Thứ Hai, 27 tháng 4, 2026

26/4

 




Đứng chờ bạn xuống đi cf, nắng lại rất đẹp, tiện tay làm mấy pô ảnh kk





Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

trà và cà chua,

"anh về hưu đã lâu,

về quê trồng trà và cà chua. người ta chỉ còn thấy anh qua mấy đoạn clip quay vườn, tay áo xắn lên, hệt lão nông tri điền thực thụ. mỗi lần anh đăng gì, dưới comment lại rôm rả, thủ trưởng sống an yên quá, đúng là đời người đến thế là đủ.

cuối năm, đơn vị họp mặt, không thấy anh. mấy năm rồi vẫn vậy. không ai biết chính xác nhà anh ở đâu. chỉ có T. biết đường. ngày trước hai người cùng đơn vị, có giao tình sâu sắc. đi công tác chung nhiều, có lần xe chết máy giữa đèo, anh ngồi bên lề đường, châm thuốc, bảo đời lính đừng sợ đường xa, chỉ sợ không có ai đi cùng.

lần này về quê, T. tiện đường ghé anh. anh từ trong vườn cà chua đi ra, cả người lấm đất, cà chua chín đỏ treo lủng lẳng sau lưng như những chùm đèn nhỏ. anh nhìn T. cười, hệt nụ cười nhiều năm cũ. hai người ngồi dưới giàn, nói chuyện không đâu, chủ yếu là anh hỏi, T. trả lời, hỏi về từng đứa trong đơn vị, đứa nào đã lên chức, đứa nào vẫn vậy, anh nhớ tên từng đứa, không nhầm.

đến trưa, anh đứng dậy, xách kéo đi cắt cà chua, anh cắt rất lâu, rồi mang ra hai mươi lăm cái giỏ nhỏ buộc bằng lạt tre. cà chua đỏ óng. anh xếp từng giỏ vào thùng xe, vừa xếp vừa nói mỗi đứa một giỏ, nó thích ăn sống hay nấu canh anh cũng nhớ rồi, chú mang xuống giúp anh. anh dừng lại một chút, nhìn T., giỏ của chú anh để riêng đấy. T. không hỏi riêng cái gì.

cơ quan ở tầng mười sáu, T. bê từng giỏ cà chua vào phòng, gọi tên từng người. ai cũng cười, cũng nhận, cũng nói mấy câu cảm ơn, có người mở ra xem, có người để nguyên trên bàn. một người cầm quả lên ngửi rồi đặt xuống, chắc để mai ăn, không ai nói thêm gì.

sau kỳ nghỉ cuối tuần, T. đến cơ quan sớm, ngay từ hành lang đã ngửi thấy mùi trái cây chín mục, gắt đến mức gây lú. những giỏ cà chua vẫn nằm đó, một số quả đã nhũn, vỏ nứt ra, nước rỉ xuống bàn, có giỏ bị dồn lại một góc, chồng lên nhau, không ai dọn. T. đứng một lúc rồi bắt đầu gom lại, mang từng giỏ vào thùng rác. cà chua mềm oặt, vỡ ra trong tay. đến cái giỏ buộc dây khác, anh nhận ra ngay. giỏ của mình. trong đó có vài quả nhỏ hơn nhưng chín kỹ hơn, một quả đã nứt toác, đỏ sẫm. T. cầm lên, không biết vì sao lại không vứt đi ngay.

T. ngồi xuống, mở điện thoại, vào trang của anh. bài đăng hôm trước vẫn còn đó, ảnh vườn cà chua, nắng nhẹ, caption đơn giản mùa này được ít quả, gửi anh em ăn cho vui. bên dưới là hàng chục comment, ngon lắm anh ơi, cà chua ngọt quá, cảm ơn anh, cả nhà em thích lắm. T. lướt xuống, thấy tên mình, cà chua ngon lắm anh ạ, rau sạch có khác. T. nhìn dòng chữ đó một lúc rồi nhìn lại cái giỏ trong tay, mùi thối bốc lên phát ngạt.

ngoài cửa kính, thành phố vẫn như mọi ngày, T. đứng dậy, mang nốt giỏ cà chua cuối cùng đi. T. không xóa comment, cũng không viết thêm gì…:

Của Dương Trí Toàn – Giày đỏ


Đọc bài này xong thì lại nhớ câu: 
"Cảm ơn bác đến chơi nhà. 
Nhưng quên nhau mới thật là tri âm" 😍


Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...