Trăm năm trước thì ta chưa có
Trăm năm sau có cũng như không
Cuộc đời sắc sắc không không
Chỉ còn lại một tấm lòng cho nhau
Trăm năm trước thì ta chưa có
Trăm năm sau có cũng như không
Cuộc đời sắc sắc không không
Chỉ còn lại một tấm lòng cho nhau
Qua tục đế, đến chân đế
Sống giữa cuộc đời, con người không thể tách rời khỏi tục đế
– tức là thế giới của danh xưng, vai trò, trách nhiệm, cảm xúc và các mối quan
hệ xã hội. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó, không thấy được chân đế – tức sự thật rốt
ráo về vô thường, vô ngã, duyên sinh của mọi pháp – thì con người sẽ mãi bị cuốn
vào vòng xoáy của khổ đau, dính mắc, mê lầm. Đức Phật dạy, không nương vào tục
đế thì không thể nói đến chân đế, bởi chính cuộc sống đời thường, với muôn vàn
biến động, lại là nơi để người có trí tuệ nhận ra bản chất thực của các pháp.
Khi ta buồn, vui, được, mất – nếu chỉ chạy theo cảm xúc thì ta bị chi phối bởi
tục đế. Nhưng nếu biết dừng lại quán chiếu, thấy rõ cảm xúc ấy chỉ là một pháp
sinh-diệt, không thật ngã, không bền vững, thì ngay đó ta tiếp xúc được với
chân đế. Vì vậy, sống giữa đời không có nghĩa là rời xa con đường tu tập. Trái
lại, nếu biết sống tỉnh thức, biết nhìn các hiện tượng bằng tuệ giác, thì chính
trong tục đế ta đang bước đi trên con đường giải thoát. Hành giả chân chính
không trốn chạy cuộc đời, cũng không để cuộc đời cuốn mình đi. Họ sống trọn vẹn
với vai trò của một người con, người cha, người công dân, người lao động –
nhưng vẫn luôn tỉnh thức, biết rằng mọi thứ chỉ là duyên hợp tạm thời, không thật
ngã. Chính sự tỉnh thức ấy là cây cầu nối giữa tục đế và chân đế. Bằng tình
thương và trí tuệ, con người có thể sống trọn vẹn trong cuộc đời mà không đánh
mất con đường tuệ giác. Sống như vậy, đời không còn là khổ, mà trở thành nơi
hành đạo, trở thành đạo lộ để giải thoát.
Kẻ thấu hiểu lẽ đời
Người sống giữa cuộc đời mà giữ được sự tỉnh thức, không để
mình bị cuốn theo danh lợi, hơn thua, biết buông xả, sống thuận theo lẽ vô thường
và biết thương người — có thể nói là người đã thấu hiểu lẽ đời.
Họ không còn khổ vì những được mất nhỏ nhoi, không mê lầm
trong vòng xoáy của tham – sân – si, mà sống nhẹ nhàng, an nhiên giữa thế gian
đầy biến động. Tuy nhiên, theo giáo lý nhà Phật, thấu hiểu lẽ đời chỉ là bước đầu
trên hành trình tâm linh. Nếu người ấy tiếp tục tu tập, quán chiếu sâu sắc về
vô thường, khổ, vô ngã và thực hành giới – định – tuệ, thì mới thật sự tiếp cận
chân đế, vượt khỏi mê lầm căn bản và đạt đến giải thoát. Như vậy, hiểu lẽ đời
là nền tảng quý báu để tiến xa hơn trên con đường thấu suốt lẽ đạo, sống giữa đời
mà không thuộc về đời, và chuyển hóa khổ đau thành trí tuệ, an lạc.
GPT
Thích những kẻ thấu hiểu lẽ đời, kiểu Tôn Ngộ Không hay anh
gì trong trò chơi vương quyền nhể. sống đầy đam mê, dấn thân cơ mà không dính mắc. thật là hâm mộ ^^. thích nữa là họ tử tế với bất kể ai khi họ có thể ấy.
Bạn Chef giật tút: NGỘ LÀ LÚC BẠN BUÔNG BỎ ẢO TƯỞNG HAY NHẬN THỨC SAI LẦM. TỪNG CÁI MỘT. VÍ DỤ: HẾT TƯỞNG TRAI XỊCH MÌNH LÀ NÓ YÊU MÌNH. ĐÓ. AI BỎ THÊM GÌ NGỘ ĐƯỢC GÌ COMMENT!
Một bạn cmt ở dưới: Có mình thì mới mọi chiện tốt hơn. Xin thưa bớt ảo đi, ko có mợ thì chợ vẫn
đông, như thường
Bao năm sau cái tôi vẫn kiêu kiêu kiểu thế, dù chả có gì. Nhan
sắc không, tài năng không, giầu có không haha, đúng là dở hơi kinh người. càng sống càng thấy một điều đúng với mình là:, đi cả cái cuộc đời này chỉ để
sáng mắt ra thôi. cuộc đời này chỉ đủ cho mình trải nghiệm và ngẫm ngợi và sửa
chữa bản thân thôi. chứ không phải để làm gì cho ai khác. Không đủ. Có làm gì cũng
là để fix lại bản thân thôi, ơn giời. thế là cũng quý hóa lắm rồi. nên cũng càng
ngày càng xợ tha nhân, ôm đồm thôi rồi lượm ơi. Một người đàn bà chả hạn, sinh
3-4 đứa con, công việc sự nghiệp ra gì, phơi thây trên mọi mặt trận. chỗ nào cũng
lộng lẫy, xuất sắc 3 đảm đang, 4 sẵn sàng. chao ôi, chắc họ phải tu được vài kiếp rồi, sao mà giỏi đến
như thế.
Quan sát những người phụ nữ xung quanh đều thế. Luôn cho rằng
vai trò của mình quan trọng. và họ ngày càng bồi đắp cái tôi ảo vọng đó lên chứ
gần như không nhận ra. Có nhận ra cũng chỉ là một hai câu nói cho có chứ không
thực nhận. hay thế chứ. mà thôi, ai nhận ra ai không nhận ra, cũng vẫn cứ sống tốt đời của họ ấy. khổ nếu có là khổ thằng ở bên thoai kk.
Không còn ảo tưởng, nó giống như chân đế ấy. để nhìn rõ được ảo tưởng, phải nương tục đế để đến chân đế. Đến được là hết ảo thôi. Kiểu người ta không chú ý đến mình thì thấy cũng bình thường thôi vì suy cho cùng người ta không nhìn thấy ai đâu, chỉ thấy bản thân thôi. Nên có gì mà thất vọng.
Nhưng cũng lại có những người, không có tí ảo tưởng nào mà lại trần trụi quá. nhìn cái gì cũng lột trần ra. đôi khi lại cảm giác phũ phàng, hơi ác, hơi cay nghiệt.
"Khi trưởng thành, bạn sẽ hiểu cái tôi của một người thông thái không nhằm phân định sự khác biệt mà chính là cái tôi mềm mỏng, bao la, dung chứa khả năng thích ứng tối đa với người khác. Dẫu cho người khác đang là kẻ yếu, người khác đang đỏng đảnh khó nết, người khác kệch cỡm quê mùa, người khác bạc nhược hay gian dối".
Của anh Chương Đặng
Khủng hoảng giá trị
Không gì mãi mãi – Cả khổ lẫn vui đều sẽ qua
Trên con đường tu tập này, có một sự
thật mà mỗi hành giả cần luôn luôn ghi nhớ: không có điều gì là mãi mãi cả.
Cái vui – rồi sẽ tàn.
Cái khổ – cũng sẽ hết.
Không có thứ gì đứng yên mãi dưới ánh
sáng của vô thường.
