Thứ Tư, 29 tháng 8, 2018

SN Trúc 29/8



Năm nay vẫn nhờ bạn mua tặng nó bó hoa, bạn lại tự động mua thêm cái áo. Tks bạn.
 Tầm đó đang bên Sing, mua cho nó thêm 1 cái túi xách. 
Mất bao nhiêu thời gian để có 1 cái tút nó tag mình trên phây haha. Đấy, trẻ con nó có đặc quyền như thế ^^

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2018

21.8

Đi rút tiền, gặp một chị đứng trong đó tầm 20p, mấy anh chờ cùng mình bỏ cuộc cả. khi chị đi ra mình đi  vào, ngang qua chị mình bảo: rút cả cây ATM à chị.
Về gặp 1 chị mặc cái đầm đen kiểu polo, hàng trăm chữ dior trắng nhảy nhót trên cái nền đen. Mình khá hãi tên các thương hiệu chềnh ềnh phơi ra trên thân thể.
Mở phây có vài chị bệnh đã lâu, lộng lẫy lồng lộn mặt hoa da phấn ngả ngốn các tư thế, cười như ngáo đá.
Lại là đàn bà thôi, mình vẫn hay để ý đàn bà. Thì nhớ Q. Kiểu đàn bà truyền thống nhất mà mình biết. Nấu ăn cực ngon, giản dị hết nấc vì điều kiện và vì tính cách, vui vẻ nhẹ nhàng mộc mạc gần gũi, gần như không bao giờ to tiếng, nhẫn nhịn, không đòi hỏi, và cái quan trọng là thiện lương, làm cho người khác luôn muốn ở gần. Nó thỉnh thoảng ngậm ngùi là giờ xuống cấp quá, xoàng xĩnh, xấu quá. Í là vất vả quá không còn để ý được đến hình thức. Thì mình cười bảo tôi thấy nàng đẹp nhất trong những người đàn bà tôi biết. Vì nàng ạ, đến một lúc nào đó, vẻ đẹp của người phụ nữ chả còn nằm ở hình thức nữa đâu. Tôi thật sự nghĩ thế đấy. Từ nàng mà tôi nghĩ thế đấy. Bởi có thể, tôi biết nàng lâu quá rồi, đủ để ngấm cái đẹp bên trong, nên tôi thấy cái hình thức chả xi nhê gì đâu, không một tý nào. Và có thể bởi, tôi là người coi trọng nội dung.

Nên nội dung ấy, luôn là 80%, nếu tính theo tỉ lệ 80 – 20. Đừng để hình thức nó oánh lừa. Nếu chả may tỉ lệ ngược lại, hình thức chiếm 80% thì tin tôi đi, lúc ấy là cả một giời vô vị ^^


Thứ Năm, 16 tháng 8, 2018

Người dưng,

From Phương Đặng,
Vô phép,

"Mạnh mẽ không phải là thiếu vắng cảm xúc.
Mạnh mẽ không phải là chối bỏ cảm xúc, và giả vờ như những cảm xúc tiêu cực như buồn, giận, oán hận, thù ghét, mặc cảm, thất vọng, ghen tị… không tồn tại.
Mạnh mẽ là đối diện với tất cả những gì đang tồn tại trong mình, nhận biết tất cả những cảm xúc và suy nghĩ đó, nhận trách nhiệm, và hiểu rằng chỉ có bản thân và duy nhất bản thân có thể quyết định xem mình cần phải làm gì với những cảm xúc và suy nghĩ đó.
Yếu đuối là khi ta quyết định trút giận lên người khác, những người ít quyền lực hơn mình, trẻ nhỏ, con vật.
Yếu đuối là khi ta đòi hỏi người khác phải xin lỗi, phải xoa dịu, phải vỗ về, phải thương, phải cho ta dựa vào.
Yếu đuối là khi ta đổ lỗi cho thế giới chỉ biết làm ta khổ.
Yếu đuối là đi tìm hạnh phúc ở bên ngoài và đòi hỏi tất cả những gì mình nhìn thấy, nghe thấy, tiếp xúc với, phải thỏa mãn mình, phải đem lại hạnh phúc cho mình.
Bạo lực là yếu đuối.
La hét, kể khổ, mắng mỏ là yếu đuối.
Hận thù là yếu đuối.
Đổ lỗi là yếu đuối.
Mạnh mẽ là nhận trách nhiệm với chính mình, là hiểu rằng thế giới có thể không như ta muốn nhưng thế giới không chịu trách nhiệm về trạng thái nội tâm và sự trưởng thành của ta.
Mạnh mẽ là vượt qua và chuyển hóa cảm xúc tiêu cực thành tích cực.
Mạnh mẽ là khi ta tự ý thức về chính mình và vượt qua hoàn cảnh bên ngoài để có được bình yên ở bên trong.
Mạnh mẽ là yêu thương, đầu tiên là yêu thương lấy chính mình, và tiếp đó là những người khác – bất kể chuyện gì đã và đang xảy ra.
Ta đừng đòi hỏi mình hay người khác phải mạnh mẽ, cũng đừng trách mình hay ai khác yếu đuối. Bởi ta hay ai đó đều luôn dao động ít nhiều giữa hai trạng thái này.
Chẳng ai sinh ra đã mạnh mẽ sẵn từ đầu.
Chỉ có ý thức và sự rèn luyện tạo nên sự khác biệt".

From Phương Đặng,


Thứ Ba, 14 tháng 8, 2018

15.8

Hôm qua nói chuyện vs mợ về mấy cái chuyện ngày xưa, kiểu tết thì sao mà bận thế, nghĩ vẫn sợ. Đêm 30 vẫn cắm mặt nào mổ gà, rang hạt bí, lo cúng, ăn uống banh chành bát đĩa. Trước đó thì nào dọn nhà phải tháo từng cái cửa gỗ xuống rửa sạch sẽ, đấy là còn chưa tính việc quét vôi ve nhà cửa abc. Bà bảo có lần tao chạy đuổi con gà ngã sấp ngã ngửa, đại khái thế. rồi trước 30 thì hàng mấy chục món cần nhớ cần mua, quên cái gì là thôi xong. vì sáng mùng 1 coi như là đóng băng thời gian. lúc ấy mà thiếu quả chanh quả ớt thì cứ gọi là ăn đủ. Linh tinh thì ôn lại rất nhiều những cái chuyện việc nhà thời tuổi thơ ấy. nhớ từ lớp 3 đã nấu cám, nuôi lợn, nấu ăn rửa bát, giặt đồ cả chậu to tổ chảng ngày nào cũng như ngày nào... tóm lại là học và làm, chơi từ sáng đến tối luôn, như một người lớn và thấy bình thường. Năm nào cũng lụt, mà mỗi lần lụt là ôi thôi trăm thứ chổi cùn rế rách đều phải di lên tầng, chạy hàng trăm vòng một ngày, bê vác đủ thứ, người thì như cái kẹo. mà bố thì khó tính, rơi cái thìa thôi cũng không được. ăn cơm mà cắn phải hạt sạn thôi thì rờ hồn. mà ngày xưa đãi được tí gạo cho hết sạn thì cả nửa tiếng đồng hồ. Nhà lúc nào cũng nuôi vịt, gà, lợn. thả đàn vịt ra mương thì chiều mà không thấy là sấp ngửa đi tìm, đi lùa về. Lợn thì nhiều con như còn yêu quái, xông cả vào chuồng oánh vật với nó mới kéo được cái máng ra để cho cám vào, đại loại thế. nói chung nghĩ lại thì mình vẫn thích cái tuổi thơ như thế. và cho rằng cần thiết cho một đứa trẻ để trưởng thành. Thì mới nghĩ bọn trẻ giờ đúng là sướng quá. Theo nghĩa thụ hưởng sớm quá, gần như chỉ có thụ hưởng. Tất nhiên đó không phải lỗi của chúng. Và tất nhiên có điều kiện thụ hưởng không phải là xấu. Xã hội đã dắt nhau đi đến đây thì phải chấp nhận. Nhưng vẫn không thôi hai hãi khi nghĩ đến chúng giờ hầu như chỉ có hưởng thụ, nhân quyền cao, quá tải sự chăm sóc từ người thân. cứ trung bình 1 đứa trẻ là có 4-6 vệ tinh xoay quay (bố mẹ, ông bà nội ngoại 2 bên).
Cứ thỉnh thoảng có cái chi tiết của bọn trẻ lại làm mình rùng mình, kiểu như T ăn nhãn theo kiểu mẹ nó bóc sẵn vỏ, mấy chục quả nhãn trắng tinh, cho vào cái hộp nhựa, để trong tủ lạnh cho thật mát, xong nàng chỉ việc cầm cái dĩa/thìa gẩy gẩy cho vào miệng. gần như chả mấy khi mình nhìn thấy nàng ngồi bóc quả nhãn tự cho vào miệng, kiểu kiểu thế. các loại hoa quả khác cũng thế. không gọt/bóc/cắt cho sẵn vào hộp cho vào tủ là thôi ngại không ăn. Tự nhiên chứng kiến thì sợ thế thôi, còn sợ cũng chả để làm gì, chúng cũng vẫn lớn, vẫn xinh đẹp, vẫn học hành... chỉ là mình biết thì mình sợ, thế thôi. có khi do mình nhạy cảm quá rồi lẩm cẩm ^^.
Nên giờ đứa trẻ dậy thì thành công lại là đứa vượt sướng thành công. Chứ vượt khó thì xưa như diễm roài ^^. Mà chả thành công thì cũng có sao ^^. Bố mẹ vẫn ấp ôm cả đời. 

