“Trước Tết mấy hôm giời rét
căm, 4 giờ sáng nghe loáng thoáng có tiếng mẹ gọi “Trí ơi”, bừng tỉnh, một cảm
giác bất an. Đứng đầu cầu thang nhìn mẹ gầy, mỏng tang áo nằm trên một vũng máu
chảy theo mạch gạch lát sàn, đầu gối như muốn quị xuống. Bệnh nghiệp vụ nghĩ
ngay có cướp vào nhà nép người vào tường lần như mèo hóa ra không phải. Trời lạnh
người già ra khỏi phòng mạch máu lên não co lại gây choáng, ngã đập đầu vào đâu
không biết nhưng chắn chắn cụ nhà nằm đấy cũng lâu vì máu khô hết rồi
…
Mùng 3 Tết mẹ kể bạn hưu của
mẹ vừa ngã đi viện từ hôm qua giờ chưa tỉnh. Con cái, các cháu dẫn nhau đi du lịch
“trốn” Tết, hai ông bà già ở nhà trông nhau, bà tiện sáng mùng 2 chạy ù đâu thì
có khách. Ông nghe tiếng chuông cửa sốt ruột đẩy xe lăn ra mở cửa đến bậu thang
thì không phanh kịp, cả người cả xe lao qua tam cấp ngất. Khách trèo hàng rào
vào đưa đi cấp cứu. Cái giọng mẹ kể chậm, có sự hoảng sợ…”
From FB Trí Minh Hoàng
P/s:
đã qua một mùa tết, đủ để cảm nhận cảm giác này.
những ngày sau tết nắng lên, cảm giác yên hơn. năm nay nữa thì quá là sợ tết đi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét