Thứ Ba, 31 tháng 5, 2016

1/6

Hôm trước nghe một anh photographer trong một chương trình talk trên TV, khi được hỏi về vợ, anh ấy bảo cô ấy là người biết điều. Đó là điều mình lưu tâm trong vô số các phẩm chất bây giờ, của người nói chung và phụ nữ nói riêng. Rất quan trọng. sự biết điều ấy. đối lập với nó có lẽ là sự quá đáng/đòi hỏi, mình nghĩ vậy. sự quá đáng thì chứng kiến kha khá, dưới nhiều hình thức mà nhiều lúc phải chứng kiến mới cảm nhận được. không diễn/nói ra cho người khác hiểu hết được. thế nên. Lại ai biết là biết thôi, miễn trình bày kể lể.
Mình thì nghĩ, sự quá đáng ai cũng khó chịu cả, nhiều khi phải chịu thôi. đặc biệt đàn ông vì họ là giống trực quan, đơn giản. nên họ sợ là phải. Mình cũng sợ, rất sợ đàn bà quá đáng. Và thực sự là không hiểu được, tại sao lại phải quá đáng như vậy?!

Đàn bà thì có nhiều lý do để lý giải cho sự quá đáng/đòi hỏi của họ, khi mà họ quá đáng/đòi hỏi. Thì lại nói lý do, chả thiếu, chỉ có bạn muốn thế nào. Nếu không muốn mình là người quá đáng thì cũng có lý do thôi, để mà trở thành kẻ dễ chịu. Vì rồi, đúng – sai, ăn thua rốt ráo, làm tới cùng để làm gì, chả để làm gì cả nếu không vui/an toàn/có lợi. Bởi kẻ thắng hay kẻ thua, đều bị sát thương tương đương nhau cả. Trừ phi, sự sát thương đó tạo nên khoái cảm, thì miễn bàn.
Cảm xúc, lại vẫn là thứ quan trọng, mình nghĩ thế. mà để bức tử cảm xúc, thì quá đáng/đòi hỏi, mi đích thị là sát thủ, nhể!


đẹp đâu mà đẹp ^^ (ảnh mạng)

Thứ Hai, 30 tháng 5, 2016

người dưng 31/5 - đàn bà số má ^^

FB Mami Quyen Tran
“Hồi sanh mổ cô 2 cô 3 cách nhau 15 tháng rồi 5 năm sau sanh mổ thêm út mèo, lần nào sanh xong là mami cũng cho các bé ngủ riêng, từ trong tháng đã xách đi du lịch bay đây bay kia, chưa bao giờ nhà mami đi du lịch/ đi chơi xa gần mà mang theo người giúp việc, không thích giúp việc đi cùng.
Thấy nhiều gia đình có mỗi 1 con nhỏ rồi nào nội nào ngoại nào giúp việc theo đầy đủ mà vẫn nghe la hét và kứt lên tới đầu J
Chuyến đi núi vừa rồi mami mang 6 kids, kids lớn chăm kids nhỏ và mami chỉ việc ngồi hát, bạn bè ngồi chung trên xe đường dài thấy con cái nhà mami tự lập thế nào, chuyến về 7 kids, bé My Nương lần đầu tiên ngồi xe nên ói suốt, mami vẫn để chị em chúng tự chăm nhau.
Đó là cách mami chăm con mà các mẹ hay đặt câu hỏi, phải để trẻ tự lập và tự chăm sóc nhau chứ mami chả dạy gì nhiều, không dặn học bài, thậm chí đứa nào muốn nghỉ học mami còn xúi nghỉ đi ở nhà chơi nhưng mami có cái cách dạy thực tế, đàn con khôn lanh thấy mẹ đố nói lý thuyết mà chúng nghe, chúng phải chứng kiến những việc mami đã và đang thực hành, tính mami thì dễ chịu không la mắng cho dù tụi bây phá phách mấy nhưng mami có cách đe doạ và chúng phải tin điều đe này là thật 100% chứ không phải nói suông, chúng biết mami nói ra là làm.
Mami dạy cho chúng hiểu là bất cứ đứa trẻ nào ở trên đời này mami đều thương như nhau, đứa trẻ nào cũng được tạo bởi tinh trùng & trứng bất kỳ, tại tụi con ở gần mami nên mami chăm, nếu đứa trẻ nào được ở gần mami thì mami vẫn chăm như tụi con, còn tiền học trường tốt của tụi con mami phải đóng gấp trăm gấp ngàn lần các trẻ em miền núi đi học, nếu tụi con không học tốt thì nghỉ đi để mami lấy tiền đó giúp cho trăm/ ngàn trẻ kia được học tốt.
Quan trọng là chúng tin mami nói thật và đố mà dám học tệ, đó mami thường rủ nghỉ học ở nhà đi chơi đó, đố cha đứa nào dám bỏ học”
FB Mami Quyen Tran




Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2016

30/5

Sen sủng mở mắt ra nở tưng bừng dư lày ^^




 


CN,


 Lâu lâu lại mới nấu nồi bồ hòn, cho ít vỏ cam, chắt được 1 chai cốt cho vô tủ lạnh dùng dần



Dấm dứa - chuối xem ra ok roài ^^


Bình sen đầu mùa này, thơm ra phết :-)


Mận bắt đầu ăn ngon.

Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2016

Về đến HN,

Về đến hn, vượt một đoạn đường mưa gió nhìn thấy nhà mừng húm. Đúng là hn mà mưa là cb tinh thần thất thủ.  Mấy em cây rau thì cũng chết một ít, rạp đi một ít, ơn giời mấy em hạt bí thì vươn mầm tưng bừng lớn như thổi.
Sáng dậy dọn nhà, giặt một đống đồ, làm bánh, pha cà phê, mở Khánh Hà đĩa thích nhất của nàng Chip. Muốn nghe một chút NTM vì dư âm của vụ hát hò đa số nhạc xưa xưa của SG. Tám vạn năm mới hát Hoài cảm. lần cuối trước lần này hình như hát cùng các bác ĐN.
Hôm qua lại nghe câu “Tụ tán nhờ có duyên. Ly hợp bởi do tình”. Thôi thì cứ cho là thế đi. Tất cả những khoảnh khắc vui/cuộc vui/người vui không phải cứ muốn là được. thế nên, khi gặp nhất định không được bỏ qua. Nhất định phải vui hết nấc. và gói lại đó, trở lại với đời. và vẫn xác tín, gặp được những kẻ biết thưởng thức nhau là một ân thưởng. Rõ là thế, nhỉ!

Tks,


rau bí trồng bằng hạt đây ^^



Xả và hành trên bàn ngoài ban công


kiểm soát được bột ^^


Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016

18/5

Hôm rồi bạn ở HN lên có việc, ghé qua nhà, tụ tập nghe mình thì kể chuyện trồng rau, làm dấm, làm sữa chua, làm bánh mì. Q thì kể vẫn làm bánh bông lan sáng cho 2 đứa nhỏ ăn, rồi kêu không biết mua men bánh mì ở đâu, bột làm bánh mì ra sao abc. Rồi cũng làm dấm. Rồi gào rú rằng lão H chồng nàng bảo cõng cho ít đất trồng rau vẫn chưa action abc. H thì trồng cấy bao năm nay rồi. Cây ổi nhà bạn đang ra quả, cây bơ cũng to đùng, lá lốt thì mọc bời bời chả ăn xuể... Bạn cứ mắt chữ o miệng chữ a kêu làm dấm như nào rồi ngạc nhiên đoạn trồng rau. Mình thì o a đoạn ở tỉnh, nhà đất to rộng mà không trồng tí rau nào sao... đại loại thế. rồi tiếc hùi hụi. mới thấy bọn ở đô thị bị ép vào thì lại phình đoạn tự cấp tự túc, bọn ở tỉnh rộng rãi đâm thành không thấy có gì cấp bách cả. bọn thành thị khốn khổ lúc nào cũng phải chuyển động.


17/5

giờ thời sự chuyển star. phim sát nhân hollywood. đúng màn anh cảnh sát già đuổi tên tội phạm, đại loại thế, trông anh tơi tả roài, mũi thì chảy máu tay lăm lăm khẩu súng lao vào thang máy, ngẩng lên thấy 4 cô xinh đẹp mặt đang tái đi, bỗng anh có đt, anh rút ra a lố a lồ vâng vâng mai sẽ làm hợp đồng rồi ngắt máy cười ha há. tường trình với 4 cô rằng tôi là nhân viên môi giới bất động sản. rồi anh lao ra khỏi thang, chạy vào một cái phòng bắn nhau phằng phằng rồi anh chạy theo tên kia đến một  phòng nhỏ hơn tay vẫn lăm lăm súng lao vào thì thấy môt anh nhân viên đang ngồi bàn giấy một tay giữ ống nghe một tay chỉ thẳng ra cửa số, ý là thằng bỏ mẹ kia vừa lao ra cửa sổ rồi tiếp tục cắm mặt đt ghi ghi chép chép. anh cảnh sát lao ra phía cửa sổ. haha, tự nhiên tôi rú lên rằng ôi tôi thích cái tinh thần này quá. thật là việc ai nấy làm, chả có gì mà phải nghiêm trọng.


anh í đơi - harrison ford

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2016

Người dưng 16/5,

"Sự lạc hậu về văn hóa của thế giới thứ ba
Thế giới thứ ba lạc hậu về mặt văn hóa là một kết luận không thể phủ nhận. Đó là những nền văn hóa cát cứ, khép kín, một số còn tự mãn. Sự lạc hậu về mặt văn hóa ru ngủ xã hội bằng quá khứ và bằng sự an phận với hiện tại.
Nói về sự lạc hậu của văn hóa ở thế giới thứ ba không thể không nói đến hiện tượng níu kéo, gìn giữ cái gọi là bản sắc dân tộc. Nhiều người lo sợ sự giao lưu về văn hóa sẽ làm biến mất các giá trị văn hóa truyền thống. Đó là một quan niệm hết sức sai lầm. Phải hiểu rằng, bản sắc tự nó là một đối tượng khách quan, con người không thể cố ý tạo nên nó, cũng như không thể cố ý làm mất nó. Nếu để cho bản sắc hình thành một cách tự nhiên qua các giai đoạn lịch sử thì con người sẽ có một bản sắc rất tự nhiên. Nền văn hóa đó giúp con người hòa hợp với nhau và với chính mình. Thế nhưng, với những cố gắng làm cho cộng đồng của mình có vẻ có bản sắc, tức là xây dựng bản sắc một cách chủ quan, thế giới thứ ba ngày càng khép kín về văn hoá, và trở thành những cộng đồng vừa tự mãn vừa dị biệt.
Các nước thế giới thứ ba dường như vẫn sử dụng các yếu tố văn hóa như những công cụ nhằm củng cố và làm nền tâm lý xã hội cho cái gọi là ổn định chính trị; và chính việc sử dụng tùy tiện các yếu tố văn hóa như vậy đã tạo ra một trạng thái lẫn lộn, trạng thái không kiểm soát được và ảnh hưởng tiêu cực đến tiến trình phát triển của đời sống xã hội.
...
Thế giới thứ ba cần phải hiểu rằng, bản sắc cũng như văn hóa là một hiện tượng khách quan tồn tại bên ngoài ý muốn của con người. Bản sắc của người châu á hay người châu âu, của người phát triển hay người không phát triển đều cao quý như nhau bởi vì chúng đều thuộc về con người. Thừa nhận con người và các quyền con người như những yếu tố văn hóa của đời sống sẽ giúp giải quyết vấn đề tâm lý rất nhẹ nhàng. Sức mạnh của các quốc gia phát triển chính là nằm ở chỗ đó."
Theo ấn phẩm Cải cách và sự phát triển

Reds.vn 

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2016

16/5

Chiều muộn qua lang thang chợ cây gần nhà với mẹ con nhà H. thiên hạ cây cây hoa hoa rất thú vị. thấy 2 em hồng này quá đẹp luôn




Cây này thì kiểu cổ thụ, chắc trồng lâu lắm rồi, kiểu một mình một cõi, chả liên quan gì đến xung quanh, khá là đẹp.

Thứ Năm, 12 tháng 5, 2016

13/5

“hẻm mình nhiều chuyện vui lắm Phú, để kể nghe, chị về hẻm nầy mấy năm, hồi mới dọn về sáng chị dậy sớm, cầm chổi ra tính quét sân, quét tới quét lui hổng có miếng rác nào, trước nhà mình cũng sạch mà nhà ai cũng sạch boong. Chị lạ quá, hôm sau ráng dậy sớm, từ tờ mờ, để coi ai quét sân. Bước ra mảnh sân chung cũng vẫn thấy nó đã được quét sạch sẽ. Chị hỏi hàng xóm người ta mới chỉ cho nhân vật chuyên quét rác cho cả hẻm, nó đi quét từ lúc trời còn tối thui. Chị tới cảm ơn thì nó cười, coi như tập thể dục mà, có chi đâu chị ơi. Còn vợ chồng nhà kia nữa, ngộ lắm, bán tạp hoá trong hẻm, hễ mà nhân viên người ta tới thu tiền điện, tiền nước, tiền nét, tiền cáp... mà nhà ai hổng có người ở nhà hay khoá cửa là nhân viên đem hoá đơn qua tiệm tạp hoá, chả đóng tiền hết. Lâu lâu nhà đó qua mua tạp hoá thì chả đưa hoá đơn ra, nhà ai nấy trả lại tiền cho chả, khỏi cần cảm ơn. Nhiều khi qua thấy chả treo cả xấp hóa đơn xanh đỏ các loại chả đóng giùm cho mọi người. Chả nói, có gì đâu chị, bà con mình không, sẵn tiền đóng luôn cho nhân viên người ta khỏi tới lui”.
Từ FB anh ĐHP

Chuyện này thì mới nhớ tới một chuyện rất nhỏ, cô thu tiền net đợt trước gặp mình bảo chị đến rồi, nói bà nộp tiền giúp bà bảo là chờ em, chị bảo thôi cô nộp giúp cháu đỡ phải đi lại nhiều thì bà bảo rằng đi lại thu tiền là việc của mày. Mình nghe xong đành bảo rằng uh thôi các cụ già giữ tiền chặt lắm, chỉ sợ chúng nó không trả.
Lại nhớ câu vì đời chật chội nên ta hẹp hòi. Nghe ngụy biện nhỉ. đời không chật đến thế. nó chật vì ta cho phép nó chật or ta không đủ rộng thế nên đương nhiên là nó chật thôi.

ờ ngoài này thấy cái tính “tự làm chật” khá điển hình, phổ biến. thường chỉ bo bo cái thân mình, cái gđ mình. Không ngại mang/chuyển thứ của người khác về thành của mình, thôn tính lợi ích của người khác vì lợi ích của mình. coi đồng tiền quan trọng lắm. lý do thì nhiều nào vì lo cho con, vì bố vì mẹ abc. Không bàn đúng sai, chỉ thấy về đạo lý thì có vẻ là vô đạo mất rồi. Còn nói về đồng tiền thì đúng là quan trọng thật, nhưng thái độ với đồng tiền có lẽ còn quan trọng hơn nhiều. Mà trong nhiều việc, chọn đúng thái độ, thật là quan trọng vô cùng.


Thứ Ba, 10 tháng 5, 2016

11/5

Nay hoàn thành thêm được cuốn truyện nữa, học đâm lại ổn, dưng mà chiều thì còn một mục thầy mở rộng thu hẹp gì đấy thì chạy thẳng cẳng, chịu không nổi. May mà giời rất đẹp buổi trưa, ngồi ở một quán cf vin tệt ở nguyễn biểu, anh chủ quán hay ho, lại lướt qua hàng đĩa bên cạnh rước được bạn này. dù sao vẫn thích những lk mưa này, thích có nhẽ đến hơn 20 năm rồi ấy chứ. cứ khi nhạc nổi lên là vẫn có cảm xúc. nghĩa là vẫn thích, nhể. kinh ra phết ^^. giọng của LTV vẫn tuyệt. đặc biệt những bản mưa. ngày trước nhớ bạn TD, một kẻ khá chất, khá dị, hở ra là nghe cơn mưa hạ. mình thích thêm cả mưa chiều của nàng.
Chiều về đến nhà là mở váng lên trong lúc làm trứng chiên lá lốt ^^


Thứ Hai, 9 tháng 5, 2016

kira - kira,

học hành chán chường cũng có cái hay là nhân đó lại đọc được sách. nay lượn đinh lễ rước được 3 cuốn, kịp đọc gần hết cuốn này. lại thắc mắc là sao giờ này mình mới đọc. một cuốn rất hay về trẻ con. rất cảm tình với những cuốn mỏng mỏng xinh xinh của văn học nhật bản thế này.


Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2016

bánh và hoa ^^

Sáng làm vài động tác chào mặt giời, rồi tắm, gội, pha chanh ấm mật ong, xong thì ăn bánh mỳ tự làm, hôm qua làm thử lần 2 thì ăn tốt hơn roài, mừng húm, tưởng không bao giờ nấu ăn hay làm được cái gì trong bếp cho tử tế chứ hihi. Rồi pha ly cà phê nhiều đá. Rồi loanh quanh với cái ban công đổ đất chỗ nọ sang chỗ kia, treo cây lên lại đặt cây xuống. đúng là ngộ, dạo này đang vào cơn trồng cấy nên khổ thế. Cái gì cũng cứ lên cơn từng đợt ^^. Rồi pha bình nước kiểu detox dưa chuột, táo, chanh, húng bạc hà, cho vô tủ mát uống cả ngày.
Rồi đầu giờ chiều thì các bạn mang tủ kệ này đến, order tầm tuần trước. rất là ưng í. Inbox cho shop làm đồ là chị rất thích, cảm ơn nhé. đã định không nhắn nhưng mà nghĩ chúng ta cần những lời khen thực lòng mà, tại sao lại không.

Lại phải nói đến cái cảm giác ưng í, thích, một cách tự nhiên thuận lòng nhé, nó nuôi dưỡng mình rất nhiều, dù có thể đôi khi nhuốm màu AQ nhưng dù sao thì cũng còn hơn là bất đồng, gây sự với hiện tại. cái cảm giác mà những thứ bên ngoài làm cho mình yêu/hài lòng khá là quan trọng. cái này thì phải nhờ may mắn nhiều. ví dụ đi ra ngoài vào một không gian xanh tươi chả hạn hơn là rơi vào toàn một lũ người chen chúc chứ. Cái cảm giác hài lòng hay ức chế nó sẽ thấm ngược vào trong mình, ưng í nhiều chắc lòng có cây thì cũng nở hoa đấy, mà ức chế thì chắc sẽ ủ bệnh.


em tủ kệ ưng í đây ^^


em này tàn tàn trên cây, cắt vô cắm vẫn ngon ^^


Mẻ bánh đớp ngon ^^ Tks kiu lò nướng của bạn LP ^^


Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016

Vinyl vs GOT

Đang theo 2 bộ này của HBO, xem thôi cũng đủ đứt hơi, kinh khủng thật là phim với ảnh. Chỉ chủ ý bắt khoảnh khắc, thoại, đoạn thôi. không theo nổi cốt truyện. Diễn viên khéo sống luôn trong phim í chứ thì mới diễn thế được ^^


Phim này đại loại về nền công nghiệp âm nhạc mỹ, nhạc thì thôi rồi ^^


Phim này thì chỉ quyền lực, quyền lợi với giết chóc. dường như cá nhân nào cũng mạnh, mạnh không bởi hỗ trợ từ bên ngoài mà từ nội lực bản thể.

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

linh tinh về trồng cấy,


Hôm qua úp ảnh em này lên FB thì muốn nói chút về hoa và rau. Tháng nay thì mình xác tín rằng hoa sẽ chỉ trồng hồng, vì diện tích ban công có hạn. nên dự là sẽ có khoảng vài cây hồng. hiện tại thì có 2 em leo, 2 em không. hy vọng các em sống khỏe cả. kỳ vọng là cả ban công xanh lá và các em ra hoa, nhiều  thì càng tốt, ít cũng không sao.
rau thì ơn giời cũng đang tốt lên.
hôm trước ngía trên FB topic một bạn về trồng rau, bất chợt nghĩ đúng là chúng ta có phẩm chất tô hồng/nghiêm trọng/nâng vấn đề lên trên thực tế kha khá. mà thủ phạm là thông tin, đi theo nhiều cách vào cái đầu chúng ta. Cụ thể là top của bạn ấy kỹ càng về việc nhà bạn ấy bắt đầu trồng rau, kệ bồn ra sao, ủ giống thế nào, la liệt cốc ủ hạt giống, dán nhãn abc, rồi ủ xong thì thấm khô hạt giống trong khăn/giấy ra sao... túm váy lại là rất kỹ. tự nhiên nghĩ có cần thế không nhỉ. vì thực tế, bạn chả ngâm tý nước nào hạt giống vẫn lên bình thường. bởi nghĩ lại mà xem, các cụ nhà ta trước đây có thấy ngâm hạt gì đâu. mà giờ sao nhan nhản trên các trang báo nào phải ngâm 1 sôi 2 lạnh, nước ấm ở nhiệt độ bao nhiêu abc. thật là thừa giấy vẽ voi.
hôm trước nói chuyện với một bạn ở cq, bạn ấy cũng bảo nghe bác abc nói về trồng rau thấy phức tạp quá em sợ, ý cô ấy là sợ không làm được. mình rú lên bảo cực kỳ đơn giản em. em cứ đất xong rồi vứt hạt giống ra, ngày nhớ ra thì tưới nước, chả thì 2-3 ngày, cây hồng của chị đợt trước để trên tầng 5, có khi cả tuần mới ngó đến, vẫn ra hoa đều, có sao đâu, chả sâu bệnh nấm mốc gì. nói thế để thấy, chúng ta cứ đưa nhau đi đâu không biết. thực tế mọi sự sống rất giản dị và có sức sinh tồn bản thể. một hạt bí hạt bầu ở bãi rác cũng có thể bò lan và cho trái.
hôm rồi đứng buôn ngoài hành lang một sự kiện ngày nghỉ, nói về trồng cấy, một em cũng bảo, ôi đất mua nó toàn trộn trấu... mình bảo có nhiều loại em ạ, em mang về vài ba loại trộn với nhau. cô này, theo như cô cho biết thì chưa trồng cấy gì, chắc chỉ nhìn đâu đó thấy cái đất trộn trấu, kết luận ngay là bọn bán đất toàn trộn trấu, phiến diện nhể, kiểu này chả hiếm.
từ bao giờ, chúng ta bị người khác chi phối nhiều đến vậy, nhìn đời bằng lăng kính của kẻ khác, thiếu trải nghiệm tự thân. Cho nên cứ nạp thông tin vào mà thiếu trải nghiệm để kiểm chứng thì cũng nguy hiểm đấy chứ chẳng đùa.
nhớ một câu của một cô diễn viên nổi tiếng rằng: đừng quen tôi qua miệng kẻ khác.


Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...