Những ai hôm nay đang sống trong
những chuỗi ngày bất an, bệnh tật, hay thất bại – xin đừng nghĩ rằng đây là
định mệnh bất di bất dịch.
Và những ai hôm nay đang hạnh phúc, đầy đủ, khỏe mạnh – cũng đừng quên rằng tất cả rồi cũng sẽ đổi thay. Ngay cả quả báo của những ác nghiệp – nếu ta lỡ tạo ra – rồi cũng sẽ đến lúc hết thời.
Ác nghiệp là có thật.
Quả báo là có thật.
Nhưng chúng không trường cửu.
Vì vậy, đừng lầm tưởng một khoảnh
khắc là cả cuộc đời.
Đừng lấy một phút đau khổ mà kết luận
rằng đời mình vô nghĩa.
Thay vào đó, hãy dồn hết tâm lực vào
hiện tại – vào chính giây phút này, để tạo phước, làm lành, dù chỉ là một ý
nghĩ thiện, một hành động nhỏ, một thiện Pháp
Đức Phật dạy: Một giọt nước nhỏ,
nhưng rơi liên tục, cũng sẽ đầy bình. Thiện nghiệp, dù nhỏ, nhưng nếu làm đều
đặn – sẽ chín muồi thành quả lớn.
Ngay trong giây phút hiện tại, quý vị
có thể chuyển hướng nghiệp lực. Ngay hôm nay, quý vị có thể gieo một hạt giống
cho ngày mai tốt đẹp hơn.
Tóm lại, xin hãy ghi nhớ ba điều:
Cái khổ không tồn tại mãi.
Ác nghiệp cũng có giới hạn của nó.
Hiện tại là nơi duy nhất mà chúng ta
có thể thay đổi nghiệp.
Cầu mong đại chúng thấy được vô
thường, hiểu rõ nhân quả, và khéo sử dụng hiện tại để hành trì thiện Pháp, gieo
trồng hạt giống giải thoát cho chính mình và người khác.
- Ottamathara Sayadaw -
"món ngon bên kia đường, hoa nở trên cành cao, và sự ấm áp của những ân nhân xa lạ"
CS đôi khi chỉ như thế là đủ nhể
CÓ MỘT KIỂU NGƯỜI "NỬA TRI THỨC, NỬA CHỢ"
“cuộc riệu 6h,
cậu em nhắn tin lúc 5 rưỡi. sáu giờ
có tiệc. mời tôi.
bảo: “có anh là vui, là vinh hạnh”.
tôi đến, chẳng vì vui, mà vì không nỡ từ chối.
bữa rượu đã dọn, mặt ai cũng đỏ gay,
câu chuyện đã vào đến đoạn đàn ông kể về thời khốn khó, giọng đầy tự hào như
thể từng bị đói là một loại huân chương.
cậu em nhìn tôi, gật đầu, như thể tôi
là nhà thơ miệt vườn khẩn thiết nộp đơn xin, và cậu là chủ tịch hội nhà văn
chuẩn bị ban ân huệ. tôi cười. cho có. rồi ngồi. bên cạnh đống bát đũa lộn xộn
và mấy chai rượu rỗng.
không ai hỏi tôi uống gì, hay ăn
chưa. nước non gì nữa mà ăn với chả uống.
có người kể chuyện về tiền, đồng hồ
và gái. gào lên như thể mình đã từng rất đàn ông, rất trải đời, rất yêu thương.
thực ra thì chẳng ai yêu ai cả. chúng nó chỉ cần người lắng nghe đủ lâu để thoả
cái hư vinh của những kẻ ái kỷ bị nhốt cũi lâu ngày.
tôi ngồi một lúc thì đứng dậy, không
chào. gió ngoài đường lùa vào áo. một chiếc xe máy vèo qua, bánh sau tạt nước
bẩn lên ống quần. có làm sao? bẩn một chút thì có làm sao?…”
của Giày đỏ
Nó đúng là: từng bị đói là một loại huân chương, hay hư vinh của những kẻ ái kỷ bị nhốt cũi lâu ngày. Đúng là bệnh của những kẻ mắc kẹt.
