Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

9.1


Hôm nay ngồi lại không gian này, trong lúc chờ bạn, đọc nguyệt san số Tết, tờ yêu thích nhất.
 Một đoạn:
“Những ngày cuối năm, bỗng nhiên tôi hay bắt gặp mình sau mỗi ngày làm việc, vào lúc 6h30 chiều … đều đặn ngồi ở đấy, cái quán cà phê ngay góc phố… tôi uống một ly cà phê đen và hút một điếu thuốc, rồi về!
Mới hôm trước, tôi còn viết một bài tổng kết năm hoàn hảo và hạnh phúc. Tôi đã nghĩ mình đang sống những ngày vững chãi và hạnh phúc của một người phụ nữ giản dị. Thế nhưng, cuộc đời luôn đầy những bất ngờ và sẵn sàng lộn nhào ngay khi bạn không ngờ tới nhất. Và thế là tôi bắt gặp mình ngồi đó, gặm nhấm cuộc đời mình, nỗi buồn của mình, sự thất bại của mình …
Đã có nhiều năm, tôi dứt ra khỏi thành phố của mình, dứt ra khỏi gia đình của mình. Quay lưng lại với thành phố đầy rẫy những định kiến, sự khắc nghiệt và các mối ràng buộc. Tôi hoàn toàn tin rằng, xã hội giờ đã bước sang một trang mới, trang của những gia đình hạt nhân năng động … chúng ta chẳng còn đủ kiên nhẫn để mải miết lựa mình sống cùng với những người già bảo thủ bỗng dưng muốn kiểm soát cuộc đời mình. Chúng tôi dám chọn, dám quyết định, và dám trả giá cho lựa chọn cho mình.
Vậy mà giờ đây, khi tôi sống với những người đàn bà tất bật hy sinh … tôi mới hiểu rằng, chối bỏ họ, cũng như ta đang chối bỏ chính bản thân mình. Và tôi đứng dậy, về nhà đúng giờ … để cuộc sống ùa vào mình như nó vốn có … ”
(Trích bài của Linh Evil)


Thứ Năm, 5 tháng 1, 2012

For L, sn 2012


Hôm nay là SN anh trai thứ hai.
Đã đổi tên anh trên điện thoại từ khi dùng cái bây giờ. Từ Lão già sang tên anh. Chỉ tên không thôi, kèm một cái ảnh anh đội nón lá ngồi trên thuyền trong một chuyến công tác nào đó. Cũng cái phone này em phát hiện ra một cái ảnh của em được lưu trong đó và em đã dùng nó làm hình nền, hình như anh đã lưu ảnh đó.
Vậy là mười năm từ ngày chúng ta ra trường. Mười năm chúng ta sống xa nhau, nhiều gián đoạn trong đờisống của nhau. Thời gian quả thật đáng kể, vừa sinh viên đó mà giờ cả hai bắt đầu có tóc bạc, anh thì lốm đốm rồi, em thì vài ba sợi. Chả mấy mà già. 
Em, năm nay đã có thể thả trôi mọi đau đáu về anh. Thấy bình thản rồi. Nhất là khi em trải qua một sự cố nữa cuối năm trước sang đến đầu năm nay. Em nhận ra mình chỉ trưởng thành sau sự cố. Và khi chúng ta ngồi cà phê giữa buổi làm thủ tục cho cái xe thứ 2 của anh chị, thì em biết mình đã thả trôi được. Chúc mừng anh trong bước đi đến điểm chín của cuộc đời, mà như em nghĩ nó rơi vào quãng 35-40. Với một người đàn ông trong suy nghĩ và quan niệm của em, anh thế là được rồi. 
Em, một lần nữa chúc mừng mình vì cả 3 người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời em đến giờ đều là những người đàn ông thành đạt, theo nghĩa thành người và đạt được những điều số đông mong muốn. Em, rơi nhiều nước mắt vì anh nhưng như em vẫn nghĩ, chẳng có gì thừa trong cuộc đời này cả. Lần cuối là Tết vừa rồi, khi chúng ta có chút tranh luận và khi anh về nhà vào nửa đêm, chạy xe vô sân, đi qua phòng Mẹ, mở cửa: Mẹ, con say nhưng con đã về đến nhà nhé. Anh đã xứng đáng là con của Mẹ. Em nhận ra hơn bao giờ hết về sự kiên nhẫn và hy sinh của Mẹ, rằng làm Mẹ, chưa bao giờ đơn giản. Vì thế, làm con cũng phải cố gắng xứng đáng với điều ấy. Và anh đã xót em bằng hành động, là khi anh xứng đáng là anh của em. Từ anh, em cũng nhận ra một điều nữa là trong đời, người ta có duyên nhưng nợ nhau nữa thì mới có gắn bó. Nếu không nợ, chúng ta sẽ đi qua cuộc đời nhau như vô vàn những người dưng ngoài đường vẫn đi qua nhau hàng ngày. Nên, nếu được đau khổ và rơi nước mắt vì nhau, thì đó cũng coi là một phần của hạnh phúc.
Từ giờ trở đi, em chắc sẽ nhiều tiếng cười hơn.
Chúc mừng SN anh, lần thứ 34


Ngày cũ,


Hôm nay vô tình mua lại bộ TN có bản: Đôi khi em muốn khóc. Nghe lại và kỷ niệm cũng trở lại. Bản này gắn liền với anh. Khi nghe bản này những lần đầu, em đã không khóc, lần này ngồi nghe lại thì khóc. Có lẽ vì thời gian này em dễ dàng khóc như chưa bao giờ như vậy.
Khi ấy thì chính anh bảo: anh biết sao thích bài này rồi và có một động tác gì đó đồng cảm với lời nói, hình như là ôm em. Lúc ấy, có lẽ em không hiểu điều này như anh.
Năm nay em kết thúc những phù phiếm bởi biết bản thân lưu giữ khá nhiều phù phiếm từ sự tự tin và duy mỹ thái quá của mình. Em hối hận và hứa với mình sẽ sửa trong những năm tiếp theo. Điều ấy có nghĩa em đánh dấu một thay đổi lớn nữa của mình, khi 33. Em muốn, mình nhớ thay đổi này.
Em không sai khi cách đây khoảng 2 năm bảo mình lớn chậm. Thời gian với mình, chỉ là đủ lớn. Em không dám nghĩ đó là hơn hay thiệt so với người đời. Em không dám đối mặt với một so sánh nào. Vì em hồ nghi mình đã ích kỷ. Và em biết, khi mình 33 đã không còn có quyền phù phiếm nữa, nên muốn và hy vọng chỉ còn một lần này thôi, khóc như thế này, nghe tệ nhỉ nhưng nó có lẽ không thể là cái gì khác.
Hôm qua H vô tình trùng ý với em, khi nàng bảo nàng là loại lớn chậm mất rồi. Hai đứa ngồi cf từ 10h sáng đến 6h tối trong không gian ấm áp, đến khi ánh đèn vàng soi sáng thì đứng lên về, cf chiếm trọn một ngày nghỉ duy nhất của nàng trong tuần.
Khi em bước vào 33, đã luôn biết chắc rằng hạnh phúc là có thật, cũng biết rằng hạnh phúc mong manh, vô cùng mong manh. Nhưng không vì thế mà hoài nghi, mà thôi khao khát. Và hạnh phúc, một phần của nó cũng là dù mối tình cảm đã lắng nhưng vẫn lưu giữ được người. Cũng chính hôm qua khi ngồi với H thì có chia sẻ rằng sau này không biết thế nào nhưng đến giờ vẫn nghĩ rằng sẽ không bao giờ bỏ những người đàn ông đã đi qua trong đời với tư cách Người bạn - Người tình - Người đồng cảm, nhất định sẽ không bỏ, trừ khi người ta bỏ tôi thôi. Nhưng em tin rằng, không ai bỏ em cả.
Mỗi người đúng là đã trở thành một phần không thể thiếu của em. Làm nên em bây giờ. Chúng ta đã chẳng bao giờ nói cảm ơn nhau một lời nhưng tất cả hành động là thể hiện điều ấy. Nhưng năm nay, em muốn trong lời chúc năm mới sẽ là lời cảm ơn anh và một mong muốn cho năm mới của em là anh luôn ở bên em, dù anh ở đâu đó thôi, dù cả năm anh không gặp em lần nào, chỉ cần anh khỏe mạnh trong cuộc sống của anh là được rồi. Vì nhất định anh sẽ phải đi với em lâu dài, có thể đến khi chúng ta già, có thể sống cùng nhà, hoặc làm hàng xóm sát vách, nhỉ! Tại sao không chứ?!
Vì em lúc nào cũng yêu anh mà! Yêu như yêu một người bị giời đày!
Sau này nếu em có xuất bản một cuốn về Những người bị giời đày chẳng hạn, sẽ có em, có anh và có nhiều người bạn nữa. Mà có lẽ suy cho đến tận cùng, ai cũng là bị giời đày thôi, nhỉ! Chỉ là ít hay nhiều.
P/s: Viết đã lâu, lưu lại đây để năm sau và nhiều năm sau nữa có thể vẫn còn thấy nhau :-)





For H


Tôi bất giác suy nghĩ về những gì đã qua giữa chúng ta, tất cả chúng ta, trong những ngày này. Những ngày thêm vài thay đổi không vui, không buồn, chỉ xúc tác bởi sự trở lại của nàng, sự trở lại theo cảm nhận của riêng tôi. Dù đã không nhớ hết được những năm tháng, thời khắc.
Như hôm kia nàng bảo, khoảng thời gian này không đọc được cái gì ra hồn, vì một phần không còn nhận được những chia sẻ từ tôi. Tôi ừa òa nhớ lại đoạn đó, đoạn mà đọc bất cứ gì hay là share liền, là in ra, là mua, là gửi dù phiền mấy cũng gửi. Rằng tôi đã biết thì nhất định nàng cũng phải biết… Nhiều đến mức giờ tôi lại quên hết. Thật là lú lẫn.
Mà tôi quên nhiều thật. Nhiều thứ chỉ còn mờ mờ.
Cũng như khi nàng bốc máy lên, nhấn speaker và vẫn cái vẻ ồn ào, nồng nhiệt chẳng bao giờ cũ, ới hết đứa này đến đứa kia, kêu rằng ôi nhớ lắm, yêu lắm, như con trẻ. Tôi phì cười. Nhưng chợt nhận ra hình như khi chúng ta trở về con trẻ là chúng ta bắt đầu chững, bắt đầu già. Bắt đầu hoài niệm, bắt đầu nuối níu.
Tôi đã đùa rằng 2 năm nữa sẽ kỷ niệm long trọng dấu mốc đi hết nửa đời người của mình. Chỉ để kỷ niệm tôi có mặt trên đời, tôi sống và có nhiều nỗi vui muốn hét lên, nhiều nỗi buồn muốn tan biến, nhiều tội lỗi cần sám hối, nhiều vùng sáng cần trân trọng… Và tôi tha thiết với tất cả những điều ấy.
Những ngày này mới mơ hồ trở lại như những ngày xưa. Tôi mừng vì điều ấy. Mừng lắm vì đi qua những đổi thay của lòng người, lòng mình. Dù chúng ta có nhiều gián đoạn, có nhiều lúc trầm. Nhưng đến giờ thì tôi sâu sắc biết nàng mãi mãi, trọn vẹn một trái tim tử tế, nồng nàn cho dù có bao mệt mỏi. Tuyệt không bao giờ than trách ai, không bao giờ vì thế mà thiếu quan tâm tới người khác. Vì nàng hiểu cái giá của hạnh phúc, vì nàng đã đi đến tột cùng của đau khổ, cô đơn, nên nàng càng biết cần phải yêu thương vô bờ thì mới mong trái tim chính mình được sưởi ấm. Nàng không chịu nổi cô đơn. Nàng bản năng nguyên vẹn. Nàng không toan tính gì cho bản thân. Vì thế nàng luôn lận đận. Và sự tử tế của nàng, nhiều người biết nhưng cũng nhiều người buông tay.
Vì sợ,
sợ sự tử tế vì người ta biết người ta không đáp lại được.
Tôi có giúp chút nào giữ nàng ở lại bến bờ không?! Tôi có xứng đáng với sự nâng niu của nàng không?! Còn nhớ khi chia đường trở về đêm cuối cùng kỳ nghỉ trước, tôi nói rằng: mỗi người một số phận, và hãy đi trọn phận số của mình. Tự tin. Chân thành. Nồng ấm. Đừng dằn vặt. Đừng so sánh. Đừng rơi thêm nước mắt. Tôi sợ sự đau đớn của nàng, rất sợ. Vì tôi biết mình không chịu nổi xót xa. Có thể tôi nói cứng để mong nàng không thêm một giọt nước mắt nào vô ích nữa. Có thể tôi cũng không tin lắm vào số phận đâu. Nhưng thôi thì đó cũng là một cách làm cho đời sống dễ chịu, để đời sống trở nên hợp lý hơn, có thể.
Và dù có thế nào, tôi vẫn xin chọn một trái tim nồng nàn bản năng, trái tim tử tế dẫu có vì thế, nó hay bị bầm dập đi chăng nữa.
Tôi không đủ can đảm phủ nhận. Và tôi biết, nàng cũng vậy.
Tôi cũng biết sự gắn bó này đã chọn chúng ta. Và tôi hài lòng để nó lựa chọn mình.
Mãi mãi!

p/s: Dành cho H, 4 năm đã đi qua từ ngày tôi viết những dòng này cho nàng
Post để lưu lại chút ấm áp trong những ngày đông giá. Và để 10, 20 năm sau tôi vẫn còn có thể đọc lại, ở đây 

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...