Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009

Quà tặng


Ngây ngất với giọng ca của LQ. Phải cảm ơn anh nhiều. Anh bảo: anh muốn em nghe bản này LQ ca, phải là LQ và phải là em. Vì anh đã nghe, khi ngồi phòng trà SG và có dịp ở HN nên em nhất định phải nghe, như anh nghe.
Một cú phone nhấc em ra khỏi một đám đông vô vị. Để rơi vào một đám đông, có vị.
Đây là một quà tặng rất tuyệt. Yêu quá.
Và đúng là lâu lắm mới có một ca sĩ làm em thấy mình, nước mắt mấp mé bờ mi. Có lẽ không hoàn toàn vì nhạc mà vì cả chút tình tri ân của những người đã nhận ra ánh sáng của nhau và đã dành cho nhau sự quan tâm khi nhận ra. Thứ tình mà em mãi mãi muốn cúi đầu, mãi mãi muốn ấp ôm, mãi mãi muốn rơi lệ vì nó. Đôi khi, em nhận thấy mình vẫn còn quá đa cảm. Buồn cười! chắc chẳng bao giờ bỏ được.
Một mớ cảm xúc lộn xộn khi em đến trước và ngồi một mình trong tiếng nhạc của DJ, trong những trang phục so sexy của những cô gái nhảy, body khá xúc động, loang loáng trước mặt, trong những khuôn mặt lấp loáng dưới ánh đèn và tiếng cười. Em có thời gian để nghĩ rằng, em và anh cũng như phần nhiều những kẻ hay tìm đến đây, hình như chúng ta không thuộc về gia đình. Không hẳn là không gia đình nhưng chúng ta hình như không happy, không có khả năng, không nhiều mong muốn, không thể sở hữu hoặc một lý do mà mỗi người tự biết với mình, một lý do duy nhất có giá trị với một người, không phổ biến. Luôn là những kẻ dễ cô đơn dù có lẽ cũng chẳng bao giờ cô độc. Mà có thể em lại cả nghĩ. Nhưng em đôi lúc, ở chốn này, kể cả khi một mình hay rất đông người, kể cả khi ngồi cạnh hay trong vòng tay của các giai yêu hình như vẫn luôn nuôi giấu và có nguy cơ làm sự cô đơn bản thể trỗi dậy phủ trùm lấy mình.
Tệ thật!
Nhưng chỉ cần còn sự có mặt của anh, thì điều ấy chẳng còn ý nghĩa gì.
Có vẻ như em, ngày càng đưa mọi thứ nghiêng hết về một cực, một cực chỉ của yêu thương.
Anh là người thứ 2 khi vui lắm, khi phiêu mới châm thuốc và thói quen này làm em liên tưởng đến người thứ nhất. Chúng ta không thuộc về nhau. Em vẫn thích dùng từ này dù biết, hình như chẳng ai thuộc về ai trong cuộc đời này cả hay hình như, em vẫn còn nghi vấn khái niệm này. Chúng ta là những hành tinh nhìn thấy và trân trọng ánh sáng của nhau. Em vẫn còn nhớ câu của người thứ nhất rằng: em níu giữ một phần sâu thẳm của linh hồn hắn. Dù em có không xuất hiện trong cuộc đời hắn. Và dù nếu giờ đã quên em vẫn tin. Chỉ thế thôi, quá đủ làm em hài lòng tuy không tránh khỏi tổn thương vì những tình cảm thường tình. Không tránh khỏi thực tế rằng, con đường em phải tự đi, vẫn còn khá dài.
Em lại mới biết được một điều về mình bây giờ, là em chỉ rơi nước mắt trước những điều quá đẹp, quá tuyệt, quá làm xúc động chứ không còn rơi nước mắt vì những đau đớn, vì những phản bội, vì những giả dối, vì những tổn thương.
Em thấy mừng cho mình!
Cảm ơn, vì làm cho em nhận ra điều này


Thứ Năm, 4 tháng 6, 2009

"Cà phê đen rất ngọt"

Đọc lại 1, 2 niềm xa xót đã lâu nhưng chưa cũ, lại tự hỏi thời gian này mình đã thật trật tự?!. Đã không còn thấy một cảm xúc nào đủ lớn, đủ bùng để làm nên một điều gì đáng nhớ như những điều đã qua. Cứ vui đều thôi, hihi. Đọc lại và thấy lạ vì một mình khác. Chẳng phải là vẫn thích những sự thay đổi, những nếm trải mới. Và nếm trải mới này chưa đủ để có thể nói lên điều gì. Có chăng là khi bắt đầu đã cho mình thời hạn và sự tỉnh táo đến lạ lùng bởi cũng đã chớm biết giờ thì mình muốn gì, chính xác muốn gì. Lại không biết có thích sự tỉnh táo này. Thấy mình lớn hơn, gần 30 nhưng vẫn thấy mình lớn thêm bởi những điều đã qua gần nhất. Hài lòng vì sự chín này.
Dạo này mê lại cà phê đen đá, nhưng phải thật nhiều đường. “cà phê đen rất ngọt”. Mỗi tối một ly mà vẫn ngủ như chết, không cần thuốc ngủ nữa, hehe. Và thế là tạm thời phụ bạc bạn nâu đá một thời gian. Chấm dứt những buổi yoga – niềm ao ước cao cả, thánh thiện của tui. Tối qua trở lại bar với toàn giai trẻ lẫn giai không trẻ, chẳng già, uống lại rượu mạnh và ngắm các giai nhảy nhót. Về ngủ như chết. Mình của những ngày này có lẽ là vậy. Tạm thời là vậy.
Thẳm sâu còn nuôi giấu một nỗi nhớ, chỉ là nỗi nhớ thôi.


Thứ Hai, 1 tháng 6, 2009

Hôm qua rượt kênh,

dừng lại ở bộ phim có Sandra Bullock, xem được đoạn, cô gái mà S thủ vai, nói chuyện với chị gái mình, cô khóc và có nói câu rằng: xin lỗi vì đã không làm cho mọi người yêu em! Lại nhớ bộ phim cô trông trẻ do Scarlet Johnhanson thủ vai, nói một câu với bố mẹ cậu bé rằng: cậu bé không thể mãi mãi yêu bố mẹ vô điều kiện được. Khi 2 người cứ mải đâu đâu, không ngó ngàng gì đến con. Rằng không ai yêu ai mãi mãi vô điều kiện. Rằng tình yêu thương phải có sự chăm chút chứ không nó sẽ chết dần chết mòn. Và đến một ngày thì chết hẳn, hoàn toàn, trống rỗng.

Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2009

trầm tư và trật tự,

Đọc một đoạn tản mạn chợt nhớ rằng mình cũng đã mất cảm giác ngồi cà phê vỉa hè Nguyễn Du, ven hồ Thiền Quang. Đã lâu rồi không còn ngồi, dù bất cứ giờ nào. Cảm giác đó không tồn tại lâu lắm mà giờ mới phát hiện ra. Chuyển sang phơi mặt ở vỉa hè Lý Thường Kiệt, vì thích một không gian yên tĩnh và rộng rãi, thích sát phố mà không nghe tiếng dòng xe đi lại. Thích không gian cuối con đường, trầm tư và trật tự.

Trời hôm nay mát dịu, chợt nhớ Vang, cũng đã lâu lắm không uống, nhớ Vang lại nhớ ba người, hai người còn bên cạnh, một người thì không. Và thấy một nỗi lo sợ dâng lên, lo sẽ mất thêm một người. Dù biết không thể mãi bên nhau cũng là điều bình thường. Nhưng lo thì cứ là lo thôi.

Giọt sương,

Cậu bé quầy bar kêu em phục vụ chị một ly cà phê nhé! Cười bảo nhất trí hoàn toàn, gì chứ cà phê thì không đủ can đảm từ chối. Chị dùng cà phê, nước hoa quả cứ ra đây kêu em nhé! Ok.

Thấy một buổi sáng thật dễ dàng!

Nghe Giọt sương của Mỹ Tâm.

Thích câu “Vì đã sống trong đời, trái tim của những giọt sương”

Ngắm nhau cũng được,

Bỗng hôm nay muốn sử dụng quyền hẹn hò với một, hai người đàn ông. Nên mes rằng này, hãy mời em cà phê đi, tán phét, em bỗng thèm khủng khiếp được cà phê buôn bán nhí nhố chứ đừng, tuyệt không nói một điều gì nghiêm túc, trầm trọng cả. Đừng nói gì vĩ mô, đừng nói chuyện nghiêm túc, đừng nói về cụ thể một ai, cũng đừng nói về mình, đừng nói đến các vấn đề nóng… xem chừng là đừng nói gì, ngắm nhau cũng được.

Thật là nẫu ruột!

Trở lại với công việc và ngay lập tức nhận lại cảm giác ngập, theo một cách khác. Tự cười mình bởi những sự over muôn đời không bao giờ giống nhau. Càng cố tránh thì thế nào nó càng va vào mình. Cũng do mình lựa chọn thôi. Vẫn tha thiết thèm chơi nhưng cũng không đủ dứt khoát để từ chối một thử sức, một khác lạ, cứ lùi lùi để tính quay gót rồi lại làm việc như lên đồng, mình biết như thế.

Một lên đồng của lý trí. Cho một dự định tiếp nữa.

Vậy là mình đã mở cánh cửa mới, như đã tự hứa với chính mình.

Chưa chấm dứt được cảm giác vướng vít cúa váy áo mỏng nhẹ cà phê hay ăn trưa nghêu ngao thảnh thơi, lang thang mua sách, mua váy. Thời gian nghỉ hình như là thời gian mua nhiều sách và nhiều váy nhất. Ngạc nhiên vì cơn mê mua váy. Say mê những cái váy của mình. Thật là nẫu ruột!

Hy vọng,

Thỉnh thoảng lại có một cuộc tranh luận với Mama về những điều mà sẽ còn phải tranh luận dài dài. Kết bằng một câu rằng tạm thời từ giờ Mẹ đừng nói về việc này nữa, con không muốn quay lại cho đến thời hạn con hẹn với Mẹ. Mẹ cũng lại kết một câu rằng: Mẹ không cãi lý được với mày, . Vậy là tạm thời đình chiến. Thấy mình thật là bó tay, nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại thì okie, tạm tha thứ cho mình vụ này. . Vì thấy mình đang tạm ổn nên cho phép mình tha thứ cho mình, lần này nữa. Hy vọng là lần cuối.

Tươi hay héo,

Đã lâu rồi không còn biết nhịp sống, từng công việc, từng cảm xúc, từng vui buồn của những người mà đúng ra là mình phải biết chứ, phải chứng kiến chứ, phải sát cánh chứ. nhiều cái phải lắm, nhưng mà lại không phải, lại không như thế. Và ngược lại mọi người cũng không biết mình như thế nào. Hôm nay ăn gì, đi đâu, nghĩ gì, vui hay buồn, béo hay gầy, tươi hay héo… và lâu dần những khoảng xa như thế cứ thành ra xa, rồi lại được kéo lại bằng những gặp gỡ rồi lại xa, ai về với đời sống người ấy. Nhiều khi muốn hét lên rằng tôi muốn chứng kiến đời sống của Người, những Người tôi yêu nhưng nó giống như một bất lực khi nếu, tôi đã lựa chọn đời sống của mình thì tôi không thể có lựa chọn được chứng kiến ấy.

Tôi đã lựa chọn và đã mất mát.

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2009

Nghe lại,


Sáng nhận một chia sẻ, rất ấm áp và thấy cái ngày mưa này không đến nỗi tệ, he he. Dù hôm qua vừa sém sém ghét nó xong.

Có gửi đôi dòng và nhận ra rằng mình đã trở lại, thực sự đã vui trở lại, từ trong lòng, dù mọi việc chưa tốt như mong muốn nhưng sẽ ok trong một tương lai gần. Mình sure điều này. Vì chỉ mình không muốn thôi, còn nếu muốn thì sẽ đạt được. Vẫn luôn cảm ơn mình vì phẩm chất này. Hơi kiêu nhỉ!

Nghe lại Hương Ngọc Lan với chất giọng mê hoặc của Trần Thái Hòa, tuyệt hay.

Cơn mưa ngày càng lớn, những cơn mưa triền miên. Sẽ khó cho nhiều người ngoài mưa, không sung sướng như mình ngồi đây nhưng có tất cả, niềm vui, nỗi khó, mới ra cuộc sống, mới đúng là cs.

Đừng hoàn hảo, hãy đừng hướng tới sự hoàn hảo.

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2009

Rất nhớ,



Vô tình đọc lại một lời chúc: chúc ngày nắng thu đẹp và dịu dàng... trong những ngày nhiều mưa lại nhớ quá, một chiều thu gió nhẹ, nắng nhẹ, đẹp và dịu dàng.
Rất nhớ!

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2009

"ma túy loại nhẹ"













Sáng ra, có cuộc gọi cà phê, tất nhiên là không lăn tăn, phi thẳng lên phố tán phét và hóng giời đẹp. Có tin nhắn ăn trưa, phi tiếp không lăn tăn. Huyên thuyên, nhớ được một câu của mình là: ui, đời khổ nhất là không biết mình muốn gì, he he. Mất trí trong 1 phút nhé. Chơi bời một mạch đến gần 2h về, làm được 2 việc tốt là qua BĐ gửi 5 cuốn sách cho bạn và ghé phố sách mua cho mình được 2 cuốn.

Về nghe một đĩa Audiophile còn mới tinh với mình trên giá. He he. Online chút cho đúng thủ tục rùi cắm mặt vào cuốn sách.

Truyện của Phan Hồn Nhiên, đọc tác giả này khá lâu rồi, thỉnh thoảng 1 truyện, rất thích. Thường truyện, lạ, từ nhân vật đến tình huống, tâm lý; cách dẫn truyện quyến rũ, dễ gây nhiều thắc mắc và kết thúc thì hoang mang. Hoang mang trong êm đềm. Ghi nhận những quan sát, phân tích, diễn đạt cực kỳ tinh tế về cảm xúc.

Đặc biệt thích,

Africa

Bưu thiếp từ Stuffgard

Áo bông chần đỏ

...

Như một thứ “ma túy loại nhẹ” (chữ dùng của tác giả)

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2009

Phần thưởng cho tham vọng,



Thực sự thì không chắc lắm về tham vọng, cũng như không chắc lắm về phần thưởng. Đúng hơn là không bao giờ tư duy sâu về 2 khái niệm này. Tham vọng thì có chút chút vướng víu hơn vì hay bị mọi người gán cho rằng: mày là đứa tham vọng. Nói lại hoài không được, không nói nữa, chỉ xin vẫn đính chính rằng tham vọng của mình không khác lắm tham vọng của bất cứ người phụ nữ nào, nếu đó được gọi là tham vọng he he. Còn phần thưởng thì không bao giờ nghĩ đến bởi với mình, mọi thứ đều được coi là phần thưởng, nếu mọi niềm vui, nỗi buồn, mọi gang tấc cảm xúc, mọi mộ điệu, mọi yêu thương, mọi trừng phạt, mọi điên cuồng, mọi phá phách,... đều được gọi là phần thưởng.

Hôm rồi nghe câu này trong một bộ phim và nó vướng vào tâm trí rất nhanh bởi vừa hôm trước ngồi với bạn và câu chuyện của nàng, nó mang máng một phần thưởng, điểm dừng trên đường đi của tham vọng, dù chúng không liên quan gì đến nhau, không phải là nguyên nhân-kết quả. Chỉ là mình liên tưởng nó ra như thế.

Nàng bảo cho đến giờ không hiểu sao vẫn duy trì mối quan hệ này, vẫn yêu người đàn ông này, không ngờ phản bội chồng sớm thế, bỏ chồng sớm thế, chấp nhận vô vàn sóng gió vì người đàn ông này. Mày biết nguyên nhân sâu xa nhất không? Vì tao nhận ra đây là tình yêu lớn của đời mình, đây là người đàn ông của đời mình.

Và mày luôn tự nhận mình là người đàn bà tham vọng, những tham vọng đã dẫn đến mày của hôm nay, ngồi và nói rằng: có nằm mơ cũng không nghĩ rằng cđ mình ra thế này. Mới có 7 năm thôi mà nó như thế này.

Vậy thì, người đàn ông này, có được gọi là phần thưởng sau quá nhiều tham vọng của chính mày, đã tự dẫn mình vào đó. Vậy thì gọi thế đi: Phần thưởng.
Coi như tao đồng ý, rằng anh ta đúng là Phần thưởng.
Và có thể nói rằng: tao hiểu mà.

Thật sự là mình hiểu,
Hiểu rằng đó là điểm đi đến gần cuối cùng của người đàn bà rồi. Đừng đi ngược lại hoặc đừng lùi lại. Tao chỉ muốn nói rằng đã hiểu mày như thế.

Cũng như khi vào sâu câu chuyện, mày rằng: ngày hôm nay, điều này đúng là chỉ nói với mày thôi, không nên là ai khác.
Uh, chơi với nhau cũng chỉ vì thế thôi.

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2009

Đúng là rất kỳ,


khi ngồi đây và nói về đứa con đầu lòng sẽ ra đời trong khoảng sau 3 năm tới – một khoảng thời gian khá mơ hồ, từa tựa một kế hoạch, từa tựa một mong ước, từa tựa một niềm vui – một niềm mãn nguyện cực kỳ từ nguồn gốc ý nghĩ này. Thấy buồn cười mình kinh khủng! và đã phá lên cười, với đầy hào hứng, trong một buổi chiều tắt nắng. Đẹp. Vẻ đẹp bình dị của đời sống nơi ngã ba phố đã quá quen thuộc, càng quen càng thấy sao mà cái đẹp lại có thể giản đơn đến như vậy.

Ôi, mình sến kinh lên được.

Và kính thưa các Mẹ yêu quý hiện tại bên tôi, rằng khi đó, các Mẹ sẽ phải phục vụ tui đấy, he he! Tôi sẽ có kế hoạch để các Mẹ không lấn sân nhau he he.

"Băng qua đêm cùng cơn mưa núi"













Công việc của tôi không liên quan gì đến cuộc đi về nào khác ngoài việc mỗi sáng mở tủ chọn lấy một bộ áo dài hoặc cá tính hoặc hiền dịu, phủ một lớp phấn mỏng lên mặt, căng môi đánh tí son lấy lệ và chuẩn bị một bộ mặt vừa đủ nghiêm nghị vừa đủ hài hước, chạy xe bảy cây số đến trường, đúng mười một giờ hai mươi lại chạy xe về. Có phải vì thế không, lòng tôi lúc nào cũng háo hức những chuyến đi.

Đi, nghĩa là tôi được thu vào trí nhớ mình những vùng đất mới với cây cỏ lạ lẫm, con dốc đèo lạ lẫm, cách chào mời lạ lẫm và cả những điệp trùng lạ lẫm. Đi, nghĩa là tôi có quyền bỏ lại sau lưng những muộn phiền lặp đi lặp lại, khung cửa sổ gỉ rét nhìn ra chỉ thấy mỗi cây sơ ri, chiếc cầu thang không tay vịn, đống chén bát ngổn ngang, chiếc tủ lạnh trống trơn. Đi, nghĩa là tôi được trở về, được tìm lại tôi của những hoan ca, thơ ngây đã lạc mất giữa chuỗi ngày bộn bề thường lặng. Đi để quên và để nhớ…

Thế nhưng lúc này đây, khi ngoài trời tranh tối tranh sáng và người phụ xe bật công tắc đèn để thứ ánh sáng vàng mờ phủ lên từng bóng người, tôi chợt hiu hắt. Một vở kịch hài đang chiếu trên chiếc ti vi đặt ở đầu xe mà tôi không còn hứng thú nào để xem. Lòng tôi đang mải trôi đi cùng những ngôi nhà heo hút lướt qua tôi để chìm vào bóng tối ngoài kia. Hãy thử ngồi trên xe vào lúc chạng vạng giữa cơn mưa núi một lần, bạn sẽ thấy kiếp người nhỏ nhoi quá đỗi, phù sinh quá đỗi. Trên dốc cao nhìn xuống, qua một lớp cửa kính, thấy ánh điện mờ ảo, bóng người mờ ảo, những căn nhà trở nên bé xíu và hiu quạnh. Tất cả như một bức tranh màu nhạt. Vì nhạt quá nên tạo cảm giác bức bối cho người xem.

Người bạn bên cạnh nói khi đang nhắm mắt: “Đêm nay ngủ băng rừng rồi đây!”, rồi im lặng như anh chưa từng phát biểu một điều duy nhất đúng với tôi lúc này. Đêm nay, tôi không thể như mọi ngày thường duỗi thẳng chân, lăn qua lăn lại trên chiếc giường rộng dành cho bốn người nghe nào ếch, nhái, ễnh ương và dế xướng lên bản đồng ca trong ánh đèn đường vàng rộm. Đêm nay, tôi sẽ vừa ngủ giấc chập chờn vừa chờ đợi. Chờ cho trời mau sáng, chờ hết cơn mưa lì lợm, hết những con đèo thắc thỏm, chờ mau đến nơi tôi thèm đặt bước chân mình, nơi ai đó gọi là thành phố của sương, hoa, đồi dốc và những chuyện tình. Anh bạn bên cạnh lại nói, mắt vẫn nhắm: “Con người ta cô đơn nhất những lúc như thế này”. Sao anh toàn nói đúng. Giờ này mọi ngày anh có lẽ đang tắm cho đứa con gái sau khi đón nó từ trường về. Nghe vợ gọi: “Hai bố con nhanh lên, mẹ dọn cơm rồi đây!”, anh sẽ vừa lau người cho con, vừa giục: “Hoàng hậu gọi rồi đấy, xin công chúa nhanh nhanh cho, kẻo thần bị quở mắng”. Con gái anh sẽ cười nắc nẻ: “Bố đói rồi thì có!”. Còn tôi, giờ này mọi ngày vẫn đang lang thang ở quán sách cũ nào đó, hoặc thời thượng hơn thì ngồi gõ lốc cốc một entry mới. Hôm nào hứng khởi lại nấu đãi cả nhà một bữa tối, để nhận lời khen từ anh trai: “Đủ đảm đang để lấy chồng”.

Tự dưng thấy nhớ xốn xang một bàn tay. Mở điện thoại, thấy hiện “dịch vụ giới hạn”, nghĩa là mất sóng, đành đóng lại. Trước mặt tôi là ngút ngàn đêm. Ngoài kia những ngôi nhà thưa thớt vẫn lướt qua tôi và những người khác đang ngủ. Vở kịch hài cũng đã hết tự bao giờ.

Tôi và bốn mươi tám người khác sẽ băng qua đêm nay cùng cơn mưa núi. Nghĩ đến đấy thôi, bỗng chạnh lòng cho những người băng qua hàng trăm đêm như thế mỗi năm. Mới thấy, thật bất công khi đã có lúc tôi muốn ruồng rẫy tháng ngày của riêng mình. Tôi đã buồn quá nhiều những nỗi buồn không có thực. Để giờ đây, khi đối diện với nỗi nhớ rất người, tôi ao ước được cầm đôi bàn tay mẹ chỉ để nói một câu: “Con sẽ học làm người bình thường, mẹ hãy tin con!”.

Ngô Thị Thục Trang

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2009

Lựa chọn,



Hôm nay dù không muốn nghe chuyện không còn liên quan nhưng vẫn lựa chọn ngồi lại, dù biết câu chuyện sẽ không đi ra khỏi những điều không muốn nghe đó. Dù biết, lúc này không nên thêm những thông tin vô nghĩa.

Cũng đã nhiều lúc lựa chọn không gặp những người mà có thể làm mình không khỏe lên, thậm chí rơi xuống, ở những thời điểm nhất định. Những người mà biết gặp là mình tệ hơn thế nên lựa chọn là không. Sẽ để gặp vào một lúc tốt hơn.

Có nhiều cuộc vui cũng đã từ chối, vì mình, cũng là vì mọi người, vì không muốn mang một tâm trạng không vui tới, biết đâu làm giảm cuộc vui.

Hôm bay vô SG, anh chàng đồng hành cũng là người hay chuyện, anh ta nói nhiều nhưng mình còn nhớ duy có 1 điều vì thấy thú vị, đó là đến giờ anh ta lựa chọn làm mọi điều cho tim khỏe. Và mình lưu lại cái khái niệm Tim khỏe. Như không đọc truyện/tiểu thuyết, chỉ đọc sách phục vụ công việc, mar hoặc khoa học; hạn chế nhạc tâm trạng/buồn... nhiều nhưng không nhớ hết được. Mình cứ nhe răng ra cười và gật gù. Đồng tình với đa số những điều anh ta nói. Xét về lý hoàn toàn hợp lý. Về tình thì cũng khó thực hiện đấy, he he. Không biết anh ta thực hiện đến đâu, có thành công trong công cuộc làm cho tim khỏe lên không, nhưng mà nghĩ được thế là cũng ok rùi. Chỉ khuyến cáo là áp dụng trong những giai đoạn ngăn ngắn thôi, chứ lâu là cũng gay đấy.

Mình thì hay lựa chọn để tim ấm. Có lẽ về bản chất cũng không khác lắm với khái niệm tim khỏe của chàng trai nọ. Có thể mình là phụ nữ, thì sợ nhất tim lạnh thôi, chứ khỏe yếu gì chắc cũng ok, he he. Miễn là còn đập.

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2009

Nhớ Mình,













Chợt thấy nhớ mình của một thời điểm mà thốt ra câu: thích mình như bây giờ. Và giờ ngồi đây bâng khuâng nhớ lại khi đó. Phì cười vì sao lại đi nhớ mình cơ chứ, thật là... có lẽ vì một Mình đang lặng tắt. Vì một Mình, chỉ còn nhìn thấy mình, ích kỷ và đầy lưu luyến...

Đâm, nhớ mình khi vẫn còn là mình đây.

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2009

tựa quả lắc đồng hồ,



...
Tôi nghe tiếng chân trần của nàng ngập ngừng bước trên thuyền
Và có thể hình dung những tín hiệu khát khao trong đêm tối
Trái tim tôi tựa quả lắc đồng hồ đong đưa giữa nàng và con đường
Tôi không biết tìm sức mạnh ở đâu để thoát khỏi đôi mắt nàng
Tôi tuột khỏi vòng tay nàng.
Nàng đứng đó, sau làn mưa và ô cửa sổ.
Lệ sầu rơi tê tái.
Nhưng nàng đã không đủ can đảm để tự thốt nên lời:
“Đợi em, em sẽ đi cùng anh!”


Otera Silva

Xót xa mà chi,



http://nhac.vietgiaitri.com/bai-hat/nhung-ngay-mua-gio-noi-nho-diu-em-49475.vgt

Trời buồn đổ từng cơn mưa lũ
Gió mưa cũng thở dài
Hồn em dâng nỗi đau ngậm ngùi
Nghe lòng nhớ hoài

Nhớ khi xưa ta cùng vui sống
Những ngày gió mưa rơi ngoài song
Vẫn nghe lòng xôn xao như sóng vẫn bềnh bồng
Gió mưa thêm vui đời đôi bóng


Trời còn đổ từng cơn mưa bão
Biết anh chằng trở về
Thì buồn ơi chớ nên não nề
Xót xa mà chi

...

Bắt đầu những ngày mưa gió, nghe tý cho nó đồng cảm với giời đất. hihi. Bài này nghe mãi, chiều nay vắt vẻo cà phê tán phét được nghe lại, thấy hay ghê gớm, tiện miệng gào lên một lúc he he.
Ngoài trời lại bắt đầu đợt mưa mới. hic hic

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2009

Sock tuổi 30,



Hôm trước chững lại buột miệng là chưa bao giờ thấy tinh thần mình tệ thế này. Không hoàn toàn là buồn, không hoàn toàn chán, không khóc lóc thở than... mà trong một phút chạy qua, cảm thấy mình đang rất tệ. Có lẽ vì sock mấy cú liền he he. CV, đàn ông, bạn bè. Cảm như liên tục bị tát vào mặt. Cũng bỏ qua và chỉ nói được một câu cuối cùng với bạn rằng: tôi không nhận lời xin lỗi, hãy cứ giữ lấy, cũng như tôi không tâm trí đâu mà giận dỗi, giải quyết xong vụ này với ông, tôi sẽ coi như chưa từng quen biết ông. Sẽ coi như bao nhiêu năm chơi với nhau vô nghĩa.
Hỏi Thầy rằng em không hiểu là em đang ở Sao gì?! Thầy cười bảo: em thì chẳng Sao nào nó làm gì được đâu. Nghe xong câu này thì thấy thôi chết rùi, vậy là nhọc toàn phần rùi em ơi.
Mình gọi là sock tuổi 30. Định sẽ có lúc viết về điều này. Khi lắng lại toàn phần thì viết.

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2009

Nước mắt cho người dưng,



Hôm qua khi lên xe kết thúc buổi sáng nghỉ ngơi sau chuyến đi săn con nghệ thuật với bạn Gà, hồn vía bay cả lên mây he he. Tiếng một bà mẹ: mẹ đi xe nào chả được, mày cứ cầu kỳ, mẹ là ghét nhất cái tính này của mày. Chàng trai dùng dằng, chẳng nói chẳng cười, chẳng biểu hiện gì hết, cuối cùng khẽ bảo: thôi mẹ về nhé! Mình bất giác cười nhưng nước mắt ứa ra.
Lại thấy buồn cười mình, sao chỉ dư nước mắt cho người dưng.

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2009

như eo biển nơi đây,














Một sáng thật thảnh thơi, đại loại như sáng cuối tuần, thích hợp vô cùng cho 1 CD dịu dàng và nắn nót như Thời gian để yêu, mỗi lần nghe là một lần phát hiện thêm được một điều. Lần này thì nghe rõ và nhớ câu: Một tình yêu thủy chung là điều anh khao khát. Lại chỉ nghĩ đàn bà mới khao khát điều này chứ đàn ông thì hiếm, he he.

Anh đã thấy những biệt thự trên đồi cao
lẫn sau hàng cây
nhìn ra phía biển

Anh đã thấy những vườn hoa lộng lẫy
dưới nắng vàng
và bầu trời xanh thẳm

Anh đã chắc thật gần mùi hương của lá cây
cồn cào tình ta như mới đây
những tháng ngày tuyệt vời chúng ta tìm thấy

Anh nghe sóng khắp vịnh biển êm thật êm
cánh chim trời bay
hoàng hôn nắng tỏa

Trong nhung nhớ
ngọn hải đăng yêu dấu
dẫn con thuyền vào bờ từ khơi xa

Em ơi có biết
điều gì làm tình ta khó phai
phải làm gì để tình yêu mãi mãi
mãi yên bình như eo biển nơi đây

Hãy nhìn vào mắt anh với tâm hồn rộng mở của em
Em sẽ thấu hiểu những gì anh yêu em
Cho anh nhắn nhủ mỗi con thuyền trong em
Một tình yêu thủy chung là điều anh khao khát

Hãy luôn về với nhau phía tâm hồn ngọt lành của đời sống
của trời dấu yêu xa muôn ngàn sóng gió
Để dù có chia xa ta mãi không quên bờ bến thiết tha
Lòng đầy nhớ mong
và thủy chung như ước mơ của chúng ta./.


Đỗ Bảo

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2009

Và, hãy yêu nhau.

http://mp3.baamboo.com/detail-loi-nhac-mp3-128161/3/bai-Nhung-Gi-Con-Lai.html

Bây giờ người ta nói chuyện đổi thay trái tim
Và mươi năm sau,
người ta sẽ nói chuyện thay trí nhớ
Và này em ơi
Đến lúc đó, con người sẽ sống, sẽ thương và sẽ nhớ
Qua con tim xa lạ
Và lúc đó
Con người sẽ nói cười trong trí nhớ không quen ...
Bây giờ người ta nói chuyện đổi thay mắt môi
Và mươi năm sau người ta sẽ nói chuyện thay quá khứ
Và này em ơi
Đến lúc đó con người sẽ sống, sẽ thương và sẽ nhớ
Qua dung nhan xa lạ.
Và lúc đó
Con người sẽ đi về trong quá khứ không quen
Ta,hãy yêu nhau Khi vẫn còn con tim chân thật
Ta, hãy yêu nhau Khi vẫn còn quá khứ thân quen
Và hãy yêu nhau
Khi vẫn còn
Mái tóc làn môi
Ánh mắt nụ cười
Hãy yêu nhau
Khi vẫn còn những gì của chúng ta

Nguyên Chương

Thứ Năm, 23 tháng 4, 2009

Dòng kết phim,



Cô nàng xinh đẹp Tây nguyên bảo dạo này sách gì hay gợi ý đi, tớ chẳng biết đọc gì. Để em gửi nhé. Dạo này em mua nhiều hơn bao giờ hết, vì em chỉ có mỗi việc ăn, cà phê, đọc sách, lang thang và yêu thương thôi, he he nên gần như ngày nào cũng đi mua sách, cứ mua rồi đọc chéo cuốn nọ sang cuốn kia, đọc 3 cuốn cùng lúc, ngó lại thấy chả cái nào kết thúc cả. Thật là yêu quá cơ!

Hôm qua xem lại phim Ấn Độ mà đã rất ấn tượng, nhớ ra được tên phim, hình như là Người trùng tên. Đó là Gogol. Người bố có một câu dành cho cậu con trai là: Tất cả đều từ áo choàng của Gogol mà ra. Và đến khi Bố mất, khi chàng trai trưởng thành mới hiểu ra ý nghĩa cái tên mình mang. Và khi rời hoàn toàn khỏi vòng tay gia đình, anh mới thực sự cảm thấy tự do của mình. Và mình khâm phục, ngưỡng mộ cái gia đình/đại gia đình của người Ấn. Thực sự tuyệt vời! Dòng kết phim: dành tặng cho Bố Mẹ, những người đã hy sinh cả cuộc đời cho chúng ta.
Đó là dòng nước chảy xuôi, miên viễn.