Hôm trước đọc tút của một anh đau đáu chuyện này, chuyện rằng làm sao để chúng hiểu về khó khăn, về giá trị của lao động. Rồi anh dẫn một cái link bài 1 chị quyết đẩy con về nông thôn chỗ khó khăn vất vả để nó trải nghiệm đâu chục ngày trước khi hết nghỉ hè. Chả biết đâu đúng đâu sai. Chắc đâu cũng đúng rồi đâu cũng sai. Chả biết đâu mà lần. 





Thứ Hai, 13 tháng 8, 2018

KL show,

Hôm trước nghe show KL. Nghĩ là lần đầu cũng là lần cuối nghe bà trực tiếp. Thích bà theo kiểu như một pho sử. Một cuộc đời dày dặn, đáng trọng.
Khi về em taxi bảo ôi cái bà KL này già thế rồi mà vé bán đắt thế chị nhỉ. chắc í cậu là già thế ai nghe mà sao vé đắt thế. cười bảo chị nghĩ là những người giờ còn nghe KL, phần lớn là nghe bằng ký ức, tình cảm em. Không xét đến việc giờ bà hát ra sao. Kể cả bà có đứt hơi trên sân khấu, người ta vẫn nghe. Tình cảm nó có cái hay thế. Nếu đã dành tình cảm thì nó hay thế.  



Ngồi trên cao nhìn xuống mấy chục màn hình điện thoại sáng như sao. Trên sân khấu là một người mà đồ rằng cả đời chúng ta chỉ nghe nhau 1,2 lần trong 2 tiếng đồng hồ, có nhất thiết dùng điện thoại không. Hoài phí. Mà nhìn xuống toàn quệt quệt phây, xem ảnh, cùng lắm là nhắn tin. Những khối thịt chảy trên ghế, khuôn mặt mỏi mệt đối với màn hình điện thoại sáng trắng lên. Sáng phủ mê hoặc trọn khuôn mặt. Bây giờ nhìn cảnh ấy sao mà sợ.


“Từ buổi con người sống quá rẻ rúng, tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa. Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa là kẻ chiến thắng, vừa là kẻ chiến bại. Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa ta đến những đấu trường”.
TCS

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...