Thứ Năm, 25 tháng 10, 2018

{Book} - Hân Nhiên,

"Văn vội vã đến gần người bán rong. Ông ta ngừng gõ phách
Ăn ở đây hay mang đi? Ông ta hỏi
ở đây. Bà nói
Bà đợi ông ta khéo léo trút một muôi nước nóng vào bát, rồi dùng một cái bát tre múc 2 tảng cơm rượu.
Bà có ăn trứng không? Ông ta hỏi bà. Hay rắc ít hoa mộc? bao nhiêu đường?
Cho hết vào. Và một thìa đường đầy. Văn đáp. Khi ông ta đưa bát cho bà, bà trào nước mắt
Chuyện gia đình à? Người bán rong hỏi:  Đừng buồn, sống ở đời này cứ sống từng ngày một, rồi ngày này ngày khác sẽ qua nhanh thôi"

Thiên táng - Hân Nhiên

Hôm qua đọc đến đoạn bà đưa tay nhận lấy bát cơm và khóc, thì cũng bật khóc. 
Văn rời khỏi Trung Quốc 30 năm, sang Tây Tạng tìm chồng, vào thời chiến tranh loạn lạc. Chồng thì chết. Bản thân trải qua bao nhiêu bể dâu, "sống được là đã chiến thắng". 30 năm sau về được đến TQ thì bà đã thành một bà già TT. Quê nhà biến đổi không thể nhận ra. Gia đình tìm không thấy. Bà ở một khách sạn và nghe tiếng người bán rong, dấu hiệu duy nhất còn lại của 30 năm trước. Bà lao ra. 
Có những số phận thật kinh khủng. 
Đọc Hảo nữ Trung Hoa, cũng của Hân Nhiên, ký sự về những nữ nhân bà gặp trong cuộc đời làm phát thanh. Toàn những cuộc đời thật, thực sự kinh khủng. Ám ảnh. 



Thứ Tư, 24 tháng 10, 2018

"cuộc sống đích thực lại rất bình dị"

"Chúng ta đang sống trong một thời đại ngưỡng mộ quá mức những cuộc đời phi thường, những cuộc đời mà hầu hết chúng ta chẳng bao giờ có được. Các người hùng của chúng ta đã làm nên những vận may ngoại cỡ, xuất hiện trên những màn ảnh khổng lồ và chứng minh cho những phẩm hạnh và tài năng độc đáo. Thành tựu của họ vừa khiến ta lóa mắt vừa không ngừng khiến ta tự thấy hổ thẹn.
...
Ngày nay, quảng cáo và điện ảnh – một phiên bản hiện đại của loại hình nghệ thuật hào nhoáng, xa hoa và lộng lẫy mang đến cho chúng ta những hình ảnh hấp dẫn như xe đua thể thao đắt tiền, kỳ nghỉ mát trên đảo nhiệt đới, danh vọng, chuyến bay hạng thương gia hay căn bếp sang trọng được làm từ loại đá vôi đắt tiền. Sự lôi cuốn đó hoàn toàn có thật. Nhưng mục đích sâu xa của nó là hướng chúng ta đến suy nghĩ về một cuộc sống hoàn hảo được tạo nên từ những thứ mà chúng ta không thể chi trả. Và rồi sau đó chúng ta tự rút ra một điều rằng hoá ra cuộc sống của bản thân gần như chẳng có giá trị gì cả.
Ngược lại, Vermer cho rằng cuộc sống bình thường của chúng ta cũng là một cuộc sống vô cùng cao quý. Bởi lẽ những thứ tưởng chừng rất tầm thường nhưng lại chẳng dễ gì có thể kiểm soát. Để có thể nuôi dạy một đứa trẻ trở thành một người trưởng thành tự lập và biết cân bằng mọi việc; hay có thể duy trì một mối quan hệ tình cảm tương đối tốt trong nhiều năm bất chấp những khi khó khăn, biết cách giữ trật tự trong gia đình; đi ngủ sớm mỗi tối; làm một công việc nhàm chán hay công việc lương cao một cách vui vẻ và đầy trách nhiệm; biết lắng nghe suy nghĩ của từng người; hay đơn giản, chỉ không bị sự nóng giận đánh bại hoặc đừng để bản thân nổi xung với những nghịch lý hay thoả hiệp liên quan đến việc sống còn cũng cần đến một kỹ năng tuyệt hảo và sự cao thượng đúng nghĩa".

Vào cuối những năm 1650, họa sĩ người Hà Lan – Johannes Vermeer, đã vẽ bức tranh mang tên “Phố nhỏ”. Việc vẽ bức tranh là một việc làm thầm lặng nhưng thiết yếu và mang tính cách mạng với sự tác động thách thức những giá trị của chúng ta ngày nay. Nó đã cho thấy chẳng có gì ấn tượng bằng một con phố bình thường ở quê nhà Delf của Vermeer. Người thì đang may vá, vài đứa trẻ đang chơi trên vệ đường, một người phụ nữ lại đang bận rộn trong sân nhà. Đó là một trong những bức tranh vĩ đại nhất thế giới.

 Theo The School of Life, Trạm đọc dịch

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018

vừa vặn kỳ lạ,

Tối hôm qua ngủ rất ngon, vì lâu lâu mới không phải dùng quạt hay điều hòa gì cả. không khí nguyên vẹn, vừa vặn kỳ lạ. Thật là ơn giời!


Thứ Hai, 8 tháng 10, 2018

chơi được với mình,

Của anh Chuong Dang, rất là kute,
vô phép anh,

"2. Làm sao để nhìn nhận mọi việc theo hướng tích cực hơn?
Không có một công thức nhất định để nhìn mọi việc theo hướng tích cực hơn. Nếu có công thức đấy thì thế giới đã bình yên!
Nhưng nhìn chung, một người biết và dám yêu thương chính mình thì có khuynh hướng nhìn mọi thứ bình thản hơn. Khi tôi nói yêu thương chính mình, là sự yêu thương bậc cao chứ không phải thói ích kỷ chỉ biết có cảm xúc của chính mình.
Mặt khác, bạn cần bình thản; vì bản chất của một vấn đề sẽ luôn được nhìn nhận khác đi; khi có thể xem xét mọi khía cạnh đầy đủ và chậm rãi thì tự động cảm giác thoải mái. 
Sự thoải mái đảm bảo cho tính tích cực trong tâm trạng con người. Nhưng thật không may, điều kiện để khơi mào sự thoải mái thường hiện diện ở một form cố định: một cái giường êm ái, một căn phòng sạch sẽ, một bữa ăn ngon, trên bờ ngực một người dịu dàng, một ánh mắt trìu mến … tức là, chúng ta bị động, không thể mang theo khi rời khỏi. Nhưng nếu chúng ta dựa vào cơ thể mình để tìm kiếm sự thoải mái thì sẽ dễ nhìn mọi thứ tích cực hơn: một làn gió mát trên da giữa trưa hè, bàn tay biết cách tự xoa khớp xương khi mỏi mệt, nấu một bữa ăn lạ miệng, tạo ra khả năng quan tâm một ai đó bằng hành động cụ thể … 
Hãy bắt đầu bằng những việc thật nhỏ, cho dễ làm. Mà bạn biết sao không? Riết rồi mình thấy chuyện gì cũng thành chuyện nhỏ nhỏ! (Có nghĩa là, mình cũng lớn lớn rồi đấy!)"

P/s: cái vụ yêu thương chính mình nói nhiều rồi, đọc tút này của anh CĐ thì nhớ thêm cái vụ nên học chơi được với chính mình. kha khá nhiều người chơi được với mọi người nhưng có vẻ chơi với chính mình thì lại không yên. căng ra phết nhẻ ^^ 


ảnh mạng

9/10


Phây nhắc đoạn này 5n trước đã post, kinh sợ những kẻ tiên tri ^^

“ Con cái các ngươi chẳng phải con cái các ngươi đâu.
Chúng là con trai và con gái của Đời với nỗi khao khát tự thân.
Chúng đến qua các ngươi nhưng chẳng từ các ngươi.
Và tuy chúng ở cùng các ngươi chúng cũng chẳng thuộc về các ngươi.
Các ngươi có thể cho chúng tình yêu nhưng chẳng thể cho chúng tư tưởng mình.
Bởi chúng có tư tưởng riêng của chúng.
Các ngươi có thể cầm giữ thân xác chúng trong nhà nhưng không chứa nổi tâm hồn chúng.
Vì tâm hồn chúng ngụ trong ngôi nhà của ngày mai, nơi các ngươi không thể viếng thăm dù chỉ trong mơ.
Các ngươi có thể gắng sức trở nên giống chúng, nhưng chớ tìm cách làm chúng giống mình”.
The Prophet (Kẻ tiên tri) - Kahlit Gibran

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2018

5/10

Của FB Trang Quỳnh Nguyễn, vô phép,

"Cái dở của chuyện đọc nhiều sách là bắt đầu tin rằng mình không cần viết ra điều gì nữa. Mọi câu hỏi đã từng hỏi đều có ở đâu đó. Chỉ là đọc tới hay không thôi. Không có gì mới mẻ dưới ánh mặt trời cả. 
Khi mọi thứ đều có lý do của nó, chuyện tìm kiếm câu trả lời trở nên thừa thãi. Suy nghĩ rằng ta là một tồn tại đặc biệt bị phủ định triệt để. Thế giới này vốn tự nó vận hành. Ta chỉ là khách mời, với những vở kịch tự thân."

Của FB Trang Quỳnh Nguyễn
Tks,

P/s: Nên, có gì mà cứ loạn lên ^^
Sáng em ship sách tiki bảo chị mua nhiều nhỉ. đợt này hết chưa chị. giờ tiki có cái kiểu khá khó chịu là order 1 lượt 3 cuốn thì sẽ giao làm 3 lần, haida, phiền hết sức. Thì bảo em là đợt này hết roài. chị thấy thì cứ mua thôi, chưa biết đọc vào lúc nào. em bảo em thấy nhiều cuốn cứ giống giống nhau. cười bảo nó không giống nhau đâu. em theo dõi lâu, chọn lâu, đọc lâu, sẽ biết là nó không giống nhau đâu ^^.
Mà cái gì cũng cần lâu em ạ. ngày một ngày hai chưa nói lên điều gì đâu, thậm chí năm 1, năm 2. Lâu, đôi khi người ta cũng phải chịu một sức ì, sự nhàm chán khủng khiếp. nhưng vẫn phải lâu em ạ, chả khác được đâu. Như cái chuyện chọn sách dở hơi này thôi. hàng chục, thậm chí hai chục năm, chỉ để tạm biết chọn cuốn nào mà đọc thôi rồi bỏ qua cuốn nào... đại loại thế. đấy, có cái chuyện nhỏ nhặt dở hơi này thôi mà cũng đến cả chục năm mới ra. mới gọi là biết chọn, cho mình thôi nhé, chưa dám nói cho ai. Thế mà thấy không ít người lăm le dám sống hộ cả người khác. Thật là hết sức tài tình ^^


PTH,

Tìm TP cũ của PTH thì may quá vớ được cuốn này, tái bản sáp nhập của những cuốn cũ.
Mấy tháng trước vớ được Mỗi người một chỗ ngồi. Thích kinh khủng. Rồi nghĩ, làm sao mà bỏ qua nhân vật này cơ chứ. Văn chương phải thế chứ ^^




Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...