Hôm qua, một Mr bảo có nhớ anh không? Cười bảo em thì lại nghĩ rằng anh đã quên được em. Thành thực thì em không muốn thế nhưng nên thế. Mà biết đâu, cứ phải có ai đó để nhớ, để thương, để yêu bên cạnh cái cs vốn đã quá bộn bề và mỏi mệt, như một niềm an ủi, hoặc một niềm ảo tưởng mà biết chẳng để làm gì đâu nhưng không đủ dũng cảm từ bỏ. (Làm người rồi mới thấy thiếu dũng cảm là cả một vấn đề rất hot. Hehe). Em chỉ nghĩ đàn bà mới thế nhưng đàn bà thì bao giờ cũng là quá sớm để trưởng thành/để già, thế nên hãy cứ giữ một trái tim trong, một trái tim nóng nếu còn có thể.
Nhưng đàn ông có lẽ cũng không phải ngoại lệ, dù bản chất vấn đề của trái tim, thì khác nhau.

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2009

"Mặt trời thì hồng..."



Ngủ sưng mắt dậy cà phê phố khi tắt nắng. HN đã vào hạ, nắng tưng bừng, khi mặt trời xuống mới dám ra phố, ngồi chốn quen thuộc với người quen thuộc, liên thiên các loại chuyện mà khéo người ngoài nghe tưởng mình bị điên he he. Nói cười rồi hát loạn lên. Bỗng nhớ một ngày tình cờ trên dường phố tôi có bàn chân anh, mặt trời thì hồng còn trên cây khế có nhiều tiếng chim... rồi nhớ câu: em không biết người ta có thể làm cho nhau cô đơn đến thế nào đâu?! Đấy là một cô gái nói với một cô gái trong phim, còn em, ngoài đời thực, em đã biết rồi, biết rất rõ nhưng hôm nay và nhiều hôm nữa, ngồi đây hay dù ở đâu, cũng biết rằng sự cô đơn, chỉ làm em thêm lần thốt lên như chiều nay: đời đẹp quá, không buồn được!
Thành thực,

Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2009

Chả vô lý đâu,



Hôm kia chiều muộn vòng vèo thấy hàng loa kèn còn một ít, vẫn quyết định mua. Bà bán hàng bảo: hết mùa rồi đấy cô, tuần sau là không có nữa đâu. Tròn xoe mắt cãi ngay rằng sao có thể thế được, vừa mới vô mùa mà. Tôi không dọa đâu, năm nay loa kèn mất mùa… suýt cười phá, mấy bà này toàn dọa không đâu. Nhưng mà cũng đã thấy vắng hoa trên phố thật. Về lẩm bẩm bảo vô lý, vô lý, nhưng mà chả vô lý đâu, hết tháng 4 rồi còn gì. Mà hết tháng 4 là hết loa kèn, không vô lý tẹo nào.
Mình thật là lẩm cẩm mà.

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2009

Today,







Trong cơn ngủ chập chờn không xóa bỏ được điều bám vào trí óc những ngày này, như câu Chip đột ngột thích thú, là một sai lầm khủng khiếp nhưng có khi lại là một khả năng tuyệt vời. Cho dù thật lòng không tin lắm. Mình thật là quá đa nghi mà. Lại như Chip bảo chị quá kiêu hãnh. Có lẽ thế nhưng thực sự thì chị chưa bao giờ muốn gọi nó là kiêu hãnh. Vì quá tổn hại. Vì, đôi khi, quá điên rồ. Vì, nó thật vô vị.

Sáng nhận cuộc gọi, chỉ để xem em giải quyết mọi thứ đến đâu. Cười ngất bảo em chả giải quyết gì cả. Em chưa nói với anh rằng đúng ra nó chẳng có gì để gq. Em đang định gì, bảo em chẳng định gì cả. Đúng hơn em không biết giờ thì mình muốn định gì. Em mất khả năng định trong thời gian này. Điều này thì em công nhận. Và như em vẫn thường, em sẽ đi hết nỗi chán, như đi hết nỗi buồn, như đi hết nỗi vô định… và em sẽ gặp mình khi nỗi đó kết thúc, và khi đó em sẽ chính thức mở cánh cửa mới. Em thích ý rằng, người ta phải kết thúc được thì mới bắt đầu được. Và ngay bây giờ cũng như có thể thời gian ngắn tới, em chưa cho rằng mình đã kết thúc được. Vì thế, chưa nên bắt đầu. Mà đúng hơn em đang suy nghĩ xem chính xác thì mình muốn gì. Nghe có vẻ hơi vô trách nhiệm khi đến giờ này còn không biết mình muốn gì hoặc có thể làm gì. Nhưng đúng là em đang như vậy. Và nếu gọi đó là vô trách nhiệm thì em cũng không có lý do gì để chối từ. Hoặc một cách em ngụy biện, cũng ok.

Hôm qua trên đường, chỉ tập trung ăn kẹo, phát hiện ra rằng hóa ra thì mình cũng thích kẹo. Nghe triền miên hết bản nọ sang bản kia, đến cây số thứ gần 150 mới đúng bài mình thích, cười phá bảo cậu lái xe rằng bây giờ mới đến bài chị em tôi đang ngất ngây, thì sắp kết thúc đoạn đường, thật là… tôi thấy tiếc, vì một niềm yêu khủng khiếp là được vỗ về trong những bản yêu thích khi giấu mình trong khoang xe, đi những cây số dài như vô tận. Nhưng anyway còn được nghe đúng bài tôi thích. Tốt quá rùi! Còn hơn bị tra tấn bởi những thứ hổ lốn được gọi là âm nhạc khác, đôi khi.

Tối hôm trước khi giai điệu của When you say nothing at all vang lên trong điện thoại. Nó có lẽ đã bắt đầu dẫn em sang một miền khác của chính mình. Khi mà em không hề nói gì. Mà biết đâu, em lại mới muốn mình như thế này…
Vô định và học cách khám phá vẻ đẹp của sự vô định.
Và, còn quá nhiều điều, em cần phải học.

Tôi nhìn Augusteum,



và nghĩ rằng suy cho cùng, có lẽ cs của mình không thực sự hỗn loạn đến thế. Chỉ có thế giới này mới hỗn loạn, mới đem đến cho tất cả chúng ta những đổi thay mà không ai có thể tiên liệu. Augusteum nhắc tôi không bám víu vào bất kỳ ý niệm lỗi thời nào về việc tôi là ai, tôi đại diện cho cái gì, tôi thuộc về ai, hay trách nhiệm nào đó tôi có thể đã từng định phục vụ. Thật vậy, hôm qua tôi có thể là một đài tưởng niệm lộng lẫy đối với ai đó, không nghi ngờ gì nữa, nhưng ngày mai tôi có thể là một kho chứa pháo hoa. Ngay cả trong Thành phố vĩnh cửu, Augusteum thầm lặng nói, ta cũng phải luôn chuẩn bị mình cho những làn sóng chuyển hóa náo loạn và bất tận.

Ăn, cầu nguyện, yêu - Liz

Thứ Ba, 14 tháng 4, 2009

Nhìn vào bầu trời người sẽ thấy,



Một ngày nào tình cờ em thấy cô đơn
Một ngày nào tình cờ em nhớ đến anh
Tìm nụ cười nhẹ nhàng lau khô mắt buồn
Rồi chầm chậm nhìn vào không gian
Nhìn vào bầu trời người sẽ thấy

Nắng chứa những nụ hôn nồng nàn ấm thêm đôi môi mềm
Gió giấu những cánh tay êm đềm dịu dàng anh ôm lấy
Hãy hỏi những vì sao trên trời ánh mắt anh đâu rồi
Nụ cười anh, Người nơi khuyết vầng trăng

Những khúc hát ngày ta hẹn hò có trong cơn mưa chiều
Những nỗi nhớ đến hẹn đong đầy bình hoa pha lê tím
Những tiếng sóng ngày đêm xô bờ giống như anh thì thầm
Lời yêu thương thường hay nói cùng em

Nguyễn Văn Chung

Nếu xảy ra một cuộc tranh cãi,

Về lý thuyết, người ta hầu như biết rằng mọi thứ đều có điểm dừng, nhưng thực tế, người ta cứ phải bị đẩy đến cuối đường/hoặc tự đưa mình đến cuối đường thì mới dừng lại. Chính thức đưa điều này vào trải nghiệm của mình. Rất mừng vì cuối cùng đã thực sự trải nghiệm điều này. Cho dù nếu nói về cảm giác, thì không nên có.

Hôm nay, miên man trong ý nghĩ rằng có phải mình đang áy náy về cái hạnh phúc đang sở hữu mà tự mình cũng cho rằng đã phụ bạc, rằng có phải mình đang tự kết tội. Nếu xảy ra một cuộc tranh cãi luôn từ bất đồng quan điểm sống, thì có thể đã đến lúc phải cầu xin anh rằng hãy đưa em tới hoặc chỉ cho em một chỗ nào mà con người ta phải nếm trải đầy đủ sự thiếu thốn, đau khổ về cả vật chất lẫn tinh thần, phải lao động như trâu, đói ăn thiếu mặc, chịu đựng thiên tai, đời sống tinh thần gần như bằng 0 và những thứ đại loại như thế, để làm cho em mở mắt ra rằng em đang quá hạnh phúc và cứ tự tay đập vỡ dần mọi thứ đang có hoặc tự huyễn hoặc bởi những thứ chỉ đáng được gọi là mặt của hạnh phúc. Đó là ý nghĩ đã và không biết có đang diễn ra trong đầu anh, rằng cần phải trừng phạt em để em biết rằng ngoài kia còn cả triệu người ao ước cs này. Đó có lẽ là ý nghĩ của anh.

Nhưng em mong rằng, nó đã chết.

Trong tất cả những đức tin, giờ tin rằng có số phận. Và đi từ chỗ không tin đến tin chỉ vì một lời của Bố từ cách đây hàng mười mấy năm rằng con người ta có số. Em đã mang nó theo để tự trải nghiệm. Em đã không tin bởi Bố là người vô thần, chỉ tin vào mình, và Bố cũng đúng, rằng số phận con người ta do chính người ta, mỗi người tự chi phối và điều khiến số phận mình nhưng cũng không hoàn toàn. Và em đã đi đến chỗ thiết lập cho mình một lẽ sống rằng: hãy cứ sống tốt phần mình, còn lại để cho Trời. Trời đó, đại diện cho đức tin của những kẻ, hình như vô thần, như em.

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2009

Mùi hương,

Bỏ dép, đặt chân trần xuống nền nhà. Đi dọc hành lang, căn nhà không có ai, biết về giờ này cứ lặng lẽ rảo khắp nhà vì sẽ không có ai cả. Vẻ bình lặng cố hữu. Mở cửa ra vườn. Đó hầu như là động tác đầu tiên khi về đến nhà bố mẹ. Theo cầu thang lên gác, muốn thắp một tuần nhang nơi gian thờ chính, muốn được ngửi mùi hương thoang thoảng khắp tầng trên. Mùi hương cũng mang lại cảm giác an bình. Lặng lẽ xuống dọn phòng bếp. Một năm, giờ mới đứng lại đếm, mình dọn nhà được khoảng 3 lần. Năm nay thì đây là lần thứ 2, lần đầu là Tết. Cứ về là một việc k bỏ qua: dọn nhà, với một chút mong muốn làm thay tất cả những ngày đã đi qua trong từng ấy tháng cho một lần. Dù biết, không có mình nhà vẫn được dọn hoặc ngay sau khi mình dọn nó lại bừa bộn như thường nhưng vẫn dọn, như để tự an ủi mình. Lặng lẽ mở lớn list nhạc đã có sẵn. Cho đến khi chuông điện thoại reo, giọng Mẹ...

Thứ Năm, 9 tháng 4, 2009

Những bình minh khác










Vì chuyến liều mình giang hồ vặt gặp ngay cái trouble to đùng rơi trúng vô đầu. Các sếp vẫn hằng kính yêu vứt bay ra ngoài đường. Thật tình cờ và thật bất ngờ. Tâm sự khi chia tay mình đại ý bảo: các anh cần thay người thì nói với em một câu, không cần phải tìm kiếm và viện dẫn nhiều lý do đến thế. Nó giống con trẻ chơi đồ hàng, mình người lớn mà. Mà biết đâu, khi là người lớn, bài học làm người khắc ghi từ thời đi học đã bỏ rơi mất rồi. Buồn cười.
Không hơi sức đâu mà oán trách người dưng, thực hiện đúng tiêu chí Tiên trách kỷ, hậu trách nhân. Chỉ buồn cười thôi, rất buồn cười. Và buồn một chút, không phải vì cái sự nghỉ mà vì thế thái nhân tình, cho dù cái buồn này quá xa xỉ, vẫn xin được buồn 2 phút, rồi thôi, he he!

Thế là có những bình mình khác, thức dậy được thưởng thức một cảm giác mới, hình như chưa từng biết rõ: thất nghiệp. Thôi thì hưởng ứng bầu không khí chung trong cơn suy thoái kinh tế toàn cầu, chẳng riêng gì VN, he he.

Có ngay một kế hoạch sử dụng thời gian này, trước khi lại làm việc. List sơ sơ: tập yoga, đọc và điểm sách, làm osin và hầu cà phê tổng thể vài mạng, trồng rau (niềm mơ ước bấy lâu he he), nhất là còn cái vườn nhà bạn H đang chờ mình khai quật, thật nà quá hợp lý! Thay vì mỗi tuần một món ăn cho mẹ còn nhà Mèo sẽ chuyển thành 2 món/tuần. Và quan trọng là không quên viết bờ nóc đúng tinh thần của bạn Gà: mất việc nó vui chứ mất blog chắc nó tự tử, ặc ặc. Lại còn phải chuẩn bị tử tế cho chuyến giang hồ của bạn ấy ra ngoài này nữa chứ, không có bạn ấy riết, lại còn dọa hack bờ nóc nữa chứ, hic hic!

Sáng đầu tiên, HN đẹp trời, lượn lờ vác về được đúng 2 cuốn đang tìm kiếm, sướng không thể tả, hẹn hò ăn trưa tại Ciao, ngồi ngắm thiên hạ và ngắm phố, buôn chuyện liên thiên.

Chỉ thương một lũ váy, tạm thời chưa biết xúng xính vào lúc nào. Mà lại vừa có một lũ mới tinh chưa xỏ lần nào chứ. Mình mà tung tăng lăng nhăng thì chỉ có ưu tiên sooc. Mà còn tính sử dụng quyền hẹn hò mới được cấp, trước hết là cà phê tán phét, sau là rủ rê nhau đi ĐN và HA ăn chơi nhảy múa vô tuần sau. Nghe đâm nghỉ việc lại tốt.
(Mình mà thất nghiệp lần nữa chắc thành bố AQ quá! Ha ha).

Mà thèm thực hiện mơ ước mới, đi học 2 năm. Nhưng trước hết phải kêu gọi đầu tư vì vụ học này siêu lục tốn, ái chà. Cũng tạm xếp lại một vài gợi ý và dự định công việc vì đầu óc trống rỗng, vì muốn nghỉ ngơi thực sự, vì muốn được suy nghĩ về công việc, để xem cuối cùng nó là cái gì, và mình có đã thực sự biết về nó như thế nào.

Trong chuỗi chia sẻ sau trouble, một người cũ bảo thế là break hết nhỉ?! Cười bảo nếu có đã làm được gì để lại cho người khác hưởng thì cũng tốt, em cho rằng đó là break không đến nỗi tệ. Cs là một chuỗi nhưng thay đổi và chảy trôi, đừng nghĩ ngợi hay ngậm ngùi gì. Mọi việc đang tốt đẹp và sẽ tốt đẹp hơn, hứa như vậy!

Khi viết những dòng này, bất giác thèm nghe Khánh Ly với Chiều mưa không có em, đường phố quên chưa lên đèn… với tay bật CD, chất giọng mê mị vang lên. Lại như chưa thấy bao giờ KL ca hay đến như vậy.

Thực là, đã quá biết những phù phiếm ấy thế rồi không tránh được những phù phiếm.
Thực là, đôi khi nhớ chuyện đời, mỉm cười thôi.

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2009

Giang hồ vặt,

Chuyến giang hồ vặt đầu tiên của năm. Sg đã dần thành nơi muốn đến nghỉ ngơi chơi bời. vì iu cà phê, nhạc, kịch, người he he. Đà Lạt phi đến chỉ muốn mang cả ĐL về nhà: không khí trong veo, cây xanh mát rượi, hoa lá nở cả dưới chân, những nụ cười, những con đường thanh vắng, nhà thờ, thiền viện đủ giữ được sự bình yên… Khi đứng ngắm không gian phía ngoài của chợ, với nụ cười và lời cảm ơn chân thành của vợ chồng người bán hàng, thấy cs tươi đẹp quá, bấm phím nhắn một tin, thấy mọi biến lận giữa người và người trôi tuột trong sự thảnh thơi và dịu dàng của thiên nhiên tươi đẹp. Mong lần sau đến ĐL, chỉ fix ngày đến, không phải fix ngày về, he he.

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2009

Lớn lên từ những ngộ nhận

Làm sao giải thoát được sự cô đơn, làm sao nói với nhiều hơn một người, tôi tự hỏi mình câu hỏi đó khi bắt đầu tuổi hai mươi trên một mảnh vườn thênh thang vắng bóng người. Và tôi viết văn. Câu hỏi mà những người thân đặt ra khi nhìn thấy những trang viết đầu tiên của tôi là "tại sao con viết văn?". Tôi bảo rằng, tại con buồn.

Đó là ngộ nhận đầu tiên của tôi về nghề viết, tôi tưởng viết là sẽ không cô đơn nữa. Nhưng cô đơn là sự tối cần của người viết, nó là một điều kiện hàng đầu của nhà văn. Không một người viết hay nào tôi biết mà không cô đơn. Và để chạy trốn nỗi cô đơn trong giao tiếp, việc viết văn đã dẫn tôi đến sự cô đơn khác, đó là ở giữa đám đông mà họ không thấy tôi, hoặc họ thấy một cái gì đó giống tôi, họ tưởng là tôi, nhưng tôi đang đứng ở một chỗ khác, một mình. Trong khi người ta bằng mọi cách chạy trốn sự cô đơn thì tôi, và những đồng nghiệp của tôi lại nuôi cô đơn, cho nó ăn để duy trì sự cô đơn tồn tại trong người mình cho cái gọi là văn chương.

Với lý do đó, tôi bắt đầu một ngộ nhận khác, rằng văn chương là công việc đơn độc, đó là công việc thuần túy cá nhân, ít ảnh hưởng đến những người chung quanh. Nhưng khả năng tác động của văn học với mỗi độc giả đã dạy tôi rằng, một khi tác phẩm đến với bạn đọc, nó không còn là của tôi, và tư duy theo cách của tôi nữa. Mỗi người đọc có một cách nghĩ khác nhau. Một người viết dấn thân luôn gặp phải những va chạm giữa những tư tưởng, những kiểu hiểu và hành xử. Đó là công việc không an toàn chút nào. Người viết cũng là một người lính. Tôi hoàn toàn thích cách ví von này, nó làm cho tôi có được một lý do để yêu nghề.

Bởi tôi đã tưởng mình không yêu thích và đam mê viết. Tôi chỉ nghĩ, đó là một nghề sống được, như người thợ máy, như người giáo viên. Tôi sẽ rời bỏ công việc này khi nào tôi không thích nữa. Nhưng văn chương đã ở bên tôi vào những lúc mệt mỏi và kiệt sức nhất, những lúc tôi hạnh phúc, thăng hoa nhất. Và giữa lúc này đây, ở giữa các bạn, những người thuộc một quốc gia khác, với một văn hóa chính trị khác với đất nước tôi, tôi thấy mình yêu nghề hơn bao giờ hết, ngạc nhiên bởi khả năng chia sẻ của văn học đã vượt qua khỏi những biên giới, những rào cản. Tôi vốn là người hay xây những bức tường quanh mình, bỗng một ngày nhận mình cũng có khả năng bắc một nhịp cầu.

Tôi sinh sống ở vùng đất Nam bộ, và những tác phẩm của tôi tất cả viết về đất và người Nam bộ. Phần đất cuối cùng của đất nước tôi hay mang một cảm giác nhược tiểu của vùng đất mới khai phá, nằm xa những trung tâm văn hóa lớn, giáo dục, đặc biệt là văn học ít có thành tựu, không được đánh giá cao. Bất cứ người viết văn nào xuất hiện ở vùng đất này đều được sự đón nhận nồng nhiệt, tôi cũng vậy. Được xem như một đặc sản của miền Nam, một người viết Nam bộ thuần túy, được nhận nhiều kỳ vọng của người khác, tôi sung sướng, và thấy hài lòng.

Nhưng sự trải nghiệm của tuổi tác, của thời gian đã làm tôi nhận ra, những gì tôi viết là không gian của riêng tôi, của sự tưởng tượng và sáng tạo, những đất ấy, người ấy. Tôi chỉ mượn cái hồn cốt của Nam bộ để chuyển tải. Thổ ngữ địa phương chỉ là phương tiện thể hiện ý tưởng và câu chuyện của tôi. Chúng được xem là phong cách riêng của văn tôi. Nhưng một ngày, tôi phát hiện ra đó chỉ là một lớp vỏ, tôi muốn bỏ qua cả lớp vỏ đó, để tận mắt thấy trên mảnh đất này, người đời đang lạnh hay ấm, vui hay đau qua làn da, qua từng vết tím, từng cái se lại của lỗ chân lông, thấu thị tận tâm hồn, như một người hành hương về chốn tâm linh không cần bất cứ phương tiện hiện đại nào, chỉ bằng đôi chân trần. Những gì tôi viết, tình yêu, sự dối trá, thù hận, sự tha thứ, hay trả thù, tôi tin rằng ở bất cứ vùng miền nào trên trái đất này cũng có. Bởi đâu đâu cũng những thân phận, những số phận con người.

Nghề viết, văn chương vốn gây nhiều ngộ nhận, ngộ nhận liên tiếp ngộ nhận. Ngộ nhận ngay từ trên tác phẩm, là sự thất vọng bàng hoàng giữa ý tưởng và thể hiện thực tế, giữa cuộc sống bề bộn nóng hổi và sự xa lạ lạnh lẽo của trang viết, giữa thực tài và mơ ước, khát vọng văn chương, giữa cái cảm giác của một người viết ra tác phẩm và của một người đọc để nhìn nhận nó một cách khách quan.

Tôi luôn tự hỏi, mình đã đủ tỉnh táo chưa, đầu mình đã đủ lạnh chưa cho một trái tim quá nóng? Những trang viết này có làm mình xấu hổ không, có đi vào lòng người không, có khiến người ta nhớ không? Tôi đã làm mọi cách để không phải vướng vào một ngộ nhận sơ đẳng nhất, nhưng dễ giết chết người viết văn nhất, đó là ảo tưởng về mình. Tôi sợ mất mình, sợ lạc mình ở một nơi mà cả đời không tìm lại được vì tưởng mình đã ở quá cao. Thực tế, trong văn học không hề có đỉnh cao nào, và tôi chỉ là người viết cô đơn ngơ ngác bên chân núi.
Chỉ cần giữ được mình, dù thời gian tiếp nối, những ngộ nhận cũng tiếp nối, lên một bậc thang, ngoái nhìn bên dưới, tôi sẽ nhìn rõ hơn con dường mình từng đi. Nó in hằn những bước chân lúc thẳng, cương quyết, lúc chuệch choạc, ngập ngừng.

