Lâu rồi mới lại vớ được cuốn mà không bỏ chữ nào ^^.
Thứ Hai, 11 tháng 3, 2019
project,
Của FB Nguyễn Thiên Ngân,
Vô phép,
Vô phép,
"Năm ngoái tôi nhận được một cái brief rất kỳ dị. Chúng tôi quay phim. Khi đang nghỉ ăn trưa, vừa xúc cơm trong chén nhựa màu vàng, khách hàng của tôi vừa bảo: Ng, xong job này, em làm cho chị một project khác nhé. Của cá nhân chị thôi. Tụi chị sắp bán nhà. Chị xin chồng lại ít tiền để làm dự án cá nhân. Ảnh nghe chị trình bày xong, đồng ý cho gấp rưỡi số đó luôn.
Nghe đến đó thì tôi phải kéo ghế ngồi thẳng lại. Không thể vội vàng nhận lời hay không nhận lời một project làm bằng tiền bán nhà được.
Nghe đến đó thì tôi phải kéo ghế ngồi thẳng lại. Không thể vội vàng nhận lời hay không nhận lời một project làm bằng tiền bán nhà được.
Chị có một con gái tên An, năm nay 7 tuổi. Dù đã chạy bao nhiêu campaign lớn trong đời rồi, nhưng ai gặp cũng biết con gái chính là dự án lớn nhất của đời chị. Ngắn gọn là, chị muốn làm cho An một quyển sách sử - địa Việt Nam, để khi đi xuyên Việt từ Bắc vào Nam, đến mỗi địa danh An có thể giở sách ra đọc những câu chuyện lịch sử thú vị, biết phân tích đâu là chuyện còn đâu là facts, lại còn có những trò chơi vui vui để tương tác... Về mặt chuyên môn, chị đã liên lạc với một nhà nghiên cứu Sử học. Chị muốn tôi cùng làm việc với anh ấy, lên cấu trúc, ý tưởng minh hoạ và chấp bút cho quyển sách.
"Khi An say sưa kể cho chị nghe về một đêm kia phía bờ Nam sông Như Nguyệt, từ đền Trương tướng quân vang lên giọng ngâm hào hùng "Nam quốc sơn hà Nam đế cư..." thì chị biết mình phải dành tặng cho tuổi thơ của con những bài học sử đẹp và thú vị như thế..."
Đầu óc miên man dẫn tôi sang một câu chuyện khác được người bạn làm ở WWF kể lại. Trong một diễn đàn về những vấn đề toàn cầu, một câu hỏi được đặt ra như sau: nếu chỉ có thể làm được một việc duy nhất để thế giới này trở nên tốt đẹp hơn, anh chị sẽ làm gì? Và đây là câu trả lời làm cả hội trường nín lặng: tôi sẽ tập trung vào phát triển giáo dục cho nữ giới. Nếu tất cả những phụ nữ trên đời nhận được sự giáo dục tử tế, họ sẽ dạy dỗ nên những đứa con tử tế, đồng thời cảm hoá được chồng họ, cha anh họ từ những con đực alpha hiếu chiến trở nên mềm dịu biết cảm thông hơn một chút. Thế giới sẽ vì thế mà trở nên tốt đẹp hơn.
Giữa những ngày bị cuốn hút theo những tranh biện, phút giây được ngồi nghe một bà mẹ say sưa kể về dự án "kinh phí khủng" dành cho con mình, chợt nhận ra chính sự dịu dàng tận tuyệt này mới đang âm thầm làm cho thế giới trở thành một nơi đáng yêu và đáng để mình đau khổ, mà vẫn nhiều hy vọng.
Tôi viết câu chuyện lại đây một lần nữa, như một lời nhắc cho bản thân, để lỡ có hăng say làm lụng quá cũng không quên cái brief lạ kỳ hôm ấy".
11/3
From FB Nguyen Khanh
"Quy luật của Bụt...
Sáng nay Anh Ba ghé chùa Từ Hiếu, nơi sư ông Thích Nhất Hạnh lựa
chọn để quay về nương tựa đến cuối đời.
Huế hôm nay thời tiết thay đổi, trời trở lạnh đột ngột kèm theo
mưa phùn nên sức khoẻ sư ông chuyển biến theo chiều hướng xấu. Thân thể thầy từ
phần ngực trở xuống dường như không còn cảm giác... riêng đôi mắt thầy vẫn rất
tinh anh. Anh Ba chỉ dám cúi đầu chào thầy và bước nhanh ra ngoài khu vực phòng
nghỉ vì không dám kinh động khi thầy đang nghỉ ngơi.
Trên đường ra khỏi tổ đình, đoạn ao cá trê nghe thấy đoạn hội
thoại của một anh hơi già nói chuyện với một em Phật tử ít già hơn đại loại:
“tu cỡ nào tu rồi giờ cũng khác gì người thường, già cả đau đớn chớ có bất tử
đâu, thấy hông?”
