Thứ Ba, 10 tháng 9, 2024
Thứ Hai, 9 tháng 9, 2024
10/9
"Hà Nội không tan hoang
Những ngày trước, trong và sau bão, sự hoảng loạn lan truyền khắp nơi. Người vùng bão lo sợ đã đành, người không trong vùng bão cũng liên tục chia sẻ thông tin, và phải nói là hầu hết thông tin đều ở trạng thái cực kỳ thấp. Mình bận khóa đào tạo giáo viên 10 ngày nên không vào FB, ngày hôm qua mới mở ra xem thì thấy cuồng phong trên mạng còn lớn gấp bội ở bên ngoài.
Sinh ra lớn lên ở HN từ bé, mình quá quen với cảnh cây đổ, đường ngập khắp nơi vào mùa bão. Đường Thanh Niên, Nguyễn Du, Đinh Tiên Hoàng ngập mênh mông. Nước sông Hồng dâng ngập tới mặt đê Yên Phụ, dân ngoài bãi chèo thuyền dọn đồ lên đê, tìm chỗ trú ẩn trong phố. Hàng tuần lễ nước mới rút. Vì thế nên giá nhà “ngoài đê” mới rẻ như bèo, chỉ dân nghèo/ dân ngụ cư mới chọn ở.
Sáng chủ nhật ấy, mới hơn 6h, ở hồ Gươm, ngay cạnh chỗ cây đổ, một nhóm các bà các chị vẫn tập múa hoa sen, hoa sen và quạt vẫn rực hồng góc phố. Một đám ăn hỏi vẫn đang dựng rạp, kết hoa. Người Hà Nội vẫn đi tập thể dục quanh hồ; quán phở hàng xôi vẫn mở, các ông vẫn ngồi trà đá ngắm phố; café vẫn có từng đôi vợ chồng ngồi trò chuyện sau bữa sáng … Dường như không có gì thay đổi.
Có thay đổi. Đó là tâm trạng của người Hà Nội.
Người Hà Nội “gốc”, hôm ấy ai cũng đi sớm, đi quanh khu trung tâm (phố tây và phố cổ), tiễn biệt những cây đã thân quen với mình có thể từ tấm bé. Cô nhà mình rơi nước mắt khóc suốt, mình cũng khóc. Nhiều người Hà Nội cũng khóc. Cây, không phải chỉ là cây, mà là ký ức, là sự gắn bó, là sự chở che và bao bọc.
Tiễn biệt cây, như tiễn biệt người thân ra đi. Ai rồi cũng phải ra đi, kể cả những cây đã trăm năm tuổi, đã chở che và chứng kiến bao thế hệ người Hà Nội sinh ra, tung tăng chạy tới trường, nắm tay hẹn hò dưới hàng cây rợp bóng, lớn lên và trưởng thành …
Thương tiếc nhưng không ủy mị, không bám chấp, càng không hoảng loạn. Bão tố năm nào cũng tới, nhưng Hà Nội vẫn thong thả và bình tĩnh. Hơn một ngàn năm, chiến tranh/ bão tố, không phải điều gì hiếm lạ. Có gì đâu mà phải xoắn. Cùng nhau dọn dẹp tàn tích của bão tố, rồi tiếp tục sống. La hoảng, than vãn, trách trời giận người ... là lãng phí thời gian.
Hà Nội không tan hoang. Hà Nội, sau cơn cuồng phong, vẫn bình tĩnh, bình thản, lại tiếp tục cuộc sống. Tre già măng mọc, cây cũ mất đi, cây mới sẽ tiếp tục được trồng xuống. Những đứa trẻ lại lớn lên, tung tăng tới trường dưới bóng cây mới; những đôi tình nhân Hà Nội lại tiếp tục chở nhau trên xe, dưới những hàng cây mới …
Thành phố ngàn năm tuổi, vẫn bình thản sống. Linh khí/ linh hồn của mảnh đất này, không phải thứ mà một cơn cuồng phong có thể tác động!
"Mặt hồ Gươm vẫn lung linh mây trời
Càng tỏa ngát hương thơm hoa Thủ Đô
Đường lộng gió thênh thang năm cửa ô
Nghe tiếng cười không quên niềm thương đau..."
Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2024
Ai cũng là người tốt trong câu chuyện của mình,
Vụ này là hay nghe các bà vợ kể tội các ông chồng, đọc được thì thấy đúng thế thật ^^. ngày đêm kể tội đối phương, xong vẫn sống như bth, hay thật!
cũng chủ để này, hôm lâu lâu ngồi trên lớp nói chuyện, một cô bàn trên hóng được lao xuống bảo đúng thế chị ạ. bà chị dâu em cũng thế ^^. Bảo đấy, nên nghe chúng nó thôi chứ đừng tin, mai về lại cum cúp hầu chống con và cả gia quyến thôi, chả làm cách mạng được đâu. Mà thế lại may, chứ dở hơi lên làm cách mạng rồi lại văng ra đường.
Rồi hội chị em kể xấu nhau, chung quy là do ghen ăn tức ở thôi. kiểu nó xinh hơn, giầu hơn, gia quyến ok hơn mình. hay kiểu sao mình vất vả khổ sở mà chúng nó lại được quyền sướng cơ chứ. Thật là căn bệnh kinh niên ở cái đất này.
Mà cũng có thể, vì chúng ta xấu đều nhể. cái chướng tai gai mắt nó cứ tràn lan, nên không thể nào ngăn cái sự mà gọi là nói xấu ấy. vì xấu thật mà ^^
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Muốn,
Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...
-
"Hầu hết chúng ta đều nghĩ rằng con người sẽ thay đổi nếu được nghe những lập luận đủ hợp lý. Nhưng thực tế thì ngược lại. Trong rất nh...
-
Trích note của FB Lê Hồng Lâm. Đọc thôi mà phát mê cái thư của anh này haha. "Anh Tần Phấn (Cát Ưu), một nhà phát minh khoa học t...
-
Không gì mãi mãi – Cả khổ lẫn vui đều sẽ qua Trên con đường tu tập này, có một sự thật mà mỗi hành giả cần luôn luôn ghi nhớ: không có đ...





.jpeg)
.jpeg)
.jpeg)