Ngày mai, khi nghĩ về những gì tôi phát biểu trong cuộc gặp gỡ này, rất có thể tôi sẽ tự cười mình. Bản thân tác phẩm của mỗi người viết văn đã nói lên nỗi buồn, nỗi cô đơn, tư duy sáng tạo, cách nhìn cuộc sống… diễn giải bản thân ngoài phạm vi tác phẩm, mong nhận được sự đồng cảm của các bạn, có thể sẽ là một ngộ nhận khác.
Sự quyền biến sâu thẳm của công việc viết văn khiến tôi có những giấc mơ dại dột của riêng mình và khi tỉnh dậy, tôi luôn thấy mình lớn lên.

Nguyễn Ngọc Tư

(*) Tham luận của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư tại Hàn Quốc, nhân dịp ra mắt, tác phẩm "Cánh đồng bất tận" lần đầu được dịch ra tiếng Hàn.

Nhịp tim người tình




















Trong lúc thoáng sì trét lại được nghe giọng bạn, quan tâm tha thiết muôn thuở, mình vẫn biết là bạn như thế nhưng không sao hết xúc động, hic hic. Đặc biệt trong lúc hơi yếu lòng. Càng nhận ra rằng, bạn có sức sống dẻo dai và nồng nàn hơn mình. Mình thì dễ oải, dễ chán vì mọi thứ lúc nào dường như cũng đầy đủ, lúc nào dường như cũng được nâng niu, chẳng phải lo lắng nhiều nên cứ như không chịu một áp lực nào cho cái sự phải buộc mình vào đâu đó. Thích là làm, không thích thì bỏ qua.

Thật là cái bệnh của mình nặng quá đi mất!

Tối qua L có nhắn rằng biết thế ở lại để uống rượu cùng em T, đang đi nghe hồ than thở, mình cười he he biểu về đây thì cũng gặp hồ thở than thui, hôm nay em tự dưng muốn khóc. Ấy thế nhưng mà Vang lại hết mất rùi. Lâu lắm mới tự dưng muốn khóc đấy nha, nên nếu mà không khóc thì mai là có muốn cũng chịu, không khóc được đâu. Tỉnh giấc về sáng, vô tình nghe mưa, bật đèn đọc thêm vài trang cuốn mới mua chiều qua của Nguyễn Ngọc Tư, quá mê tác giả này. Hay nhất là lời tựa. Để hôm nào post toàn văn cho mọi người cùng đọc. Trích một đoạn nhé, cho những ngộ nhận.

Tôi luôn tự hỏi, mình đã đủ tỉnh táo chưa, đầu mình đã đủ lạnh chưa cho một trái tim quá nóng? Những trang viết này có làm mình xấu hổ không, có đi vào lòng người không, có khiến người ta nhớ không? Tôi đã làm mọi cách để không phải vướng vào một ngộ nhận sơ đẳng nhất, nhưng dễ giết chết người viết văn nhất, đó là ảo tưởng về mình. Tôi sợ mất mình, sợ lạc mình ở một nơi mà cả đời không tìm lại được vì tưởng mình đã ở quá cao. Thực tế, trong văn học không hề có đỉnh cao nào, và tôi chỉ là người viết cô đơn ngơ ngác bên chân núi. Chỉ cần giữ được mình, dù thời gian tiếp nối, những ngộ nhận cũng tiếp nối, lên một bậc thang, ngoái nhìn bên dưới, tôi sẽ nhìn rõ hơn con đường mình từng đi. Nó in hằn những bước chân lúc thẳng, cương quyết, lúc chuệch choạc, ngập ngừng.

Tối thì xem phim của HBO, hay điên lên được, gì nhỉ: Giữ lại điệu nhảy cuối cùng. Túm lại là mình rất kết mấy phim nhảy nhót vì mê nhạc và mê ngôn ngữ cơ thể qua dancing. Mê lắm ý, he he! Phim này thì ngất nhất nụ cười của chàng diễn viên chính, mê cả cái thú của chàng, sưu tầm và lưu lại tất cả những âm thanh cs xung quanh, từ chối mọi cao vọng của Mẹ, mọi áp lực cho việc phải vươn vị trí số 1 trong nghề để sống cs như mình muốn, tự do sáng tạo âm nhạc. Trong lần bên nhau đầu tiên, chàng cho người yêu nghe bản ghi âm tiếng băng tan của dòng sông NY mùa đông, tinh tế vô cùng. Và chàng áp mic ghi âm vào ngực nàng để ghi lại nhịp tim người tình, lãng mạn và đẹp vô cùng. He he. Một trong những đoạn phim hay nhất mà mình từng xem.

Một bộ phim và một cuốn sách, đủ để làm tiêu tan thoáng buồn lăng nhăng đến tìm.
Cảm ơn!

Và bỗng dưng muốn nhận lại lời hẹn ra biển với một người đàn ông có mong muốn được ra biển với người phụ nữ biết hát.

Thứ Ba, 31 tháng 3, 2009

"Gượng níu mảnh tình yêu"











Hôm trước xem kết thúc Cô gái xấu xí, khóc nguyên đoạn cô ML một mình ở sân bay. Khóc vì cô này nhập vai tốt quá. Và vì ngậm ngùi chia sẻ thực sự với những người còn yêu đơn phương. Ngậm ngùi cả cái đoạn hôm trước, khi AD tường trình thật sự nỗi lòng mình, thì ML cay đắng nói một câu rằng: kiếp này và nghìn kiếp sau tôi không bao giờ tha thứ cho anh. Hic hic!

Nhớ một ý rằng mọi đau khổ trong tình yêu đều được coi là ngọt ngào chỉ có đơn phương là không. Ngọt trong cái đắng bởi được đáp lại, còn đơn phương, đắng là đắng mãi, vì không được đáp lại. Cho dù có an ủi rằng, hãy cứ yêu người thì nghe cũng thật là bất ổn. Vì theo mình, hãy cứ yêu người thì không được gọi là hạnh phúc. Mà cũng chẳng nên so sánh làm gì, chỉ thấy thương cho cái vị đắng ấy quá.

Một chút gượng cuối cùng của phim, để xoa dịu cũng là minh chứng rằng, cs vẫn chảy trôi hiển nhiên như nó vốn có, với sự xuất hiện của thế hệ thứ 2, hứa hẹn tưng bừng tình yêu mới, đau khổ mới. Cs là thế. Ấy nhưng mình vẫn thương cô ML, thương với thuần túy từ góc độ trái tim. Còn từ cái đầu mà nói thì trách cô ấy, bởi tình yêu khi đã cạn, đừng cố níu làm gì, cố gắng thả trôi, vẫn là đau đớn ấy thôi, nhưng sẽ không cay đắng đến thế nếu biết điểm dừng và thả trôi nó, đừng níu đến khi không thể níu nổi nữa. Thà đau một lần rồi thôi, hehe. Mà biết đâu, với vị đắng này, cô ấy sẽ có cuộc tình sau hợp lý hơn. Và chắc chắn, khi thả anh AD ra, cô ấy sẽ thấy: thế giới chẳng có mình chàng.

Ra ngoài phim một chút, có ý kiến cho rằng: AD không xứng đáng với tình yêu của ML, hình như diễn viên đóng vai ML cũng phát biểu như vậy, rằng AD không xứng với tất cả những tình cảm, công sức ML dành cho. Mình thì nghĩ rằng, có lẽ không nên bàn đến sự xứng đáng hay không ở đây. Thế nào là xứng đáng khi bản thân tình yêu không còn. Cứ cố cho một thứ không thuộc về mình rồi kết luận rằng anh không xứng đáng với tôi, liệu có đáng?!

Còn HD, trong vai người phụ nữ hạnh phúc không đạt sao đó. Chả thấy xúc động gì cả. Mình thấy tê tái nguyên xi cái cảm giác dành cho ML, khi chứng kiến cảnh đám cưới lộng lẫy, tưng bừng. Sao nhỉ!!!

Nói gì kiếp khác với đời sau



Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời

Chim về góc biển. Bóng ra khơi

Lòng tôi lũng thấp, tim hiu quạnh

chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi


Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời

Em còn gương lược dấu bên ngôi ?

Nằm mơ thấy tóc thơm vai hẹn

Và quãng trời xanh đến rợn người


Chỉ nhớ người thôi

Ôi đủ hết đời

Đôi khi nghe ấm trên da thịt

Chăn gối thơm hơi người

Như thể ai đi mới trở về


Người đi để lại hồn thơ dại

Tôi vó câu buồn

Buồn sâu sớm mai

Chỉ nhớ người thôi

Sông đủ cạn

Nói gì kiếp khác

Với đời sau

Du Tử Lê

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2009

Vừa hoa nở tươi môi

http://mp3.baamboo.com/detail-loi-nhac-mp3-26747/3/bai-Da-Khuc-Cho-Tinh-Nhan.html

Ngày em thắp sao trời
Chờ trăng gió lên khơi
Mà mưa bão tơi bời
Một ngày mưa bão không rời
Trên đôi vai thanh xuân
Ướp hôn nồng bên gối đắm say
Ánh sao trời theo gió rụng rơi đầy

Cùng rót bao nhiêu ngày hoang
Cùng đếm bao nhiêu mộng tàn
Ru người yêu dấu trong vùng trời đêm
Vừa hoa nở tươi môi
Tình nhân đã xa xôi
Ðời ngăn cách nhau hoài
Một lần thôi đã không thôi
Yêu nhau trong lo âu
Biết bao lần tha thiết nhớ mong
Lá hoa rừng màu xóa đường quay về

Làm ánh sao đêm lẻ loi
Màu tối gương bên đèn soi
Ân tình sâu vẫn trong đời thủy chung
Ðời mãi mãi mãi cách xa
Dòng nước mắt nóng tiễn đưa
Xin cho lần cuối
Tình ấy đắm đuối thiết tha
Vì qua bao nhiêu điêu linh
Xót xa đắng cay trong đời

Màn đêm mở huyệt sâu
Mộng đầu xin dài lâu
Một vì sao lạ rơi, nghe hồn tê tái trên dòng hương khói bay
Ái ân ơi đừng phụ lòng ta
Nhớ thương sâu xin gởi người xa
Khóc nhau trong cuộc đời
Giấc mơ xưa khăn phủ vành sô
Có yêu nhau ngọt ngào tìm nhau
Chết bên nhau thật là hồn nhiên!

Dạ khúc cho tình nhân – Lê Uyên Phương

Ô hay vì sao mà em đến nơi đây

http://mp3.baamboo.com/search-loi-nhac-mp3-TW90IE5nYXkgVnVpIE11YSBEb25n/3/1/kw-Mot-Ngay-Vui-Mua-Dong.html

Em lên ngày mai đường gió trăng cài
Mong em từng giây, rộn ràng như mây

Ô hay mùa đông mà xuân đã lâng lâng
Ô hay mùa đông mà Mai đã lên bông

Vì gót chân in dấu ân tình
Hoa lá ngỡ như mùa xuân, mùa xuân ái ân
Nhưng trên thềm ga chờ đến trăng tà
Em ơi vì đâu hẹn rồi thờ ơ

Xuân sang rồi sao mà hoa nở không tươi
Xuân qua rồi sao mà tim đã đơn côi

Vì đã cho nhau những mong chờ
Hay nỡ để quên tình yêu, tình yêu nhớ mong

Qua hôm sau nghe gió thoáng như đi mau
Mây trắng đã trao cho nhau những ái ân không mầu

Khi không yêu đâu biết nắng hay phai nhanh
Đâu biết mắt hay long lanh
Khi ái ân tan tành

Rồi đến ngày kia ca buồn chờ mãi người yêu, thềm ga vắng tanh

Ai như người yêu, mầu áo mây chiều
Ai như người yêu, lạnh lùng cô liêu

Ô hay vì sao mà em đến nơi đây
Ô hay vì sao mà em nhớ hôm nay

Vì trót yêu anh áo vai gầy
Không nỡ để anh mùa xuân, mùa xuân nhớ mong

Một ngày vui mùa đông – Lê Uyên Phương

Xin cho những cơn mê say còn mãi trong đời

http://mp3.baamboo.com/detail-loi-nhac-mp3-52935/3/bai-Khong-Nhin-Nhau-Lan-Cuoi.html

Thôi đành giã từ niềm vui mong manh
Chung đường tình đi loanh quanh
Đến nay bước chân đã bơ vơ rồi
Thôi đành cúi đầu phận người long đong
Xa nhau như nước xa nguồn
Một lần niềm vui tìm đến rồi mãi mãi xa

Em ơi em ơi quay đi để cho chia lìa lần này dài phút xót xa
Đừng nhìn nhau mắt hoen lệ nhòa
Đừng bùi ngùi khóc tim se môi chùng
Đừng ôm đớn đau khi tình đã xa
Cuộc tình ấy như mây qua trời
Kỷ niệm ngày đó chung vui bên đồi

Đừng ôm đớn đau khi tình đã rồi
Em ơi lắng nghe chim trong vườn hót
Chim ơi hãy cho ta luôn được mãi xuân nồng
Cho ta biết yêu như tình lúc đầu dù người đã xa

Trong bao kiếp hoang vui chưa tìm thấy
Xin cho những cơn mê say còn mãi trong đời
Đâu có ai biết mai sau
Đâu có ai mãi thương đau
Đâu có ai phải muôn kiếp xa nhau


Thôi đành giã từ niềm tin trong ta
Năm dài đời ôi bao la
Đến nay bước chân đã hoang mang rồi
Thôi đành cúi đầu phận bèo đong đưa
Xa nhau như nước xa nguồn
Cuộc tình ngày nào tìm đến rồi mãi thiết tha

Không nhìn nhau lần cuối – Lê Uyên Phương

Không em ạ, không còn can đảm nữa,



Đã hẹn với Em rồi, không tưởng tiếc

Quãng đời xưa, không than khóc gì đâu!

Hãy buông lại gần đây làn tóc biếc,

Sát gần đây, gần nữa, cặp môi nâu.


Đêm nay lạnh tìm em trên gác tối,

Trong tay em dâng cả tháng năm thừa,

Có lẽ đâu tâm linh còn trọn lối,

Để đi về Cay Đắng những thu xưa.


Trên nẻo ấy tơi bời, - em đã biết

Những tình phai duyên úa, mộng tan tành.

Trên nẻo ấy, sẽ từ muôn đáy huyệt,

Ái ân xưa vùng dậy níu chân anh.


Không em ạ, không còn can đảm nữa,

Không! nguồn yêu, suối lệ cũng khô rồi,

Em hãy đốt dùm anh trong mắt lửa,

Chút ưu tư còn sót ở đôi môi...

Hãy buông lại gần đây làn tóc rối,

Sát gần đây, gần nữa, cặp môi điên,


Rồi em sẽ dìu anh trên cánh khói,

Đưa hồn say về tận cuối trời Quên.


Quên – Vũ Hoàng Chương

Quanh thuyền ngơ ngác bày sao

Đáy sông chìm tiếng sóng
Lời gió ngủ trên cao
Quanh thuyền ngơ ngác bày sao
Nàng trăng còn mãi nơi nào se duyên!

Nhưng đêm nay dịu quá,
Không trăng có hề chi
Say sưa tràn miệng cốc
Cùng nâng, hãy uống đi!

Trùng lai đâu dễ hẹn kỳ,
Đò ngang một chuyến chắc gì mai sau!
Tối nay còn họp mặt,
Ngày mai đã cách xa.
Vàng xanh thay sắc cỏ,
Tươi úa đổi màu hoa.

Đường trần muôn vạn ngã ba,
Nhớ nhung muốn gặp biết là có nên.
Giờ đây chia đôi ngả,
Sông nước càng tiêu sơ.

Hồn men cay như quế,
Hồn men đắng như mơ.
Đắng cay này chén tiễn đưa,
Uống đi, uống để say sưa ngập lòng.
Cạn đi! và lại cạn!
Say rồi gắng thêm say!

Bao nhiêu mơ mà đắng?!
Bao nhiêu quế mà cay?!
Đắng cay chút xuống bàn tay
Nắm tay lần chót, thuyền quay mũi rồi.

Thuyền anh đi thôi nhé,
Xa nhau dần xa nhau.
Tôi về trên lưng rượu,
Đến đâu thì đến đâu.
Có ai say để quên sầu?
Lòng ta lảo đảo càng sâu vết buồn.

Chén rượu đôi đường – Vũ Hoàng Chương

Đừng tin tôi nhé vì tiếng cười



Tôi như trẻ nhỏ ngôi bên hiên nhà

chờ nghe thế kỷ tàn phai

Tôi như trẻ nhỏ tìm nơi nương tựa

mà sao vẫn cứ lạc loài


Tôi như là người lạc trong đô thị

mội hôm đi về biển khơi

Tôi như là người một hôm quay lại

vì nghe sa mạc nối dài


Đừng nghe tôi nói lời tăm tối

Đừng tin tôi nhé vì tiếng cười

Đôi khi một người dường như chờ đợi

thật ra đang ngồi thảnh thơi


Tôi như là người ngồi trong đêm dài

nhìn tôi đang quá ngậm ngùi

Một hôm buồn ra ngắm dòng sông

Một hôm buồn lên núi nằm xuống


Tôi đi tìm ngày tìm đêm lâu dài

một hôm thấy được đời tôi

Tôi yêu mọi người cỏ cây

muôn loài làm sao yêu hết cuộc đời

Tôi như đường về mở ra đô thị

chờ chân thiên hạ về vui


Tôi như nụ cười nở trên môi người

phòng nghe nhân loại biếng lười

Tìm tôi đi nhé đừng bối rối

Đừng mang gươm giáo vào với đời


Tôi như ngọn đèn từng đêm vơi cạn

lửa lên thắp một niềm riêng

Tôi như nụ hồng nhiều khi ưu phiền

chờ tôi rã cánh một lần.

Tự tình khúc – Trịnh Công Sơn

Em buộc chàng hồi sinh

Có lẽ em không hay
Đôi cánh chàng, đã gẫy
Chàng cần được ngủ yên
Trong nấm mồ hiện tại

Phải, chính em đang mang
Bão bùng hung hãn tới
Quật mồ chàng lạnh tanh
Bỗng thành tang tóc, mới

Em buộc chàng hồi sinh
Sống, bằng đôi cánh gẫy
Định mệnh vút như tên
Cắm ngập từng thân phận

Phải, chính em giương cung
Hồn chàng đành rơi rụng
Hồn chàng đành rơi rụng
Ngoan ngoãn xuống tay ai
Như ngoài khung kiếng cửa
Chiếc lá khẽ qua đời ...

Bây giờ vốn liếng anh
Chỉ còn đôi mắt dại
Trông vời hướng cố hương
(Tinh anh nào sót lại Đủ xanh màu nhớ nhung ?)
Bây giờ trí óc anh
Vang vang hoài sóng bạc
Cách chi thơ thành vần
Tặng em mừng, chớp mắt
Ôi những chiều bên nhau
Hai đứa cười chung nụ
Gìn giữ được bao lâu ?
Chút sương tình óng ả ?
Ôi, những chiều bên nhau
Hát chung bài hát cũ
Dăm nụ cười nít nhỏ
Chén vơi sầu vong lưu

Lưu vong – Nguyễn Tất Nhiên

"Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười"

Đối mặt với những giọt mưa táp vô cửa kính, lăn tròn rụng xuống. Ngoài kia gió ào ào. Trong này yên ắng, co chân nói chuyện với Mama, vẫn cái giọng chẳng bao giờ bỏ được, nửa đùa nửa thật. Lại là một loạt giải pháp không thể gẫy gọn hơn khi con, hình như là bế tắc.
Hôm qua, vắt vẻo sân Nhà thờ, gặp những khoảnh khắc, lát cắt đời thường quá quen thuộc, yên bình. Điểm xuyết không gian là những tiếng chuông chậm rãi. Nhớ Mama. Nhớ cả mảnh vườn nhỏ.
Khi nào về nhà đầu tiên cũng là đi thẳng ra vườn. Bởi nó đã xanh mướt. Chỉ thèm nhìn thấy mầu xanh ngự trị trong chính ngôi nhà mình. Hôm trước khen vườn rau sau bao năm vắng bóng, Mama bảo: 15 loại đấy và ngồi đếm ngay để chứng tỏ rằng nó bé xíu thôi nhưng đến từng đó loại đấy, với một vẻ hồ hởi rất con trẻ. Và thế nào chỉ thấy có 12: ô, rõ ràng là hôm trước Mẹ đếm được 15 mà. Mình cười ngất, chắc nhìn thấy con 3 loại kia nó trốn mất rồi…
Con cũng kịp nhận ra ngon nhất là canh rau thập cẩm vườn nhà mình
Mẹ bảo uh, nguyên cảm giác an toàn đã thấy ngon rồi.
Với con thì đó hơn cả cảm giác an toàn.
Và phải cảm ơn Mẹ nhiều vì vẫn luôn hiểu con. Trong lúc có nhiều điều, con đã phải lựa chọn sự im lặng.

Cuộc chơi cuối cùng, có thể...

Cảm giác yêu thương, đôi khi thật xa lạ. Chững mình trong mọi ranh giới. Thấy hành động lạc lõng. Ngôn từ lạc lõng.
Buồn cười!
Không gian cà phê này làm xúc tác đi trọn sự thư thái, dễ chịu. Bao bọc bởi hầu như: Tuấn Ngọc, Nguyên Khang, Vũ Khanh, Evis Phương…
Để đầu óc trôi ra khỏi những cân nhắc, lo lắng, thương lượng, sắp xếp …
Cái em thích là cà phê và nhạc. Tại sao lại không định có một quán cả phê, đủ sống, tụ tập, gặp gỡ bạn bè, thế thôi. Không thêm gì cả!? vẫn hỏi những câu như vậy những lúc đầu óc ra khỏi sự kiểm soát.
Và đó có thể là cuộc chơi lớn tiếp theo.
Một cuộc chơi cho những năm cuối của cuộc đời.
Biết đâu,

Trên môi một nguyện cầu

Chừng này rồi mà còn không thôi xúc động trước ngày trời đẹp, trước những con đường lá rụng tràn, trước những cơn mưa…
Chỉ còn biết cười trừ. Thôi thì, có thế nào cứ thế mà đến.
Chỉ sợ đến khi nhỡ có thấy một ngày đẹp trời mà vô cảm thì gay.
Hôm qua trời đẹp, lang thang hết cả buổi, lê la tán gẫu. Vẫn những câu chuyện muôn thuở chia sẻ với người muôn thuở sẻ chia. Chợt nhớ lại câu chuyện về thanh xuân - một lần, rồi sẽ bỏ lại mãi mãi.
Đã từng nghĩ, cách đây mấy năm rằng, một ngày nào đó có thể mình sẽ hối hận vì những tháng ngày đang sống, vì đã đi qua thanh xuân theo cái cách đã và đang qua. Biết, sâu sắc mình đang đi đến cuối con đường thanh xuân và liệu có thể kết luận về nó như thế nào? “Đích thực và nồng nàn”. Thích ý này. Dù có thể cũng là một ngụy biện. Sự vượt ngưỡng này nhiều trăn trở bởi mọi thứ không bình lặng, không đẹp. Hay vì đã muốn kéo dài thanh xuân, phi tự nhiên hay yêu nó quá?!... Có người qua mà không biết hay có người đã nhận thức rõ quá. Và có nhiều điều, có lẽ không gọi tên lại hơn.
Cho đi lại từ đầu, chưa đi vội về sau
Xin đi từ thơ ấu, đi vui và bên nhau
Trong tim thì sôi máu, khóe mắt có trăng sao
Bông hoa cài trên áo, trên môi một nguyện cầu
Cho đi lại từ đầu chưa đi vội về sau
Cho đi lại từ đầu chưa đi vội về sau…

Nuối tiếc cuộc sống, là một bản năng hay một phái sinh từ bản năng…
Hãy cứ cho rằng, mình đã đau đớn vì một lần chia tay thanh xuân, chỉ duy nhất một lần thôi, trong cuộc đời thì đó chắc không phải là quá xa xỉ, niềm đau ấy mà!...
Và dẫu thế thì, không bình minh ngày nào giống ngày nào cả. Miễn là còn thấy, bình minh, trong mắt người, mắt ta.

Cuối tuần

“Trên sa mạc và trong rừng thẳm.”
Do 2 sự tình cờ đã mang về được một cuốn sách tuyệt hay. Sự tình cờ thứ nhất là trong buổi cà phê sáng T7 trước, nói chuyện đọc, bạn kể về cuốn này và gợi ý nên đọc. Mình ghi nhận gợi ý đó thôi chứ chưa có ý định tìm. Sự tình cờ thứ 2, sáng T7 rồi lượn phố sách, đi mỏi chân chưa chọn được cuốn nào. Khi tìm một cuốn của Sagan lại thấy nó, lọt thỏm trong những tên sách mà mình đã muốn hoa cả mắt. Lạ là sao một cuốn hay như vậy mà mình không nhận được một thông tin nào. Thông tin của bạn cũng là lục ra từ ký ức những năm đi học cấp 2 gì đó. Và trong trùng trùng lớp lớp những cuốn sách giăng hàng trên các giá sách kia. Cuốn nào đáng đọc, cuốn nào sẽ làm phí thời gian?! Cảm giác nghi ngờ các phương tiện truyền thông trong cái khoản giới thiệu sách đã tồn tại. (Có lần xem một chương trình truyền hình giới thiệu sách kinh doanh và mình nhiều phần chắc là cái cô bé phóng viên phỏng vấn chẳng biết nhiều lắm về cái cuốn mình đang giới thiệu, với những câu hỏi ngô nghê giật mình). Mà cũng đúng thôi, để giới thiệu được 1 cuốn sách đâu phải đơn giản. Đâu phải cứ muốn giới thiệu là giới thiệu được.
(Và bắt đầu có thói quen đọc ngược lại các cuốn cũ, đã được xác tín).

Lúc mới yêu”
Chị dâu alo: mua đĩa Lúc mới yêu nhé. Ta nghe nhờ thấy hay. Lấy đúp luôn, một cho nàng, một cho mình. Cô gái mới này mang lại sự dễ chịu. Hát tiếng anh tốt ngoài hình dung. Thích DVD bài chủ đề tặng kèm. Nhà SX đã thành công trong việc xây dựng hình ảnh 1 cô gái dịu dàng, đẹp, lãng mạn, quyến rũ. Một mẫu hình giải trí khá hoàn hảo.
Có thói quen tích một lũ CD, DVD rồi lại fw cho hai tên này. Có nhiều đĩa hợp nhau, nhưng số không hợp nhau cũng không ít. Thỉnh thoảng lại thấy có một số đĩa không động đến. Thế nên tốt nhất là thích gì thì gọi tên hẳn ra cho dễ. Đã lâu quá không ngồi nói chuyện với anh trai về nhạc. Cái này thì có điểm chung. Thỉnh thoảng lượn lờ ngoài quán, mấy em lại bảo: nhạc ở đây toàn chị chọn. Một câu 70% là thật lòng, còn 30% là làm vui lòng. Dù sao thì cũng vui vì nhận xét này. Đôi khi mình có những yêu cầu tương đối cao về việc định gu nhạc cho khách nhưng biết gần như không thực hiện được. Share bởi mình không giữ trong lòng chứ còn biết chưa đủ điều kiện để hiện thực hóa. (Có thể một ngày gần đây mình sẽ trực tiếp thử nghiệm).

Elizabeth town”
Đó là tên phim.
Một bộ phim ngọt ngào, tràn ngập nụ cười và những giọt nước mắt hạnh phúc. Với diễn xuất xuất sắc của Kirsten Dunst và Orlando Bloom. Tình huống bắt đầu từ một cái chết để định nghĩa lại sự sống. Cái chết của người cha và mọi người tìm cách ứng xử với khoảng trống đó để rồi nhận ra nhiều điều mới mẻ, nhận ra cs vẫn tiếp tục, tốt đẹp và phải tốt đẹp hơn vì sống hộ cả phần người đã khuất. Thích nhất trường đoạn anh con trai lái xe trong hành trình mang tro của Bố theo sự chỉ dẫn trên bản đồ của cô gái mới quen. Khi anh cầm nắm tro thả qua cửa xe ô tô trong tiếng nhạc tươi vui, thì bật khóc và nói với cha cũng là hỏi chính mình: chúng ta làm việc nhiều thế để làm gì, tại sao không thực hiện chuyến đi này sớm hơn?! Anh chàng khóc nức nở như một cậu bé con. Khóc vì nhận ra một điều đã quá muộn để thực hiện, dù rất đơn giản thôi, đơn giản gấp trăm lần nhiều thứ đã trải qua. Rằng chúng ta hoàn thành rất nhiều trách nhiệm, ấy mà đôi khi, cái trách nhiệm vui sống bên nhau khi còn bên nhau, lại lãng quên mất.

SGTT nguyệt san.
SP mới của SGTT, ra được 2 số nên có lẽ cũng chưa thể nhận xét gì nhiều. Thích vì trước hết là bìa rất ấn tượng. Thứ hai là có những cây bút yêu thích như Việt Linh, Nguyễn Ngọc Tư… Thứ 3 là những câu chuyện gia đình nhỏ nhẹ, sâu sắc. Một sản phẩm thích hợp cho những ngày cuối tuần/cuối tháng.

Người dưng

30 - Vĩ thanh cho người dưng
Năm cũ, ngày cuối cùng phải đi làm
Năm cũ, ngày cuối cùng phải đối diện với my computer
Năm cũ, ngày cuối cùng phải ra- vào, lên- xuống toà nhà này.
Năm cũ, ngày cuối cùng -xin dành để viết cho…
Người dưng.
Mỗi khi đi qua nơi đó, rất cố tình không nhìn trái, nhìn phải. Cố tình không tìm bóng dáng một người quen .
Biết rằng, có nhiều khi cũng chỉ là thói quen. Mà thói quen thì có thể từ bỏ. Nhưng sao lại không muốn.
…Chỉ cần nhìn thấy nhau thôi…Để biết người dưng cũng nhìn tôi. Thấy tôi cười. Thấy tôi rạng rỡ. Thấy nỗi mong chờ trong lòng tôi. Để một ngày bừng sáng…Một ngày tràn ngập tiếng cười…tràn ngập niềm tin…tràn ngập mong muốn những điều tốt đẹp…
Người dưng.
Vô tình, nếu biết được rằng, tôi đang nghĩ gì…thì liệu những suy nghĩ trong lòng người, có khác?
Tôi sợ sự im lặng. Bởi không phải sự im lặng nào cũng là đỉnh cao của âm thanh. Cảm nhận được rất rõ ràng từng ý nghĩa của điều đó. Im lặng để lãng quên. Im lặng để không muốn nhắc đến. Im lặng để chấm dứt…
Đôi khi mong muốn một điều thật giản dị: Cùng cafe với nhau thôi. Mà sao lại khó khăn đến thế. Lòng băn khoăn muốn hỏi: mỗi lần ngang qua nơi này, người có mong trông thấy tôi? Mỗi lần nhấp một ngụm cafe, có nghĩ sẽ uống cả cho phần tôi nữa?
Người dưng.
Dường như tất cả đã kết thúc.
Có phải việc tôi làm thật điên rồ. Dù biết, người ta cũng chỉ có thời để điên. Khi không còn trẻ, người ta càng ít cơ hội để được làm những gì mình thích, phải không.
Vì vậy, rất mong người hiểu rằng: Người thực sự để lại trong tôi nhiều ấn tượng.
Người dưng.
Nghĩ gì về nhau? Hứa sẽ nói cho nhau biết. Nhưng hình như vẫn còn nợ nhau câu trả lời này.
Người dưng.
Đã hết một năm.
Tôi không muốn tất cả lại rơi vào tình trạng bế tắc, không lối thoát.
Hy vọng một năm mới.
Đơn giản chỉ là: chúng ta sẽ cất tiếng chào nhau.
Thế thôi.
Người dưng ơi.
… Tôi nhớ người…
-------------------
P/s: Mọi chuyện đã qua. Cảm ơn vì đã gặp nhau, trong cuộc đời này! Vì đã dành cho tôi, nhiều tình cảm đến thế! Có một điều tôi biết, dù tôi có còn như thế này hay thay đổi vì bất cứ điều gì sẽ đến mà hôm nay tôi chưa thể biết, thì vẫn xin được cúi đầu tri ân tấm lòng này. Vĩnh viễn!

Sáng nay

Sáng nay pha cho Mama 1 ly Nes, mình một ly đen đá, thứ cf mang từ Tây Nguyên về cho Cụ ông, hôm nay uống nhờ.
Ngoài trời mưa lớn, thứ mưa rào mùa hạ. Gió quất ràn rạt vào mọi cánh cửa khắp các phòng.
Về nhà, nói chuyện với Mama là cái thú không bao giờ dứt được. Nhìn Mẹ và nghĩ mãi một điều vẫn thấy mới là sao mà Mẹ lại tuyệt đến như vậy!
Sáng nay mới được giãn ra vì bé con đi chơi từ sáng không còn quấy cô nữa. Cô bỗng không biết làm gì nên bày trò tự pha cà phê, không ra ngoài. Ăn cũng cô, tắm cũng cô, ngủ cũng cô… Con là niềm yêu bất tận. Là một trong những đứa trẻ đẹp nhất mà cô thấy.
Sáng nay, cảm giác tiếc nuối lại xuất hiện khi biết mình đang kìm giữ bản thân cho 1 lần đi nữa. Đã tập quen và tập quên.
Sáng nay tỉnh dậy, nhớ lại lời của 2 người tối qua. Không biết nên vui hay không. Tự cười mình hay lo xa.
Sáng nay vì một dẫn dụ, đã nghe lại Lệ đá – Julie.
Lạy Chúa ba ngôi... nghe con nguyện cầu Và giúp cho con... quên đi tình sầu Lời thánh ru êm... giọt đàn thống hối Chúa trên cao... mỉm cười thứ lỗi

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...