Hôm qua nói chuyện vs mợ về mấy cái chuyện ngày xưa, kiểu tết
thì sao mà bận thế, nghĩ vẫn sợ. Đêm 30 vẫn cắm mặt nào mổ gà, rang hạt bí, lo
cúng, ăn uống banh chành bát đĩa. Trước đó thì nào dọn nhà phải tháo từng cái cửa
gỗ xuống rửa sạch sẽ, đấy là còn chưa tính việc quét vôi ve nhà cửa abc. Bà bảo
có lần tao chạy đuổi con gà ngã sấp ngã ngửa, đại khái thế. rồi trước 30 thì hàng mấy chục món cần nhớ cần mua, quên cái gì là thôi xong. vì sáng mùng 1 coi như là đóng băng thời gian. lúc ấy mà thiếu quả chanh quả ớt thì cứ gọi là ăn đủ. Linh tinh thì ôn lại
rất nhiều những cái chuyện việc nhà thời tuổi thơ ấy. nhớ từ lớp 3 đã nấu cám,
nuôi lợn, nấu ăn rửa bát, giặt đồ cả chậu to tổ chảng ngày nào cũng như ngày
nào... tóm lại là học và làm, chơi từ sáng đến tối luôn, như một người lớn và
thấy bình thường. Năm nào cũng lụt, mà mỗi lần lụt là ôi thôi trăm thứ chổi cùn
rế rách đều phải di lên tầng, chạy hàng trăm vòng một ngày, bê vác đủ thứ, người
thì như cái kẹo. mà bố thì khó tính, rơi cái thìa thôi cũng không được. ăn cơm
mà cắn phải hạt sạn thôi thì rờ hồn. mà ngày xưa đãi được tí gạo cho hết sạn
thì cả nửa tiếng đồng hồ. Nhà lúc nào cũng nuôi vịt, gà, lợn. thả đàn vịt ra
mương thì chiều mà không thấy là sấp ngửa đi tìm, đi lùa về. Lợn thì nhiều con
như còn yêu quái, xông cả vào chuồng oánh vật với nó mới kéo được cái máng ra để
cho cám vào, đại loại thế. nói chung nghĩ lại thì mình vẫn thích cái tuổi thơ
như thế. và cho rằng cần thiết cho một đứa trẻ để trưởng thành. Thì mới nghĩ bọn
trẻ giờ đúng là sướng quá. Theo nghĩa thụ hưởng sớm quá, gần như chỉ có thụ hưởng.
Tất nhiên đó không phải lỗi của chúng. Và tất nhiên có điều kiện thụ hưởng
không phải là xấu. Xã hội đã dắt nhau đi đến đây thì phải chấp nhận. Nhưng vẫn
không thôi hai hãi khi nghĩ đến chúng giờ hầu như chỉ có hưởng thụ, nhân quyền
cao, quá tải sự chăm sóc từ người thân. cứ trung bình 1 đứa trẻ là có 4-6 vệ tinh xoay quay (bố mẹ, ông bà nội ngoại 2 bên).
Cứ thỉnh thoảng có cái chi tiết của bọn trẻ lại làm mình rùng mình, kiểu như T ăn nhãn theo kiểu mẹ nó bóc sẵn vỏ, mấy chục quả nhãn trắng tinh, cho vào cái hộp nhựa, để trong tủ lạnh cho thật mát, xong nàng chỉ việc cầm cái dĩa/thìa gẩy gẩy cho vào miệng. gần như chả mấy khi mình nhìn thấy nàng ngồi bóc quả nhãn tự cho vào miệng, kiểu kiểu thế. các loại hoa quả khác cũng thế. không gọt/bóc/cắt cho sẵn vào hộp cho vào tủ là thôi ngại không ăn. Tự nhiên chứng kiến thì sợ thế thôi, còn sợ cũng chả để làm gì, chúng cũng vẫn lớn, vẫn xinh đẹp, vẫn học hành... chỉ là mình biết thì mình sợ, thế thôi. có khi do mình nhạy cảm quá rồi lẩm cẩm ^^.
Nên giờ đứa trẻ dậy thì thành công lại là đứa vượt sướng thành công. Chứ vượt khó thì xưa như diễm roài ^^. Mà chả thành công thì cũng có sao ^^. Bố mẹ vẫn ấp ôm cả đời.
Cứ thỉnh thoảng có cái chi tiết của bọn trẻ lại làm mình rùng mình, kiểu như T ăn nhãn theo kiểu mẹ nó bóc sẵn vỏ, mấy chục quả nhãn trắng tinh, cho vào cái hộp nhựa, để trong tủ lạnh cho thật mát, xong nàng chỉ việc cầm cái dĩa/thìa gẩy gẩy cho vào miệng. gần như chả mấy khi mình nhìn thấy nàng ngồi bóc quả nhãn tự cho vào miệng, kiểu kiểu thế. các loại hoa quả khác cũng thế. không gọt/bóc/cắt cho sẵn vào hộp cho vào tủ là thôi ngại không ăn. Tự nhiên chứng kiến thì sợ thế thôi, còn sợ cũng chả để làm gì, chúng cũng vẫn lớn, vẫn xinh đẹp, vẫn học hành... chỉ là mình biết thì mình sợ, thế thôi. có khi do mình nhạy cảm quá rồi lẩm cẩm ^^.
Nên giờ đứa trẻ dậy thì thành công lại là đứa vượt sướng thành công. Chứ vượt khó thì xưa như diễm roài ^^. Mà chả thành công thì cũng có sao ^^. Bố mẹ vẫn ấp ôm cả đời.
Hôm trước đọc tút của một anh đau đáu chuyện này, chuyện rằng
làm sao để chúng hiểu về khó khăn, về giá trị của lao động. Rồi anh dẫn một cái
link bài 1 chị quyết đẩy con về nông thôn chỗ khó khăn vất vả để nó trải nghiệm
đâu chục ngày trước khi hết nghỉ hè. Chả biết đâu đúng đâu sai. Chắc đâu cũng đúng rồi đâu cũng sai. Chả biết đâu mà lần.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét