Quá là hay ^^. Inthespotlight cũng đã được đến 6-7 năm. Chất vcđ ^^. Hàng năm nếu tính ra thì có Moonson, ITspotlight, các show nhỏ lẻ nữa, tất nhiên là nếu duy trì được thì cũng là đủ cấp dinh dưỡng cho hồn vía nhẻ ^^. Thật là đội ơn.
Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2018
Thứ Năm, 22 tháng 11, 2018
{phim} - 23/11
Của FB Dương Ánh Vũ,
Vô phép,
Một trong những khúc phim nhớ nhất đời từ Time to live and time to die mà em Khải cắt. Còn những dòng bên dưới, viết hồi mới vô Sài Gòn, cả chục năm rồi, cái khúc nồng nhiệt nhất đời ấy.
Tàn buổi café, mình vẫy tay gọi mấy em gái nhân viên để thanh toán thì bạn ngăn lại bảo các em ấy đang ăn cơm, chờ ăn xong đã. Trong lúc chờ ấy, bạn kể chuyện một người đàn ông bơi trên sông thì bị chuột rút, thấy thấp thoáng bóng thuyền đi qua anh toan kêu cứu nhưng nhìn vào trong thấy gia đình thuyền chài đang quây quần bên mâm cơm chiều nên anh ta thôi, chấp nhận chết đuối. Chuyện khó tin nhưng lại gợi ra một điều hoàn toàn đáng tin rằng: bữa cơm gia đình là điều giản dị mà vô giá, hay hình ảnh gia đình ấm cúng bao giờ cũng tuyệt đẹp.Thế là mình lục ổ cứng xem lại phim này.
Phim A time to live and a time to die của Hầu Hiếu Hiền là một phim tự thuật. Tôi kể lại tuổi ấu thơ, tuổi trẻ của tôi với bà, cha mẹ, anh chị em trong gia đình tôi, với bạn bè trong xóm, trong trường lớp của tôi. Nó không phải là hồi kí bestseller. Nó không dung chứa kịch tính, lạ lùng, khốn khổ, bất ngờ,mùi mẫn, hài hước, thót tim…Nó vẫn cuốn hút và cảm động mặc dù nó dám quay lưng lại với các yêu tố của tự sự như: quan hệ nhân quả, động cơ hành động, sự phát triển nhân vật, bước ngoặt, vật cản…Nó trữ tình như thơ. Nghĩa là mỗi hình ảnh (động) - cảnh (shot), đơn vị ngôn ngữ điện ảnh nhỏ nhất, trước khi để hiểu, nó biểu cảm, làm rúng động người xem bằng chức năng thẩm mỹ, ý nghĩa có mặt của chính nó trước khi nó có cộng hưởng với những hình ảnh trước và sau nó thành những chuỗi hình ảnh ( scene, sequence ) để tạo ra nhịp điệu, để truyền nội dung, thông điệp. Đó là cách các đạo diện loại 1 dùng hình ảnh để kể chuyện, chứ không phải đám thợ loại 2 kể chuyện bằng hình ảnh. Cùng với đề tài, cách xử lý câu chuyên, mỗi cảnh quay với góc máy cố định, bố cục sâu, nhiều lớp, sự xuất hiện khoảng trống, bối cảnh dung dị, ánh sáng hài hòa, diễn xuất không ước lệ…mang ảnh hưởng phong cách Ozu nhưng gợi ra sự tinh tế riêng của Hầu Hiếu Hiền. Đó không phải là sự tinh tế từ văn hóa như phim Ozu mà là sự tinh tế trong quan sát đời sống bình dân.
Người xem dễ ngộ nhận “cái cuốn nhật kí xưa cũ của mình bị lạc mất hồi nào có lẽ đã được ông đạo diễn này tìm thấy trong một hiệu sách cũ và nghiềm ngẫm.” Người xem hoàn toàn có thể tìm thấy các dấu vết của tuổi thơ mình không điện thoại, không internet khi mà mình móc trộm tiền của mẹ mua bi, khi mà bà mình tất tưởi gọi về ăn cơm còn mình vẫn lơ đi vì trò chơi với đám bạn chưa có dấu hiệu kết thúc, khi mà mình gỡ dây đồng ở rào đem bán, khi mà mình xấu hổ vội vã tụt chiếc quần đùi sau lần mộng tinh đầu tiên để chạy vào nhà tắm gột rửa, khi trong đống củi nhà mình là con “mã tấu” phòng thân, khi đầu xe đạp cứ rẽ vào con đường xa nhất để về nhà chỉ vì ở đó có nhà cô gái ấy…Không chỉ ở chi tiết sinh hoạt, hệ thống không gian quen thuộc nơi bố tôi đọc báo, mẹ tôi khâu vá, bà tôi ngủ trưa, anh chị em tôi đọc sách, gốc cây nơi giấu kho báu, nơi đường tàu tôi mơ những chuyến xa xôi... hiện lên tĩnh tại như khoảng trống giữa những hàng chữ khiến suy nghĩ, cảm xúc len vào. Những mái tôn, gian bếp, khoảng sân, con đường, bóng cây, khu chợ, lớp học, bãi gửi xe, quán chè, cây cột điện...trưng ra cái vẻ nên thơ,bình dân, cũ cĩ trong nắng, gió, mưa, bão có khả năng dụ dỗ cảm giác hoài niệm đến thế. A time to live and a time to die như chính tên gọi, sâu sắc ở việc dẫn ra qui luật tự nhiên khi cái sống và cái chết có mặt trong lịch sử của mỗi gia đình hay gia đình chính là không gian để sống và để chết. Người bố chết, người mẹ chết, người bà chết…con cái thì lớn lên, bước tới những chân trời riêng. Sự vô thường của cuộc đời chính ở chỗ tận sâu nó, bản chất của nó là “không sanh, không diệt”. Bố mẹ là sự kế tục hình hài, tư tưởng, tình cảm của tổ tiên và con cái lại kế tục từ bố mẹ. Trong mình có tổ tiên của mình vì thế những cái chết mang cảm giác buồn đau nhưng không gây sợ hãi. Người bà trong phim hàng ngày vẫn ngồi cắt giấy bạc làm tiền vàng để mai đây con cháu đốt cho mình, để mình có thể mang tiêu ở thế giới bên kia chính là sống với cái chết. Nhưng không phải sợ nó như sợ bóng đen mang lưỡi hái kéo ta đi bất thình lình mà là bầu bạn với cái chết, coi cái chết như một lẽ tự nhiên nên an nhiên.
Của FB Dương Ánh Vũ.
Tks.
Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2018
Sớm lạnh mùa đông,
Sáng nay mới thực lạnh của mùa đông năm nay, ơn giời! Đến thấy phòng mất điều hòa, phi sang đường ngồi hóng gió lạnh với espresso. ngồi cười như con dở, ngắm thiên hạ đi làm xôn xao ^^...
Đọc một tút của một hot FBer, rồi đọc cmt của một bạn gái bên dưới. thấy em khá hay. mới thấy hot FB hóa ra lại phiến diện. em lạ mặt kia lại bình thản và có lý hơn hẳn ^^. bất giác bật cười. thiên hạ ẩn dật, lặng lẽ hóa ra lại nhiều thiên hạ hay. cứ nổi lềnh phềnh cũng không biết đâu mà lần, nhẻ! cái sự nổi, trót nổi rồi hình như nó có cái áp lực phải duy trì, làm con người ta nhiều khi hóa ra nông nổi, phiến diện, dễ đi vào khẳng định, kết luận. biết cái ngưỡng của mình và thực hành được, tối thiểu, lẫn tối đa, là điều cực khó, không nhiều người làm được ^^
Về nghe được zai này, quá "chạm" ^^
Thứ Tư, 14 tháng 11, 2018
{Nghe} - 15/11
Dạo này đói kém album ^^
Độc thân thế này thì quá kinh ^^
"Bên cạnh nghề hát, Hồ Trung Dũng đang giảng dạy ở Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn TP HCM. Mỗi tuần, anh dạy tiếng Đức một buổi. Thỉnh thoảng, ca sĩ phải cho sinh viên học bù vì kẹt lịch hát. "Tôi không coi mình là ca sĩ, mà như một người truyền cảm hứng, trong nghề hát lẫn giảng dạy", anh ví von. Hồ Trung Dũng từng là thành viên nhóm bè Cadilac. Sau đó, anh tách riêng, hát solo. Năm 2009, anh ra album đầu tay - Hoài niệm. Sau đó, anh tiếp tục tục phát hành các album Nhớ, Hạnh phúc..."
Thứ Ba, 6 tháng 11, 2018
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Muốn,
Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...
-
"Hầu hết chúng ta đều nghĩ rằng con người sẽ thay đổi nếu được nghe những lập luận đủ hợp lý. Nhưng thực tế thì ngược lại. Trong rất nh...
-
Trích note của FB Lê Hồng Lâm. Đọc thôi mà phát mê cái thư của anh này haha. "Anh Tần Phấn (Cát Ưu), một nhà phát minh khoa học t...
-
Không gì mãi mãi – Cả khổ lẫn vui đều sẽ qua Trên con đường tu tập này, có một sự thật mà mỗi hành giả cần luôn luôn ghi nhớ: không có đ...