Hôm rồi hỏi T rằng cv của con thế nào? nó bảo tốt cô ạ, thu nhập tốt, được tự do, sáng tạo (hình như là nó nói sáng tạo). Mình cũng không hỏi kỹ là sáng tạo cái gì, cứ cho là thế đi. Mới trêu, thu nhập hơn cả tôi đi làm hơn 20 năm đấy, nó cười nhe. Tự nhiên lại thấy an tâm hơn, vì sự độc lập của mỗi đứa trẻ theo chiều hướng này hay khác đều làm người lớn lo lắng cả. một sự lo lắng hỗn độn vì vốn đã không thể làm gì hơn cho nó mới phải để nó độc lập, có phải thế không?! còn nếu gia đình có thể làm gì hơn thì đã đưa nó vào một sắp đặt như truyền thống bao năm của cái cộng đồng này. Mình là một loại không ai đưa được vào sắp đặt nào. vốn là một con đường rất cô đơn và chẳng có thành tịu gì, chỉ là đủ sống và sống như mình muốn. Không để làm gì cả, chỉ là tự nhiên nó như thế. Cũng vẫn mong manh tin rằng, một đứa trẻ khi lớn lên, vào đời, nôm na thế, đều sẽ tự có con đường riêng, phụ thuộc vào rất nhiều thứ, bản thân chúng (khả năng học tập, thành quả học tập, tiếng nói nội tâm...) và sự tạo điều kiện của gia đình, nếu bố mẹ ông bà mạnh thì khác, không có điều kiện lại khác... và dù gì chúng cũng sẽ tự đi con đường của mình, mức độ độc lập thì rất khó đong đếm.
với một đứa trẻ, chẳng ai biết được đúng sai của những quyết định của người lớn với nó vào những thời điềm cần quyết định. Nên thôi, sống là thế. miễn là chúng khỏe mạnh, tạm vui với những gì chúng đang làm.
sợ nhất là những đứa trẻ cứ bám lằng nhằng, mãi chẳng độc lập được. chứ chúng tự sống, tự kiếm được tiền nuôi thân, tự biết đúng sai thì quý quá rồi. hãy độc lập đi bên cạnh nhau, không cần nhau lắm cũng được, chẳng phải là điều gì tệ hại.
Ah, nó còn bảo rằng: con nghe mấy đứa bạn con đi làm văn phòng, kiểu bank ấy, độc hại lắm, hở ra là nói xấu nhau. haha. bảo uh cái này thì cô công nhận, đứa nào khuất mặt cái là bị nói xấu ngay, nó thành chuyện bình thường ấy thiệt tình.
Rồi có một đứa, tên giống cô, học giỏi lắm, nó tốt nghiệp y về trên nhà thi mãi chưa đỗ biên chế, chắc đang làm kiểu thực tập học việc gì đó, lương thấp nó chán lắm. Mình bảo động viên bạn, với khả năng học tập và thời gian tu luyện đã có, làm việc thêm 5-7, 10 năm nữa bạn sẽ có kq tốt. Vì một nền tảng học vấn tốt vẫn là điều kiện hàng đầu để đi đường dài, đừng nản sớm thế.
Đúng là không có lựa chọn nào hoàn toàn. Những lựa chọn dù vô tình hay cố ý cũng đã xảy ra. Việc cần là sống và lại chọn thái độ với những lựa chọn đó, của chính mình và những người trực tiếp liên quan, còn với người không liên quan, bạn oánh giá lựa chọn của họ làm gì. Vô nghĩa, lại còn vô duyên. Chỉ nên thắc mắc, tìm để hiểu ra nhể.
Nay đọc một bài lại nghĩ như vậy.
Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...