Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Một chút về tình yêu,

Chỉ nghĩ, hay chỉ dám an ủi, đôi khi, rằng: tình yêu là quà tặng vô giá của tạo hoá mà chẳng phải ai cũng được nhận. và tình yêu chẳng phải là một thứ vĩnh cửu vì hình như chẳng có gì vĩnh cửu trong cuộc đời này cả. Thích một câu đề tựa cho bài hát “Mùa thu lá bay” mà Trịnh viết:
“nhưng một ngày anh yêu em, một ngày em yêu anh, tình yêu đó là thiên thu”...
Câu này cũng không có gì đặc biệt nhưng bất chợt hiểu rằng tình yêu là báu vật và chỉ cần được sở hữu nó thật sự trong một thời gian, thậm chí là một khoảnh khắc thôi cũng đủ là một điều quá được trân trọng và có thể nuôi dưỡng cuộc sống rồi, có lẽ cũng không thể tham vọng nhiều hơn.
Nhận ra người tình là một phần của cuộc đời, dù có điều gì xảy ra, điều gì đi qua và điều gì sắp đến. Dù chúng ta đã dừng bước thời gian trong nhau, để bước vào một vòng quay thời gian khác, với người khác. Thời gian sẽ làm mình lớn lên, làm phai mờ, làm dịu lại, làm mình thôi cuống cuồng lên hành hạ bản thân sau những vấp ngã… mọi xung động đều rơi về một độ - một độ vừa đủ cho mình, cho mọi người. Để bình tĩnh được trước mọi biến cố, để biết yêu mình, yêu người hơn.












For River.

Uh, cuộc sống phẳng lặng, vui.
(Bạn trả lời tôi)

Đã lâu mới lại nghe một câu hài lòng thế này, của một trong những người rất yêu quý. Như nhìn thấy bạn đang đứng trước mặt, gật đầu về hạnh phúc đang có.
Một điểm đã đi đến, an toàn. Một cái đích nằm trong ao ước của nhiều người phụ nữ, dù công khai thừa nhận, dù không.

Tôi không liên lạc vì biết sự lựa chọn đã khác nhau. Chủ động lựa chọn hoặc bị lựa chọn cũng thế thôi. Đó là lý do mà có thể tôi thấy xác đáng cho sự gián đoạn này. Nhưng đừng làm rõ ra. Chỉ nên biết thế thôi. Vào một ngày gần đây hoặc mười, hai mươi năm nữa ngồi lại có thể chúng ta sẽ đi lại chủ đề này với một cái nhìn chững chạc và bình tĩnh hơn. Mà cũng có thể vĩnh viễn không nói lại nữa vì hôm nay thì có thể cần thiết, nhưng mai thôi, chẳng cần đến mấy chục năm sau này, đã không còn cần thiết nữa.

Đôi khi có sự sợ hãi nhỏ tự bản thân nếu một ngày không có gì mới, một ngày biết mình không làm hoặc thưởng thức được điều gì. Dù nhỏ thôi, như đọc được một bài báo hay, nghe được một đoạn nhạc hay, nói chuyện được với một người thú vị, hoàn thành một hạng mục công việc, nghĩ được một điều tươi sáng…  tất cả luôn dưới một ánh sáng dung dị, trầm tĩnh.

Dù những điều này, có thể đến một ngày sẽ thấy xa xỉ, một ngày khi ngập trong việc nhà, thì biết đâu cũng chẳng có thời gian mà tư duy xem thế nào là có ý nghĩa, thế nào là sống thế nào là tồn tại. Yên ổn là phúc phận lắm rồi. Có thể lắm chứ. Nhưng đến ngày đó hẵng hay. Đến ngày đó sẽ nói tiếp chứ giờ thì không thay đổi quan điểm. Chắc chắn.


 (Đã khá lâu rồi)


Những mảnh ghép.

Có một buổi, anh lan man từ chuyện nọ sang chuyện kia, người nghe là em, em nhớ một chi tiết: lấy vợ là một mảnh ghép. Em hiểu thế. Như em hiểu rằng trong cuộc đời này người ta cần tích đầy đủ thứ tự các ô số đời mình để ghép các mảnh lại: có học, có việc làm, có chồng/vợ, có con, ... đại loại vậy. Em không cố tình, có vẻ là chần chừ hoặc thiếu điều kiện hoặc tự lược bỏ khả năng tích số, ghép mảnh. Hoặc em từ chối tích nếu nó không thực sự thỏa mãn em, chính em, chứ không phải một thứ hình thức ngụy biện nào. (Mà em vốn coi những hình thức phần lớn là phù phiếm, nếu nó không thực sự sánh ngang với nội dung). Hoặc có thể bởi, em chưa đến chỗ phải thỏa hiệp. Số phận phần nhiều do tính cách định đoạt, giờ thì em có thể chắc được điều này. Để như hôm nay ngồi với anh đây hay ngồi với G, không phải những mảnh ghép của nhau.
Cũng có thể anh ngụy biện. Em không quá quan tâm.
Cũng có lần anh bảo: anh yêu vợ với tình yêu tin tưởng.
Em không bàn cãi. Em có một nguyên tắc không bao giờ buông lời phán xét nào về gia đình những người đàn ông có liên quan.
Chỉ muốn một lần nói với anh rằng: anh giúp em một việc nhé, đừng bao giờ nhắc đến vợ anh với em. Nhưng rút cuộc, em đã không bao giờ nhờ anh điều này.
Đúng ra, chính xác là em chỉ muốn tự vệ thôi. Đó cũng là một sự thật bất tiện. Và nữa là em biết, đàn bà thì nên về phe với nhau, vì họ cùng yêu đàn ông. Và vì cùng yêu đàn ông nên họ nên về phe với nhau. Nỗi đau (nếu có) phải chia sẻ đều giống nhau cả. Khác là người ít, kẻ nhiều. Nhưng đàn bà, nếu về phe với nhau họ cũng sẽ rất chộn rộn, với nhau.

Suy cho cùng, còn được thấy nhau trong cuộc đời này, còn được gặp nhau là hạnh phúc rồi. Dù người với người rồi cũng xa nhau, rồi cũng làm nhau tổn thương ngang với hạnh phúc, thậm chí hơn. Thì cũng có hề gì! Nếu là người dưng, người lạ, người vô tình thì làm gì có diễm phúc được tổn thương vì nhau, có phải thế không?!

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...