Suy nghĩ này là suy nghĩ phổ biến của quý anh chị Phật tử non,
cứ nghĩ rằng theo đạo của anh Phật là ảnh ban cho sức khoẻ, ban cho tuổi thọ.
Anh Ba cứ nhắc mãi, quý anh chị bớt coi Tây Du Ký lại. Phật
không đi mây về gió, Phật không có thần thông biến sống thành chết. Phật không
có quyền năng ban cho ai cái gì hết.
Phật chỉ là một diễn giả, một diễn giả vĩ đại. Ảnh đi truyền đạo
cũng dẵm phải gai chảy máu chân, qua đò cũng phải “Gọi đò ơi! Ai giúp đưa tôi
kịp sang đò. Bên kia sông về, người ta đang tưng bừng đón dâuuuuu”, Phật không
ăn chín uống sôi, cũng ỉa chảy rồi chết tốt.
Vì sao Bụt vĩ đại? Vì Bụt dạy cho chúng sanh mê lầm cả vạn điều
hay lẽ phải mà Bụt đã tự chứng ngộ. Kiểu như ảnh tự học thông thạo rồi tình
nguyện bỏ cả cuộc đời để dạy miễn phí cho nhân gian.
Một trong những bài học vĩ đại nhất đó chính là bài học về “quy
luật”.
Trở lại câu chuyện sư ông cuối đời đang đối mặt với bệnh tật,
đau đớn từng ngày ở chùa Từ Hiếu. Nhân gian ai cũng “sinh, lão, bệnh, tử” và sư
ông cũng vậy. Cũng cảm sốt, cũng bị muỗi chích, cũng bị tai biến, về già cũng
đối mặt với muôn vạn đớn đau thể xác.
Ti nhiêng, nói như vậy không có nghĩa là ai cũng như ai.
Quí zị có thấy đang ngồi trong nhà mà sét đánh cái đùng thì con
chó cụp đuôi chạy mất. Chúng mình nghe sét đánh chỉ giật mình một cái rồi thôi.
Vì chúng mình hiểu được quy luật tự nhiên, sét chỉ là sét thôi nên chúng mình
không sợ.
Trẻ con sờ vào thiết bị tự nhiên bị giật điện nên khóc um lên. Kỹ
sư điện sờ vào cũng giật nhưng họ không khóc vì họ hiểu được quy luật của dòng
điện.
Sư ông cũng đau bệnh nhưng sư ông không kêu gào. Ông không than
thở, không vấn vương vì ông hiểu được quy luật. Chúng mình nghe đến đau, đến
chết là té đái ra quần.
Cái chết của người mê là chết trong tiếc nuối, khổ đau, hồn thì
lên thiên đàng mà tiền thì trong ngân hàng.
Cái chết của người hiểu đạo Bụt là cái chết trong chánh niệm.
Buông hết và ra đi, quán chiếu sự ra đi của mình.
Người mê lầm chết là chết trong đau khổ.
Bụt chết nhưng chết trong niềm vui.
Bụt chết nhưng chết trong niềm vui.
Khác nhau là ở chỗ đó.
Con cá khi chấp nhận cái hồ kiểng thì hồ kiểng sẽ rộng như đại
dương, ai cũng chỉ có tự do trong giới hạn của chính mình. Đừng tìm Phật ở Tây
Tạng, nếu thế thì uổng công thầy trò Đường tăng lặn lội thỉnh kinh về lắm.
Hãy như em Mỹ Tâm “tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu
đi em không hề hối tiếc”... hãy thay chữ “tình yêu” trong câu hát ấy bằng chữ:
đời sống, tiền tài, chức vụ... nếu làm được như thế thì em là Phật rồi đó.
Hiểu được quy luật là hiểu được Phật
Chấp nhận được quy luật là thành Phật."
Chấp nhận được quy luật là thành Phật."
Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2019
8/3
Nhân
dịp chị em đòi quà...
Nguyễn Ngọc Tư
Má tôi cả đời sống ở nông
thôn. Bà chưa từng nhận hoa hay lời chúc tụng nào vào 8/3 hay 20/10. Nhưng má
không buồn. Đám ruộng má tôi coi năm nào cũng trúng mùa hơn những đám ruộng
trong xóm, vốn được chăm sóc bởi những ông nông dân thứ thiệt. Bà nhạy cảm với
cây cỏ, nắng mưa, không chống chỏi thiên nhiên mà nương theo nó. Má tôi nổi
tiếng coi trời giỏi, làm ruộng mà đoán định được thời tiết coi như chắc ăn một
nửa mùa rồi. Bác Tám, dượng Hai, chú Sáu… ai cũng nể trọng má tôi, cũng ngóng
coi má tôi rục rịch làm gì với đám lúa để học theo, chuyện gì có tay má là ngon
lành cả. Má xa lạ với cái câu mà những người phụ nữ quê khác hay thở dài ở đầu
môi, “cái phận đàn bà mình…”
Chị tôi thì lấy chồng về chợ
đã hai mươi tám năm. Chị chưa từng nhận hoa hay những lời chúc tụng vào 8/3 hay
20/10. Chị cũng không buồn. Chồng chị tử tế nhưng cù lần, nghĩ cứ thương nhau
là được, cần gì phải bày nhiều trò. Chị giúp anh coi xưởng đồ gỗ, quản hơn hai
chục nhân công, lúc rảnh còn thiết kế ra nhiều hoa văn, chi tiết khá đẹp. Đồ gỗ
của xưởng anh chị, vì vậy được ưa chuộng bởi tính độc đáo. Chị nói ít, không
hay lườm nguýt nhưng làm gì chắc đó nói gì chắc đó, vậy mà chuyện lớn nhỏ gì
chồng cũng tham khảo, và nếu có tranh cãi cũng trên tinh thần tương kính. Chưa
có việc gì mà chị phải trông chờ chồng, với cái lý do người ta hay viện đến
“bởi mình là đàn bà mà…”
Hai người phụ nữ này, tôi
nghĩ, không cần ai giải phóng, bởi họ đã giải phóng mình rồi. Tôi hay thấy trên
mạng những câu được cho là đầy nữ quyền, kiểu như “bạn có thể biến đàn ông
thành nô lệ chỉ với chiếc xương quai xanh gợi tình”, mắc cười vì rốt cuộc chị
em vẫn cứ đánh giá cao đàn ông, vẫn cứ lao tâm khổ trí làm sao để đánh gục được
họ, đè đầu cưỡi cổ họ. Rốt cuộc phụ nữ luôn nói rằng mình giỏi nhưng khi ra bãi
gửi xe vẫn chờ người đàn ông nào đó dắt xe ra giùm. Chờ đợi, kiểu gì thì cũng
dở, dù là chờ đợi một cử chỉ ga lăng của người khác.
Tôi nghĩ rằng
phụ nữ chỉ thực sự mạnh mẽ khi họ không còn ý thức cái sự - phụ -nữ của mình
nữa. Mở báo ra thấy viết về những người phụ nữ làm phu hồ, làm cửu vạn, đạp
xích lô… chúng ta hay kêu lên không thể như thế được họ là phụ nữ mà, nhưng
biết đâu người trong cuộc ấy vặn lại “sao lại không ?”. Cái tâm lý nháo nhác
chờ quà tặng, đợi tiệc tùng vào những dịp 8/3, chị em dần đánh đồng ý nghĩa của
“giải phóng” chính là “nổi loạn”, “đòi quyền lợi”. Cảm giác như một màn diễn
đông người sau tiếng hô “action”, cứ 8/3 đàn ông bắt đầu nịnh nọt chiều chuộng
quà cáp, phụ nữ tụ tập rủ nhau ngồi quán bia, tự huyễn hoặc mình là đang được
coi trọng đã được giải phóng. Nhưng năm ba ngày thì thấm tháp vào đâu so với
365 ngày ? Chính vì không thật lòng tôn trọng nên giờ đám đàn ông bắt đầu so
đo, ủa sao không có ngày nào cho tụi tui ? Dĩ nhiên đàn ông so đo thì cũng
chẳng ra gì.
Tôi thích những người phụ nữ
tự tại và tự trọng đến mức coi như đàn ông biến mất rồi. Họ làm đẹp vì chính họ
chứ không vì ánh nhìn của đàn ông, để quyến rũ đàn ông; họ làm việc vì họ
muốn chớ không phải chứng tỏ mình cũng mạnh mẽ. Họ trèo thang tre xóc nóc lại
mái nhà, bưng bê vô đất mấy chậu cây, đóng đinh lên tường treo mấy cái ảnh…
Thích gã nào thì cứ chạy đến bảo em thích anh rồi đó, anh nghĩ sao ? Trong đầu
họ không có khái niệm trâu và cột.
Sống được như thế thì không
phải ngồi chờ được tặng quà.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Muốn,
Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...
-
"Hầu hết chúng ta đều nghĩ rằng con người sẽ thay đổi nếu được nghe những lập luận đủ hợp lý. Nhưng thực tế thì ngược lại. Trong rất nh...
-
Trích note của FB Lê Hồng Lâm. Đọc thôi mà phát mê cái thư của anh này haha. "Anh Tần Phấn (Cát Ưu), một nhà phát minh khoa học t...
-
Không gì mãi mãi – Cả khổ lẫn vui đều sẽ qua Trên con đường tu tập này, có một sự thật mà mỗi hành giả cần luôn luôn ghi nhớ: không có đ...



