong hai thái độ.
Một, chọn nỗi sợ làm động lực sống. Sợ nghèo nên làm việc, sợ tan biến nên muốn để danh, sợ nhạt nhoà nên chấp thắng thua, sợ chết nên lao đao tìm sống.
Hai, thoái chí buông tay, quay ngày đoạn tháng, cái gì đến thì đến, rồi đợi tới lúc đi, giết thời gian đến khi thời gian giết.
Lúc đó, Ikigai - là một thái độ khác để đối diện với hư vô. Lý do sống, theo Ken Mori có 5 trụ cột chính.
Thứ nhất, là bắt đầu từ những thứ nhỏ nhất. Nếu bạn xem phim “Những giấc mơ về sushi của Jiro”, hẳn còn nhớ câu chuyện về chàng đầu bếp 10 năm chỉ được giao làm món trứng. Ikigai là thứ giúp anh ta làm nó mỗi ngày, mà không cảm thấy mình thật thất bại và lãng phí thời gian. Anh có thể làm nhiệm vụ ấy thật chỉnh chu, và chỉnh chu hơn mỗi ngày, mỗi ngày tốt hơn 0,1% thôi, để rồi một ngày, làm được món trứng 100% năng lực tối đa. Sự kiên định và cầu toàn trong mỗi thứ mình làm, giúp chúng ta tìm ra ý nghĩa của những thứ nhỏ bé mình làm.
Thứ hai, sự buông bỏ cái tôi. Đây là một ý tưởng chỉ là lý thuyết, cho tới khi có thể tự mình trải nghiệm. Nhưng cũng như bài tập thiền mà Phật đã dạy, trong sự quan sát tính vô thường và có cái nhìn sáng tỏ vượt khỏi những ảo tưởng mà cái tôi dựng lên, ta tìm được sự giải thoát. Để tận hiến từng tế bào cho sự sống hiển nhiên và nhiệm màu, thay vì bị bao vây bởi cảm giác tách biệt và những áp lực tự thân.
Thứ 3, là sự hài hoà và bền vững, nói dễ hiểu là tôn trọng những giá trị chung và cổ xưa. Ken Mori lấy ví dụ về Thần cung Ise, nơi có ngôi đền cứ 20 năm lại được xây mới một lần, hoàn toàn giống cái cũ, và truyền thống đó diễn ra hàng ngàn năm. Hài hoà và bền vững thì liên quan gì đến lý do sống? Có lẽ là nó cho phép chúng ta sống mỗi ngày với một mục đích cao cả hơn chính mình, giúp ta tránh khỏi bi kịch của câu chuyện mình ta đối mặt với thế giới, đầy xa cách và tách rời.
Thứ tư, là những niềm vui bé nhỏ. Niềm vui nấu bữa ăn ngon, niềm vui nghe tiếng chim hót, chạm tay vào nước ấm, nếm một ly cà phê ngon… Tìm vui để sống là câu trả lời tương đối cho câu hỏi sống rốt cuộc để làm gì.
Cuối cùng, là “trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại”, một khái niệm liên quan đến… Phật giáo, thiền định, và nét văn hoá đặc trưng “nhất kỳ nhất hội” của Nhật Bản. Trong quyển sách Người Vô Sự, thiền sư Thích Nhất Hạnh nói về những lời dạy của tổ Lâm Tế không gì nhiều ngoài Ăn cơm đi! Dạ, ăn cơm xong rồi. Vậy thì uống nước đi! Ngồi chơi đi!”
Làm gì biết nấy, an trú trong hiện tại. Lúc đó chắc sẽ không hỏi sống để làm gì."



Thứ Tư, 29 tháng 5, 2019

30/5

From Lanfrance, vô phép

"Trong cuộc đời, ai thương yêu thật lòng sẽ muốn cùng nhau đi đến tương lai, tình cảm chân thành không cần thể hiện mọi lúc mọi nơi, lặng im song hành bên nhau năm tháng. Duyên phận tốt đẹp không đến từ những buổi tiệc được sắp đặt sẵn, mà ở lòng kiên định chấp nhận từ hai người.
Nếu thật sự có duyên, thời gian ~ không gian đều không phải vấn đề. Bằng như đã vô duyên, dù gặp nhau mỗi ngày cũng không có ý nghĩa đâu.
Người ta thường nói: Phải đến khi mất đi, mới nhận ra mình từng có những gì. Thực tế thì bạn luôn biết những gì mình đang có, chỉ là chủ quan chúng không bao giờ mất đi mà thôi ! Vì thế hãy tranh thủ tận hưởng mỗi một việc nhỏ tốt đẹp trong cuộc sống, mai này nhìn lại, bạn sẽ phát hiện ra kỳ thật chúng đều rất quan trọng. Có một vài thời khắc, khi trở thành hồi ức rồi mới thấy hết sức quý giá.
Thông thường, khi bạn nỗ lực hết mình, người khác chưa chắc để tâm; chỉ cần thôi cố gắng, người ta lại chú ý mình. Đôi khi Ông Trời không cho thứ ta cần, không phải vì ta không xứng đáng, mà vì đã để dành cho ta những điều tốt đẹp hơn phía trước.
Rất nhiều phiền phức là bởi mình không quyết đoán. Vậy nên những gì cần cầm lên thì đừng do dự nữa ~ những thứ cần buông xuống thì hãy thẳng tay. Vì phải kết thúc điều cần kết thúc, mới khởi đầu được cái nên khởi đầu.
Bất luận cuộc sống tầm thường thế nào cũng đối diện, không trốn tránh hay truy cầu oán trách. Thời gian luôn vận chuyển, người đến ~ kẻ đi tấp nập giữa nhân gian, tại sao chúng ta bỏ qua cơ hội khiến cuộc sống mình trở nên có ý nghĩa."
< Trích ' Sống đời bình an ~ Sư Suoithong >


Thứ Tư, 15 tháng 5, 2019

"Nhà của con"

Của FB Sắc mầu tự nhiên

"Nhà của con
Tình cờ đọc đâu đó một bài viết về người mẹ goá nuôi con trai đến khi con đi du học, cưới vợ bên Mỹ, rồi mẹ bán nhà để sang ở với con, thì con lại từ chối...
Cuối cùng người mẹ cũng học được cách sống vui cho bản thân, nhưng vẫn đọng lại chút ít cây đắng, ngậm ngùi.
Người ta nói, nhà của con không phải nhà cha mẹ, nhà của cha mẹ luôn là nhà của con. Câu nói ấy theo mình cũng chỉ đúng một nửa thôi.
Thực ra nhà của cha mẹ cũng không phải nhà của con!!!
Đành rằng từ nhỏ con sống trong ngôi nhà của cha mẹ, con được cha mẹ yêu thương chăm sóc, nuôi nấng dạy dỗ. Nhưng con cũng phải chịu đựng ngôi nhà của cha mẹ nữa. Tính khí, những tật xấu, thành kiến, tham vọng... của cha mẹ, vô vàn thứ trói buộc con, không cho con được sống như bản chất thật của mình, không cho con được sáng tạo cuộc đời mình theo cách mà mình muốn... Cho nên đến một ngày nào đó con đủ lớn, con khao khát ra đi để tìm ngôi nhà thực sự của mình, tìm người bạn đời để cùng sống trong ngôi nhà đó.
Nhưng tại sao người ta luôn nói "nhà của cha mẹ là nhà của con". Thì tất nhiên vì cha mẹ yêu con, dù có thể bằng tình yêu không hiểu biết. Vì đó là nơi con luôn có thể quay về. Nhưng "nhà của con không phải nhà cha mẹ', bởi vì ít nhiều con rất sợ phải nối dài "thời thơ ấu bất đắc dĩ", phải nghe lời, phải phục tùng khi mà con đã qua tuổi ấy từ lâu lắm. Cái mà con cần chính là sự độc lập, tự chủ. Chứ còn việc nuôi dưỡng chăm sóc cha mẹ thì con cũng không mấy khi từ chối. Cái mà con không muốn là cha mẹ mang theo truyền thống, nếp sống, cách nghĩ... vào ngôi nhà của con. Đó là gánh nặng lớn con không sao kham được. Còn khi con sinh ra trong ngôi nhà cha mẹ con đâu có mang gì theo, cho nên việc sống với trẻ thơ là một phước lành.
Hơn nữa còn một điểm rất tế nhị mà cha mẹ hay "quên đi", đó là con đâu sống một mình, con có người bạn đời, mà người đó không phải khi nào cũng hợp với cha mẹ. Những người tốt cũng có thể không hợp nhau. Vì bạn đời của con đến từ ngôi nhà khác, truyền thống khác, có cha mẹ khác. Cho nên việc có mặt của cha mẹ ít nhiều làm hai người trẻ bối rối. Đó là điều rất tự nhiên.
Đã là điều tự nhiên thì không có gì cay đắng. Sự đau xót chỉ thể hiện bản ngã của cha mẹ mà thôi, chứ tình yêu vốn êm ái dịu dàng. 
Và đầu tiên là hãy biết yêu mình. Để sống an nhiên trong sự hiểu thấu những quy luật của thế gian. Răng sinh già bệnh chết là lẽ đương nhiên, rằng mỗi ngày sống dù gian truân đến mấy đều là ân phước, rằng cô đơn không chỉ là bản chất mà còn là châu báu của đời người, vì trong cô đơn con người mới trưởng thành...
Sau nữa, biết yêu mình thì sẽ biết yêu con một cách đúng đắn, để không làm ai bị tổn thương vì tình yêu ấy, để cảm nhận sâu sắc rằng việc sinh con nuôi con là hạnh phúc lớn lao, bản thân điều đó đã là đầy đủ, không phải là khoản đầu tư cho tương lai. Và khi không trông chờ ở con như khoản đầu tư, cha mẹ sẽ biết cách lo cho bản thân, để sống vui cho đến khi rời khỏi cõi đời này, trong ngôi nhà mà con đã ra đi. Ra đi là việc không tránh khỏi, hãy dõi theo cánh chim non với niềm hân hoan dịu dàng. Sự an vui của cha mẹ chính là món quà lớn nhất cho người con đã trưởng thành.
Hãy chúc phúc cho ngôi nhà của con, cho bầu trời của con, cho đường bay của con, nơi sẽ không có bóng dáng cha mẹ. Đó là một nhịp sóng mới, một bài ca mới của Tạo hoá. Và một sự thật huy hoàng sẽ được hiển lộ, đó là sự chia ly cũng đẹp như gặp gỡ, kết thúc cũng đẹp như khởi đầu, và ngôi nhà này tàn lụi đi chính là để ngôi nhà khác mọc lên, như thông điệp dịu dàng của sự bất tử."
Đinh Hoàng Anh 


15/5

Của FB Dương Trí Toàn, vô phép,

“Bữa chơi ask me, có bạn hỏi tại sao tôi lại thích sống một mình? 
Tôi cũng tự hỏi, ừ sao tôi lại sống một mình? 
Lúc còn trẻ, tôi thích quyết định mọi thứ theo ý mình, lâu dần trở thành một thói quen xấu, là không muốn có những ràng buộc quá dài, những hứa hẹn vĩnh cửu. Tôi thích sống cho hiện tại, và cũng không dành dụm quá nhiều cho tương lai. Chính vì thế, tôi đã sống một mình và hưởng thụ cái tự do một mình trong thời gian rất dài.
Thực ra thì, từ bản chất, tôi thuộc loại sợ cảm giác gây phiền, và mọi quyết định của cuộc sống cứ phải nghĩ đến những ràng buộc còn lại. Sống một mình chính là được làm mọi thứ theo cách mình muốn, ngay cả khi chết cũng có thể chết lặng lẽ, không làm ai hoảng sợ hay đau đớn. 
Chính vì thế, đi làm việc, tôi cũng rất ngại phải làm việc trong dây chuyền quá đông người. Vì sẽ phải chạy cùng vận tốc với mọi người, vì biết rõ sẽ có thể gây hại nếu mình làm sai hoặc chậm trễ.
Chính vì thế, đi chơi tôi cũng lười chơi một nhóm quá đông, bởi chắc chắn sẽ làm cho mọi người khó chịu, do tính mình quen làm mọi thứ kỳ quặc một mình. Cuối cùng cũng chỉ có vài mối quan hệ gọi là thân…
Sống một mình cũng lắm khi rất buồn. Nhưng đã có quá nhiều ban mai tự do, thì phải chấp nhận cô đơn khi chiều tà. Thế nên, cái mà chúng ta thường đi tìm, là gặp được một người chấp nhận cho bạn tự do và chia sẻ lúc chiều tà. Người như thế, ắt hiếm, nhưng ít ra thì chúng ta hãy cứ tìm đi đã…




Thứ Hai, 1 tháng 4, 2019

1/4


Nay nghe bạn này, bài này lại thấy dễ chịu. Vào một ngày giông gió mù giời đầu hạ năm nay và bao điều vô nghĩa vẫn đang xảy ra. Buồn cười. 

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2019

12/3 - sách hay,




Lâu rồi mới lại vớ được cuốn mà không bỏ chữ nào ^^. 

project,

Của FB Nguyễn Thiên Ngân,
Vô phép,

"Năm ngoái tôi nhận được một cái brief rất kỳ dị. Chúng tôi quay phim. Khi đang nghỉ ăn trưa, vừa xúc cơm trong chén nhựa màu vàng, khách hàng của tôi vừa bảo: Ng, xong job này, em làm cho chị một project khác nhé. Của cá nhân chị thôi. Tụi chị sắp bán nhà. Chị xin chồng lại ít tiền để làm dự án cá nhân. Ảnh nghe chị trình bày xong, đồng ý cho gấp rưỡi số đó luôn.
Nghe đến đó thì tôi phải kéo ghế ngồi thẳng lại. Không thể vội vàng nhận lời hay không nhận lời một project làm bằng tiền bán nhà được.
Chị có một con gái tên An, năm nay 7 tuổi. Dù đã chạy bao nhiêu campaign lớn trong đời rồi, nhưng ai gặp cũng biết con gái chính là dự án lớn nhất của đời chị. Ngắn gọn là, chị muốn làm cho An một quyển sách sử - địa Việt Nam, để khi đi xuyên Việt từ Bắc vào Nam, đến mỗi địa danh An có thể giở sách ra đọc những câu chuyện lịch sử thú vị, biết phân tích đâu là chuyện còn đâu là facts, lại còn có những trò chơi vui vui để tương tác... Về mặt chuyên môn, chị đã liên lạc với một nhà nghiên cứu Sử học. Chị muốn tôi cùng làm việc với anh ấy, lên cấu trúc, ý tưởng minh hoạ và chấp bút cho quyển sách.
"Khi An say sưa kể cho chị nghe về một đêm kia phía bờ Nam sông Như Nguyệt, từ đền Trương tướng quân vang lên giọng ngâm hào hùng "Nam quốc sơn hà Nam đế cư..." thì chị biết mình phải dành tặng cho tuổi thơ của con những bài học sử đẹp và thú vị như thế..."
Đầu óc miên man dẫn tôi sang một câu chuyện khác được người bạn làm ở WWF kể lại. Trong một diễn đàn về những vấn đề toàn cầu, một câu hỏi được đặt ra như sau: nếu chỉ có thể làm được một việc duy nhất để thế giới này trở nên tốt đẹp hơn, anh chị sẽ làm gì? Và đây là câu trả lời làm cả hội trường nín lặng: tôi sẽ tập trung vào phát triển giáo dục cho nữ giới. Nếu tất cả những phụ nữ trên đời nhận được sự giáo dục tử tế, họ sẽ dạy dỗ nên những đứa con tử tế, đồng thời cảm hoá được chồng họ, cha anh họ từ những con đực alpha hiếu chiến trở nên mềm dịu biết cảm thông hơn một chút. Thế giới sẽ vì thế mà trở nên tốt đẹp hơn.
Giữa những ngày bị cuốn hút theo những tranh biện, phút giây được ngồi nghe một bà mẹ say sưa kể về dự án "kinh phí khủng" dành cho con mình, chợt nhận ra chính sự dịu dàng tận tuyệt này mới đang âm thầm làm cho thế giới trở thành một nơi đáng yêu và đáng để mình đau khổ, mà vẫn nhiều hy vọng.
Tôi viết câu chuyện lại đây một lần nữa, như một lời nhắc cho bản thân, để lỡ có hăng say làm lụng quá cũng không quên cái brief lạ kỳ hôm ấy".

11/3

From FB Nguyen Khanh

"Quy luật của Bụt...
Sáng nay Anh Ba ghé chùa Từ Hiếu, nơi sư ông Thích Nhất Hạnh lựa chọn để quay về nương tựa đến cuối đời.
Huế hôm nay thời tiết thay đổi, trời trở lạnh đột ngột kèm theo mưa phùn nên sức khoẻ sư ông chuyển biến theo chiều hướng xấu. Thân thể thầy từ phần ngực trở xuống dường như không còn cảm giác... riêng đôi mắt thầy vẫn rất tinh anh. Anh Ba chỉ dám cúi đầu chào thầy và bước nhanh ra ngoài khu vực phòng nghỉ vì không dám kinh động khi thầy đang nghỉ ngơi.
Trên đường ra khỏi tổ đình, đoạn ao cá trê nghe thấy đoạn hội thoại của một anh hơi già nói chuyện với một em Phật tử ít già hơn đại loại: “tu cỡ nào tu rồi giờ cũng khác gì người thường, già cả đau đớn chớ có bất tử đâu, thấy hông?”
Suy nghĩ này là suy nghĩ phổ biến của quý anh chị Phật tử non, cứ nghĩ rằng theo đạo của anh Phật là ảnh ban cho sức khoẻ, ban cho tuổi thọ.
Anh Ba cứ nhắc mãi, quý anh chị bớt coi Tây Du Ký lại. Phật không đi mây về gió, Phật không có thần thông biến sống thành chết. Phật không có quyền năng ban cho ai cái gì hết.
Phật chỉ là một diễn giả, một diễn giả vĩ đại. Ảnh đi truyền đạo cũng dẵm phải gai chảy máu chân, qua đò cũng phải “Gọi đò ơi! Ai giúp đưa tôi kịp sang đò. Bên kia sông về, người ta đang tưng bừng đón dâuuuuu”, Phật không ăn chín uống sôi, cũng ỉa chảy rồi chết tốt.
Vì sao Bụt vĩ đại? Vì Bụt dạy cho chúng sanh mê lầm cả vạn điều hay lẽ phải mà Bụt đã tự chứng ngộ. Kiểu như ảnh tự học thông thạo rồi tình nguyện bỏ cả cuộc đời để dạy miễn phí cho nhân gian.
Một trong những bài học vĩ đại nhất đó chính là bài học về “quy luật”.
Trở lại câu chuyện sư ông cuối đời đang đối mặt với bệnh tật, đau đớn từng ngày ở chùa Từ Hiếu. Nhân gian ai cũng “sinh, lão, bệnh, tử” và sư ông cũng vậy. Cũng cảm sốt, cũng bị muỗi chích, cũng bị tai biến, về già cũng đối mặt với muôn vạn đớn đau thể xác.
Ti nhiêng, nói như vậy không có nghĩa là ai cũng như ai.
Quí zị có thấy đang ngồi trong nhà mà sét đánh cái đùng thì con chó cụp đuôi chạy mất. Chúng mình nghe sét đánh chỉ giật mình một cái rồi thôi. Vì chúng mình hiểu được quy luật tự nhiên, sét chỉ là sét thôi nên chúng mình không sợ.
Trẻ con sờ vào thiết bị tự nhiên bị giật điện nên khóc um lên. Kỹ sư điện sờ vào cũng giật nhưng họ không khóc vì họ hiểu được quy luật của dòng điện.
Sư ông cũng đau bệnh nhưng sư ông không kêu gào. Ông không than thở, không vấn vương vì ông hiểu được quy luật. Chúng mình nghe đến đau, đến chết là té đái ra quần.
Cái chết của người mê là chết trong tiếc nuối, khổ đau, hồn thì lên thiên đàng mà tiền thì trong ngân hàng.
Cái chết của người hiểu đạo Bụt là cái chết trong chánh niệm. Buông hết và ra đi, quán chiếu sự ra đi của mình.
Người mê lầm chết là chết trong đau khổ.
Bụt chết nhưng chết trong niềm vui.
Khác nhau là ở chỗ đó.
Con cá khi chấp nhận cái hồ kiểng thì hồ kiểng sẽ rộng như đại dương, ai cũng chỉ có tự do trong giới hạn của chính mình. Đừng tìm Phật ở Tây Tạng, nếu thế thì uổng công thầy trò Đường tăng lặn lội thỉnh kinh về lắm.
Hãy như em Mỹ Tâm “tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không hề hối tiếc”... hãy thay chữ “tình yêu” trong câu hát ấy bằng chữ: đời sống, tiền tài, chức vụ... nếu làm được như thế thì em là Phật rồi đó.
Hiểu được quy luật là hiểu được Phật
Chấp nhận được quy luật là thành Phật."




Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2019

8/3

Nhân dịp chị em đòi quà...
Nguyễn Ngọc Tư


Má tôi cả đời sống ở nông thôn. Bà chưa từng nhận hoa hay lời chúc tụng nào vào 8/3 hay 20/10. Nhưng má không buồn. Đám ruộng má tôi coi năm nào cũng trúng mùa hơn những đám ruộng trong xóm, vốn được chăm sóc bởi những ông nông dân thứ thiệt. Bà nhạy cảm với cây cỏ, nắng mưa, không chống chỏi thiên nhiên mà nương theo nó. Má tôi nổi tiếng coi trời giỏi, làm ruộng mà đoán định được thời tiết coi như chắc ăn một nửa mùa rồi. Bác Tám, dượng Hai, chú Sáu… ai cũng nể trọng má tôi, cũng ngóng coi má tôi rục rịch làm gì với đám lúa để học theo, chuyện gì có tay má là ngon lành cả. Má xa lạ với cái câu mà những người phụ nữ quê khác hay thở dài ở đầu môi, “cái phận đàn bà mình…”

Chị tôi thì lấy chồng về chợ đã hai mươi tám năm. Chị chưa từng nhận hoa hay những lời chúc tụng vào 8/3 hay 20/10. Chị cũng không buồn. Chồng chị tử tế nhưng cù lần, nghĩ cứ thương nhau là được, cần gì phải bày nhiều trò. Chị giúp anh coi xưởng đồ gỗ, quản hơn hai chục nhân công, lúc rảnh còn thiết kế ra nhiều hoa văn, chi tiết khá đẹp. Đồ gỗ của xưởng anh chị, vì vậy được ưa chuộng bởi tính độc đáo. Chị nói ít, không hay lườm nguýt nhưng làm gì chắc đó nói gì chắc đó, vậy mà chuyện lớn nhỏ gì chồng cũng tham khảo, và nếu có tranh cãi cũng trên tinh thần tương kính. Chưa có việc gì mà chị phải trông chờ chồng, với cái lý do người ta hay viện đến “bởi mình là đàn bà mà…”

Hai người phụ nữ này, tôi nghĩ, không cần ai giải phóng, bởi họ đã giải phóng mình rồi. Tôi hay thấy trên mạng những câu được cho là đầy nữ quyền, kiểu như “bạn có thể biến đàn ông thành nô lệ chỉ với chiếc xương quai xanh gợi tình”, mắc cười vì rốt cuộc chị em vẫn cứ đánh giá cao đàn ông, vẫn cứ lao tâm khổ trí làm sao để đánh gục được họ, đè đầu cưỡi cổ họ. Rốt cuộc phụ nữ luôn nói rằng mình giỏi nhưng khi ra bãi gửi xe vẫn chờ người đàn ông nào đó dắt xe ra giùm. Chờ đợi, kiểu gì thì cũng dở, dù là chờ đợi một cử chỉ ga lăng của người khác.

Tôi nghĩ rằng phụ nữ chỉ thực sự mạnh mẽ khi họ không còn ý thức cái sự - phụ -nữ của mình nữa. Mở báo ra thấy viết về những người phụ nữ làm phu hồ, làm cửu vạn, đạp xích lô… chúng ta hay kêu lên không thể như thế được họ là phụ nữ mà, nhưng biết đâu người trong cuộc ấy vặn lại “sao lại không ?”. Cái tâm lý nháo nhác chờ quà tặng, đợi tiệc tùng vào những dịp 8/3, chị em dần đánh đồng ý nghĩa của “giải phóng” chính là “nổi loạn”, “đòi quyền lợi”. Cảm giác như một màn diễn đông người sau tiếng hô “action”, cứ 8/3 đàn ông bắt đầu nịnh nọt chiều chuộng quà cáp, phụ nữ tụ tập rủ nhau ngồi quán bia, tự huyễn hoặc mình là đang được coi trọng đã được giải phóng. Nhưng năm ba ngày thì thấm tháp vào đâu so với 365 ngày ? Chính vì không thật lòng tôn trọng nên giờ đám đàn ông bắt đầu so đo, ủa sao không có ngày nào cho tụi tui ? Dĩ nhiên đàn ông so đo thì cũng chẳng ra gì.
Tôi thích những người phụ nữ tự tại và tự trọng đến mức coi như đàn ông biến mất rồi. Họ làm đẹp vì chính họ chứ không vì ánh nhìn của đàn ông, để quyến rũ đàn ông;  họ làm việc vì họ muốn chớ không phải chứng tỏ mình cũng mạnh mẽ. Họ trèo thang tre xóc nóc lại mái nhà, bưng bê vô đất mấy chậu cây, đóng đinh lên tường treo mấy cái ảnh… Thích gã nào thì cứ chạy đến bảo em thích anh rồi đó, anh nghĩ sao ? Trong đầu họ không có khái niệm trâu và cột.

Sống được như thế thì không phải ngồi chờ được tặng quà. 


Thứ Năm, 14 tháng 2, 2019

15/2

Nay thì chợt nhớ cái chi tiết nho nhỏ tình cảm tinh tế trong phim Heat. Phim thì hay quá rồi, có bố già Al Pacino và Robert De RiNo, thì thôi không phải bàn. Thích cái chi tiết khi anh tội phạm Robert qua đêm với một cô gái mới quen. Khi anh thức giấc nửa đêm cô ấy còn ngủ say, anh rời khỏi nhà cô. Trước khi rời đi, anh rót một cốc nước lọc và đặt ở đầu giường. Dừng hình ở chi tiết ấy. Phim với chả ảnh, thật là tài tình. 




Thứ Năm, 31 tháng 1, 2019

1/2

"Năm hết Tết đến, khắp nơi mọi người hối hả vội vàng, lo vẹn toàn mọi chuyện. Riêng tớ lại được thảnh thơi ôm máy viết thư thăm hỏi các bạn gần xa, tự thấy biết ơn sao mình may mắn thế. Hãy để cái vội ngoài cửa. Bánh chưng tớ ăn quanh năm, hoa cúc thược dược đã mua đã ngắm từ mấy tuần nay, cá trắm đen kho rồi ăn rồi. Hoa đào chờ chiều ba mươi ra đường xin đầy. Chẳng cầu chức nên cũng không phải ngược xuôi biếu xén.
Các bạn nhà mình có vui khỏe phấn khởi không? Hãy nghe tớ, thương lấy cái bản thân, đừng cầu toàn, đơn giản bớt đi. Năm nào chả Tết, năm nay không tròn thì sang năm. Tội gì mà đầu tắt mặt tối cho khổ. Tớ đi qua mấy tiệm làm đầu, nhìn các mẹ vừa lo quấn tóc, vừa hò hét tắm trắng, sơn móng tay, xăm môi, cắt mí mắt. Tất tần tật cùng một lúc. Trước giờ G phải xong, náo loạn như ngày tận thế, lao tâm khổ tứ chỉ để mong được mọi người khen mỗi một câu vừa xinh vừa đảm. Để làm gì?"...

(from blog Nguyễn Thi Hoài).
---
P/s:
Sáng thấy kỷ niệm nhắc lại đoạn này cô H post năm 2013. Từ đó đến nay thiên hạ vẫn náo loạn ^^. 


Thứ Năm, 17 tháng 1, 2019

17/1


Dạo này không biết đọc gì thành ra lười đọc mà có thể do không tìm thấy gì hấp dẫn, cũng có thể trong lòng có chút chòng chành, không tập trung được. Thế nên đêm qua giở lại Gấm hoa giữa đời, giời lạnh, nằm trong chăn, nhấm nháp tị vang, dưới ánh đèn vàng ấm áp. Công thức muôn thuở nhỉ, lại tìm thấy chút an yên bình thản. rồi tự cười mình thôi. Mình của bình thản an yên đâu mà có thể dễ dàng thất lạc như thế. Thật là!


“Tình yêu bền bỉ là ung dung không vội, đồng thời cũng thanh đạm như nước. Tin rằng đôi bên sẽ đồng hành một chặng đường dài, có thể thổ lộ hết lời trong lòng, hoàn thành những việc muốn làm, hơn nữa còn vô số khung trời mới từ từ trải ra. Có thể dịu dàng lễ độ, bình tĩnh nhàn nhã.
Người yêu chân thành ít khi thể hiện để người xung quanh nhận ra... Họ thường cẩn trọng dè dặt như đang ấp ủ một ngọn lửa vậy. họ khiến người bên cạnh cảm nhận được sự tốt đẹp tự tại của tình duyên lan tỏa trong không khí, thay vì mùi tanh tưởi của hormone.
Hai thứ đó rõ ràng khác nhau một trời một vực”

Gấm hoa giữa đời
An Ni Bảo Bối

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2019

"NẾU"

Của Joseph Rudyard Kipling
Nguyễn Thiên Ngân dịch
Vô phép,

Nếu có thể ngẩng đầu bình thản 
Khi chung quanh bấn loạn cả rồi 
Nghi ngờ, đổ tội cho Ngươi 
Mà Ngươi vẫn chẳng một lời oán than 
Vẫn điềm nhiên, vẫn vững vàng 
Và cho phép họ hoang mang hộ mình.

Nếu có thể bền lòng chờ đợi 
Mà không thành vời vợi ngóng trông 
Bị dối gian vẫn giữ lòng 
Không đem gian dối vào trong đường mình.

Dẫu bị oán, chả buồn oán hận 
Chặn hết nguồn độc hại vào thân 
Không cao rao giọng thánh thần 
Chẳng làm ra vẻ từ nhân, dạy đời.

Nếu có thể mộng mơ mãi mãi 
Mà không quên thực tại còn đây 
Nghĩ suy mà chẳng hoặc nghi 
Không cho mộng huyễn cuốn đi phút-này.

Nếu có thể bắt tay Khuất Nhục 
Bình thản như lần gặp Hiển Vinh 
Hiểu rằng chúng với đời mình 
Khác gì hai kẻ lưu manh, lọc lừa.

Nếu có thể kìm lòng nhẫn nhịn 
Giữa một rừng xuyên tạc dèm pha 
Phường gian thường lấy lời ta 
Thêm mắm muối để tặng quà lũ ngu.

Nếu dám thấy đời mình vụn vỡ
Bao thành trì sụp đổ một đêm 
Điềm nhiên cúi xuống dựng lên 
Bằng đôi tay vẫn chưa quên nhọc nhằn.

Nếu có thể đánh liều sấp ngửa
Đem đời ra cược cả một phen
Dám thua một trận tan hoang 
Rồi gây dựng lại, 
Không than một lời.

Nếu có thể giữ mình tranh đấu 
Đổ mồ hôi, lệ, máu mà đi 
Dẫu trong Ngươi chẳng còn gì 
Ngoài lời ý chí thầm thì “Không lui!”

Nếu có thể giữ lòng cương chính 
Trong đám đông ồn ã, ngược xuôi 
Gần Quân Vương chẳng đổi dời 
Thường dân sẽ nhớ mãi đời thường dân.

Nếu bằng hữu cũng như địch thủ
Chẳng một ai làm khổ được Ngươi 
Dẫu thân cận với bao người 
Vẫn không sơ hở bày phơi chuyện mình.

Nếu mỗi phút trong đời Ngươi sống 
Trọn vẹn không hao phí một giây 
Coi như cả mặt đất này 
Đã quy phục dưới bàn tay Ngươi rồi.

Nhưng trên tất cả, con ơi 
Là Ngươi đã xứng thành Người từ đây.


Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2019

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2019

Mandala,

"Mandala: đồ hình vũ trụ
Xuất phát từ Ấn Độ, là một loại hoa văn biểu tượng cho vũ trụ siêu hình học trong cả Phật Giáo lẫn Hindu Giáo. Cơ bản các mandala có cấu trúc là một hình vuông với tâm điểm làm một hoa văn hình tròn, tượng trưng cho trung tâm của vũ trụ, được kết nối với bốn cánh cổng.
Ở đây Mika chỉ lọc ra vài hoa văn tròn tại trung tâm. Tượng trưng cho sự cân đối hoàn hảo của vũ trụ.
Chiếc lót ly Mandala này sẽ là món quà tặng ý nghĩa, món trang trí nội thất sang trọng cho những người tinh tế.
Của Mika decor
P/S: hôm rồi vô tình thấy các bạn này, chuyên làm lót ly mà chất liệu giống 2 cái mình đã có rất lâu. mà đã có đoạn lãng quên theo kiểu có nhiều cái mới thì quên mất. một sự phụ bạc nho nhỏ ^^. Dù đó là cái lót ly hĩu ích nhất mà mình có. Nên cái sự hĩu ích nó vẫn là cốt lõi nhỉ. và hay hơn là các bạn Mika này đã dùng họa tiết Mandala, họa tiết mình thích nhất. Nên muốn tặng năm mới với mong muốn chúng ta luôn có ý thức duy trì sự cân đối hài hòa trong đời sống. vì càng đi sẽ càng thấy giá trị của sự cân đối hài hòa, nhẻ. Và cũng là thứ khó để thực hành.

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...