Giờ đi rửa mặt hay đi đâu thì
cũng thấy dấu vết, nhiều nhất là của Thanh, từ sữa rửa mặt, dầu gội, cái khăn
em quàng, đôi giầy em đi, cái áo em mặc, túi em xách, ví em dùng cả 4,5 năm,
đôi dép cao em thích nhất dù nó đã cũ sờn ra rồi, cũng là từ nàng. Đôi này nhớ
khi 2 chị em đi mua đồ SN cho Liêm, một đôi giầy, em lấy đôi này vì thích quá,
nàng bảo thôi chị không lấy gì, vì đồ của 2 anh em thôi, số tiền cũng đã nhiều.
Về nhà bố mẹ thì phòng 2 người
cũng nhiều dấu vết của em, từ cái tủ mây mà chẳng nhớ bằng cách nào phải khiêng
từ HN về cho nàng, từ cái túi vải treo lược, dây buộc tóc, cái túi vải để đầu
giường, cái ổ CD rời của Liêm, kha khá đĩa nhạc em hay mua cho Liêm, có một CD
của một bạn không nổi danh mà L thích, em tự đi tìm ở HN, nhờ cả vào SG mà vẫn
không tìm được, em mò mẫm ra số quản lý của bạn ấy rồi trình bày rằng em nhất định
phải có cái CD ấy và rằng em không làm thế nào mà tìm ra được, và chính bạn ấy
trả lời và cho người mang đến 2 CD gốc, em cứ vui mãi vì vụ ấy, vì em bảo bạn ấy
là anh trai mình thích, bạn anh ấy cũng thích, vì thế muốn có CD gốc để cop cho
chất lượng tốt. Rồi sau đó thế nào L cũng ngồi làm CD cho bạn bè. Em vẫn âm thầm
tự hào rằng em và L gu nhạc không chệch nhau và dù ở đấy nhưng thẩm mỹ âm nhạc
của hắn không bị mai một, là điều em cũng âm thầm nuôi dưỡng. Đồ của Tú thì
cũng kha khá dấu vết của em. Nhớ em xinh có cái kiểu: cô ơi, con yêu cô. Em là
đứa duy nhất em biết hay nói cái câu đó, cứ ráo hoảnh đi nhưng mà yêu vô chừng.
Em nói từ khi vài tuổi kiểu đang bất cứ đâu cũng có câu: mẹ ơi, con yêu mẹ. Cứ
bất chợt như thế.
Hôm trước lang thang trong nhà, vẫn
thấy cái túi mà Thanh khoác vào dịp tết cách đây vài năm, khi lang thang trong
chợ hoa mà em đã chụp lại, ném vào một cái entry về những người phụ nữ mình yêu
mến xung quanh. Nhớ tết năm đó, cả đám nhồi nhét vào cái xe, em thì vác 2 cái
túi lười cho bọn nhóc, T thì nào hoa lan, ly, hồng, chỉ thiếu nước ngồi lên
nhau nhưng mà vui kinh khủng. 8h tối vẫn ở chợ hoa. Ngày ấy cứ hay hò nhau về
chung kiểu ấy, L-T đi đón, đi chung về chung, một năm vài bận, cứ nhiều năm như
thế, và em thích như thế, cứ đi đi về về. Tết năm ngoái thì còn có mỗi em và
Liêm, khoảng 28 tết thì L sẽ nhắn xem về lúc nào để anh đi đón.
Chúng ta yêu nhau thật, tất cả
chúng ta, anh em bạn bè, theo cái kiểu chẳng bao giờ nói lời nào. Cứ toàn cả mấy
chục năm chơi với nhau. Và đó là lý do vì sao, em tin tuyệt đối vào những mối
quan hệ có nhiều năm tháng. Đến khi L, T nằm xuống, bọn đàn ông khóc tu tu như
con trẻ. Hoặc chỉ thấy số của nhau mà bắt máy, là em khóc òa lên đã, đầu dây
bên kia chỉ yên lặng chờ em khóc xong mà có thể nói thêm được lời nào thì nói. Em
chỉ khóc thế thôi còn bên ngoài, chắc không thấy em như thế bao giờ.
Thế nên, "chỉ có tình yêu, cứu chuộc thân phận trên cây thập giá đời". Đúng là như thế nhỉ! Nếu chúng ta đã rơi vào "thân phận", chẳng có gì vui cả nhưng nếu chúng ta rơi vào đó thật thì cần nhiều hơn nữa, cái sự yêu nhau. Cứ sau mỗi biến cố lại thấy không sai một chút nào.
Hôm trước em đọc lại được ở đâu, vào cuối năm ngoái em nói với T vào dịp tổng kết cuối năm của nàng một câu rằng: tiếp tục chiến đấu và chiến thắng nhé! nàng đã luôn như thế dù em không ủng hộ phụ nữ tốn quá nhiều công sức trong sự nghiệp hay cả trong gia đình nhưng dường như chúng ta làm gì còn lựa chọn nào khác là chiến đấu và cần cả chiến thắng nữa. Thế nên, hạnh phúc, là điều khó nói lắm, khi nhìn sâu và nhìn ra bản chất của hiện thực.




