Thứ Hai, 13 tháng 4, 2009
Mùi hương,
Bỏ dép, đặt chân trần xuống nền nhà. Đi dọc hành lang, căn nhà không có ai, biết về giờ này cứ lặng lẽ rảo khắp nhà vì sẽ không có ai cả. Vẻ bình lặng cố hữu. Mở cửa ra vườn. Đó hầu như là động tác đầu tiên khi về đến nhà bố mẹ. Theo cầu thang lên gác, muốn thắp một tuần nhang nơi gian thờ chính, muốn được ngửi mùi hương thoang thoảng khắp tầng trên. Mùi hương cũng mang lại cảm giác an bình. Lặng lẽ xuống dọn phòng bếp. Một năm, giờ mới đứng lại đếm, mình dọn nhà được khoảng 3 lần. Năm nay thì đây là lần thứ 2, lần đầu là Tết. Cứ về là một việc k bỏ qua: dọn nhà, với một chút mong muốn làm thay tất cả những ngày đã đi qua trong từng ấy tháng cho một lần. Dù biết, không có mình nhà vẫn được dọn hoặc ngay sau khi mình dọn nó lại bừa bộn như thường nhưng vẫn dọn, như để tự an ủi mình. Lặng lẽ mở lớn list nhạc đã có sẵn. Cho đến khi chuông điện thoại reo, giọng Mẹ...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Muốn,
Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...
-
"Hầu hết chúng ta đều nghĩ rằng con người sẽ thay đổi nếu được nghe những lập luận đủ hợp lý. Nhưng thực tế thì ngược lại. Trong rất nh...
-
Trích note của FB Lê Hồng Lâm. Đọc thôi mà phát mê cái thư của anh này haha. "Anh Tần Phấn (Cát Ưu), một nhà phát minh khoa học t...
-
Không gì mãi mãi – Cả khổ lẫn vui đều sẽ qua Trên con đường tu tập này, có một sự thật mà mỗi hành giả cần luôn luôn ghi nhớ: không có đ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét