"Văn vội vã đến gần người bán rong. Ông ta ngừng gõ phách
Ăn ở đây hay mang đi? Ông ta hỏi
ở đây. Bà nói
Bà đợi ông ta khéo léo trút một muôi nước nóng vào bát, rồi
dùng một cái bát tre múc 2 tảng cơm rượu.
Bà có ăn trứng không? Ông ta hỏi bà. Hay rắc ít hoa mộc? bao
nhiêu đường?
Cho hết vào. Và một thìa đường đầy. Văn đáp. Khi ông ta đưa
bát cho bà, bà trào nước mắt
Chuyện gia đình à? Người bán rong hỏi: Đừng buồn, sống ở đời này cứ sống từng ngày một,
rồi ngày này ngày khác sẽ qua nhanh thôi"
Thiên táng - Hân Nhiên
Hôm qua đọc đến đoạn bà đưa tay nhận lấy bát cơm và khóc, thì cũng bật khóc.
Văn rời khỏi Trung Quốc 30 năm, sang Tây Tạng tìm chồng, vào thời chiến tranh loạn lạc. Chồng thì chết. Bản thân trải qua bao nhiêu bể dâu, "sống được là đã chiến thắng". 30 năm sau về được đến TQ thì bà đã thành một bà già TT. Quê nhà biến đổi không thể nhận ra. Gia đình tìm không thấy. Bà ở một khách sạn và nghe tiếng người bán rong, dấu hiệu duy nhất còn lại của 30 năm trước. Bà lao ra.
Có những số phận thật kinh khủng.
Đọc Hảo nữ Trung Hoa, cũng của Hân Nhiên, ký sự về những nữ nhân bà gặp trong cuộc đời làm phát thanh. Toàn những cuộc đời thật, thực sự kinh khủng. Ám ảnh.








