
Trong lúc thoáng sì trét lại được nghe giọng bạn, quan tâm tha thiết muôn thuở, mình vẫn biết là bạn như thế nhưng không sao hết xúc động, hic hic. Đặc biệt trong lúc hơi yếu lòng. Càng nhận ra rằng, bạn có sức sống dẻo dai và nồng nàn hơn mình. Mình thì dễ oải, dễ chán vì mọi thứ lúc nào dường như cũng đầy đủ, lúc nào dường như cũng được nâng niu, chẳng phải lo lắng nhiều nên cứ như không chịu một áp lực nào cho cái sự phải buộc mình vào đâu đó. Thích là làm, không thích thì bỏ qua.
Thật là cái bệnh của mình nặng quá đi mất!
Tối qua L có nhắn rằng biết thế ở lại để uống rượu cùng em T, đang đi nghe hồ than thở, mình cười he he biểu về đây thì cũng gặp hồ thở than thui, hôm nay em tự dưng muốn khóc. Ấy thế nhưng mà Vang lại hết mất rùi. Lâu lắm mới tự dưng muốn khóc đấy nha, nên nếu mà không khóc thì mai là có muốn cũng chịu, không khóc được đâu. Tỉnh giấc về sáng, vô tình nghe mưa, bật đèn đọc thêm vài trang cuốn mới mua chiều qua của Nguyễn Ngọc Tư, quá mê tác giả này. Hay nhất là lời tựa. Để hôm nào post toàn văn cho mọi người cùng đọc. Trích một đoạn nhé, cho những ngộ nhận.
Tôi luôn tự hỏi, mình đã đủ tỉnh táo chưa, đầu mình đã đủ lạnh chưa cho một trái tim quá nóng? Những trang viết này có làm mình xấu hổ không, có đi vào lòng người không, có khiến người ta nhớ không? Tôi đã làm mọi cách để không phải vướng vào một ngộ nhận sơ đẳng nhất, nhưng dễ giết chết người viết văn nhất, đó là ảo tưởng về mình. Tôi sợ mất mình, sợ lạc mình ở một nơi mà cả đời không tìm lại được vì tưởng mình đã ở quá cao. Thực tế, trong văn học không hề có đỉnh cao nào, và tôi chỉ là người viết cô đơn ngơ ngác bên chân núi. Chỉ cần giữ được mình, dù thời gian tiếp nối, những ngộ nhận cũng tiếp nối, lên một bậc thang, ngoái nhìn bên dưới, tôi sẽ nhìn rõ hơn con đường mình từng đi. Nó in hằn những bước chân lúc thẳng, cương quyết, lúc chuệch choạc, ngập ngừng.
Tối thì xem phim của HBO, hay điên lên được, gì nhỉ: Giữ lại điệu nhảy cuối cùng. Túm lại là mình rất kết mấy phim nhảy nhót vì mê nhạc và mê ngôn ngữ cơ thể qua dancing. Mê lắm ý, he he! Phim này thì ngất nhất nụ cười của chàng diễn viên chính, mê cả cái thú của chàng, sưu tầm và lưu lại tất cả những âm thanh cs xung quanh, từ chối mọi cao vọng của Mẹ, mọi áp lực cho việc phải vươn vị trí số 1 trong nghề để sống cs như mình muốn, tự do sáng tạo âm nhạc. Trong lần bên nhau đầu tiên, chàng cho người yêu nghe bản ghi âm tiếng băng tan của dòng sông NY mùa đông, tinh tế vô cùng. Và chàng áp mic ghi âm vào ngực nàng để ghi lại nhịp tim người tình, lãng mạn và đẹp vô cùng. He he. Một trong những đoạn phim hay nhất mà mình từng xem.
Một bộ phim và một cuốn sách, đủ để làm tiêu tan thoáng buồn lăng nhăng đến tìm.
Cảm ơn!
Và bỗng dưng muốn nhận lại lời hẹn ra biển với một người đàn ông có mong muốn được ra biển với người phụ nữ biết hát.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét