Bánh chưng,
khắp nơi thấy bánh chưng, các kiểu các loại. Rồi đào/quất, chỗ nào cũng phải
trưng một hoặc cả hai. Mà hiếm thấy cành/cây đẹp xúc động. nhạc xuân ra rả, các
chương trình hứa hẹn sắc mầu tưng bừng. ăn uống tất niên nhậu nhẹt từ nhà ra ngõ. tết giờ hình như ngày càng nặng về
hình thức, trong lòng thì sao nhỉ? Ai thực vui/nhẹ nhõm/rảnh rang mà cảm cái
không khí đất trời, ai nặng nề/không cảm thấy gì?! Cái số sau chắc là nhiều hơn
nhỉ!
Mình là kẻ ở
số sau, chả cảm thấy gì. Vốn mười mấy năm nay, từ khi đi học xa nhà. Thì cứ nghỉ
tết là về. đó là chuyện đương nhiên, chả bao giờ nghĩ ngợi gì. Về cũng từng ấy
công việc dọn dẹp, sinh hoạt với gia đình, không đặt vấn đề vui hay buồn. từ
khi L-T-T đi thì thực, không còn tết. Năm nay mẹ ốm thì chỉ mong cụ sớm bình
thường trở lại.
Cs đến lúc
nào đó, mong mùa nào cũng giản dị, bình lặng như thường là được lắm rồi. không
cần mà cũng không tâm trí hơi sức đâu mà bày vẽ.
Sau này có vườn có nắng, sẽ trồng cây mai trắng, để mùa xuân tự đến, không cần đi mua, nhỉ!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét