Hôm nay có manh nha nói về sự quá. Sự quá của việc yêu vong thân, mang hết
tâm trí sức lực thời gian tình cảm dồn vào một người, ví như
vợ/chồng/người yêu, con cái… thì tối đọc được cái này từ FB chị Loan BB.
Tks,
"Dương cung hết mức
Sẽ ước dừng đúng lúc.
Đừng dương cung hết mức. Nếu bạn cười, mỉm cười tốt hơn là cười thành
tiếng bởi vì mỉm cười chưa bao giờ đem tới nước mắt, chỉ cái cười khanh khách
mới đem lại. Hay nếu bạn cười, thì giữ quân bình. Đừng đi tới chính chỗ cực
đoan. Vẫn còn trên đất bằng, bằng không chẳng chóng thì chầy bạn sẽ bị ném sang
cực đoan kia và thế thì bạn sẽ khổ. Khi bạn hạnh phúc, giữ kiểm soát; đừng quá hạnh phúc. Không cần đâu.
Mỉm cười trong hạnh phúc, đừng cười to; giữ im lặng về nó, thế thì hạnh phúc có
thể ở lại một thời gian lâu. Nếu bạn biết thành thạo về nó, thì nó có thể ở lại
mãi mãi.
Mỉm cười có thể ở lại mãi mãi - không phải là cười thành tiếng. Cho nên
bạn có thể thấy vị phật mỉm cười nhưng không cười to. Ông ấy biết nghệ thuật về
cách giữ quân bình. Yêu, được nó nuôi dưỡng, cảm thấy cực lạc, nhưng đừng phát
điên. Bằng không chẳng chóng thì chầy mọi thứ sẽ biến thành hận thù. Người yêu có thể trở thành kẻ thù
rất dễ dàng; trong thực tế, làm sao bạn có thể tạo ra kẻ thù nếu ban đầu
bạn không làm người đó thành người bạn? Và tình bạn càng sâu sắc thì thù hận sẽ
càng sâu sắc nếu nó tới. Bạn không thể tạo ra kẻ thù mà không tạo ra tình bạn
trước hết. Tình bạn dường như là yêu cầu đầu tiên.
Nếu bạn đi vào quá nhiều, nếu bạn tới quá gần, thì bạn sẽ tạo ra kẻ thù.
Đừng bao giờ đi vào quá gần. Bao giờ cũng giữ một chút ít khoảng cách. Kahlil Gibran
trong cuốn sách tuyệt vời của mình The Prophet nói người yêu nên giống như các
cây cột trụ của ngôi đền - đỡ cho cùng mái, nhưng không quá gần nhau. Giống như
các cột trụ... Nếu họ quá gần, thì cả ngôi đền sẽ sụp; nếu họ đi quá xa, thế
nữa cả ngôi đền cũng sẽ sụp đổ. Họ không thể tới quá gần; họ không thể đi quá
xa. Họ nên giống như những cột trụ của ngôi đền, đỡ cho cùng mái.
Đây là nghệ thuật, sự thành thạo. Nếu bạn muốn tình yêu của mình là vĩnh
viễn, thì đừng tới quá gần, bởi vì nếu bạn tới quá gần thế thì nhu cầu đi xa
nảy sinh. Nếu bạn đến quá gần
thế thì bạn xâm lấn vào tự do của từng người khác - và mọi người đều cần một
không gian của riêng mình. Tình
yêu là đẹp khi nó cùng tồn tại với không gian của bạn; nếu nó bắt đầu xâm lấn
vào không gian của bạn thế thì nó trở thành chất độc. Và những người yêu bao giờ cũng
hành xử ngu si và xuẩn ngốc. Khi họ trong tình yêu, họ không lắng nghe cái gì
cả; họ cố gắng tới quá gần và thế thì họ phá huỷ tình yêu của mình. Giá như họ
có chút ít khôn ngoan hơn thì họ đã không đến quá gần và thế thì họ sẽ vẫn còn
gần nhau mãi mãi.
Bernard Shaw đã nói ở đâu đó rằng vào lúc con người trở nên khôn ngoan hơn
trong tình yêu, thì cuộc sống của người đó đã trôi qua rồi. Người rất già trở
nên trí huệ trong tình yêu, nhưng thế thì khả năng của tình yêu đã qua rồi.
Bernard Shaw nói: Tôi bao giờ cũng tự hỏi tại sao Thượng đế làm phí hoài tuổi
trẻ với thanh niên. Tuổi trẻ nên được trao cho người già, người trí huệ hơn,
người đã sống, đã biết và đã đạt tới quân bình - nhưng Thượng đế làm phí hoài
tuổi trẻ lên thanh niên.
Trong mọi thứ điều này nên là qui tắc vàng: bao giờ cũng giữ quân bình.
Người mất quân bình không thể tồn tại được trong cuộc sống; cuộc sống không cho
phép mất quân bình. Bạn càng quân bình, cuộc sống càng trao nhiều hơn cho bạn;
bạn càng ít quân bình - bạn trở thành kẻ ăn mày theo cách riêng của mình. Cuộc
sống không thể cho bạn được.
Dương cung hết mức
Sẽ ước dừng đúng lúc.
Mới vài ngày trước đây tôi mới đọc một nhà thơ Đức. Trong phần giới thiệu
của mình ông ta viết: Giá mà Hitler được biết tới câu này của Lão Tử...
Dương cung hết mức
Sẽ ước dừng đúng lúc.
Hitler đã thành công nhưng ông ta lại không biết Lão Tử. Những người như
Hitler chẳng bao giờ làm thế.
Dương cung...
Bây giờ Indira đã giương cung quá mức. Đừng thành công quá nhiều, bằng
không bạn sẽ thất bại. Bạn đã nghe câu tục ngữ, rằng chẳng cái gì thất bại như
thất bại; điều đó là không đúng. Tôi sẽ bảo bạn câu tục ngữ đúng: Chẳng cái gì
thất bại như thành công.
Nếu bạn cứ thành công thì bạn nhất định thất bại. Có giới hạn cho mọi thứ.
Nếu bạn cứ thành công, thì một khoảnh khắc chợt tới tới - bốp - và mọi thứ vượt
ra ngoài sự kiểm soát của bạn. Lấy mọi thứ có chừng mực thôi. Nếu bạn thành
công thì đừng vội vàng và đừng đi tới chính tận cùng, bởi vì sau thành công thì
chẳng cái gì còn lại, chỉ thất bại...
(Osho)