BS. Đỗ Hồng Ngọc
“Mạ” là Mẹ. Con vào dạ, mạ đi tu là khi “cấn thai” vào lòng tự nhiên
người mẹ nào cũng … “đi tu”! “Đi tu” đây không có nghĩa là xuống tóc, vào
chùa gõ mõ tụng kinh mà chỉ có nghĩa là sửa mình, thay đổi mình, từ ngoài vào
trong, từ trong ra ngoài. Mọi thứ ở người mẹ phải sửa sang, phải “tu chỉnh”,
nên mới có câu “con vào dạ mạ đi tu”!
Sửa mình không dễ. Nhưng một khi có “con vào dạ” rồi thì tự dưng
phải sửa thôi. Bởi có “sửa” thì mọi thứ mới tốt đẹp cho con, cho mẹ, và cho cả
gia đình.
Thực ra, không chỉ “mạ đi tu”, mà người cha cùng cả nhà cũng đi tu
với mạ!
“Con vào dạ” ấy là lúc mang vào lòng cả một thế giới, cả một
kiếp người. Cái sinh linh bé bỏng này nó đến từ đâu? Nó đi về đâu? Nó sẽ ra
sao? Nó đến cách nào nó đi cách nào? Người mẹ bỗng trở thành triết gia một sớm
một chiều!
Cái gọi là tử
cung- “dạ con”- kia chính là nơi trú ngụ của đứa con, chẳng
khác chi hoàng cung là nơi trú ngụ của nhà vua- cho nên kể từ lúc này bé đã là
một… vì vua loi nhoi trong bụng mẹ, làm mọi thứ trong người mẹ chuyển động, đổi
thay. Mẹ bấy giờ đã là một người phụ nữ khác. Một người sắp là mẹ, sắp làm mẹ. Sinh con rồi mới sinh cha/ sinh
cháu giữ nhà rồi mới sinh ông. Cũng vậy, “sinh con rồi mới sinh mẹ”. Không có
con thì sao là mẹ được! Và khi cái thai nhú lên từ trong bụng mẹ thì đó cũng là
lúc “mẹ sinh”. Mẹ từ từ sinh ra theo sự lớn lên từng ngày của thai nhi. Và để…
sinh ra một người mẹ thực sự thì mẹ phải “tu” thôi. Kẻ giúp mẹ tu… thành mẹ
chính là đứa con trong bào thai, ngay từ khi còn trong trứng nước.
Nó có quyền năng rất lớn. Nó làm thay đổi cả “vũ trụ quan”
và “nhân sinh quan” của mẹ. Nói đơn giản hơn, nó thay đổi một cách nhìn. Lúc
bấy giờ, người phụ nữ vừa “cấn thai” kia đã nhìn mẹ mình cách khác, nhìn
cha mình cách khác! Rồi nhìn chồng mình cũng khác, nhìn bạn bè mình cũng khác.
Thậm chí nhìn hàng xóm láng giềng cũng khác đi rồi. Trước kia có khi hục hặc
với cha, có lúc bực dọc với mẹ, tranh hơn tranh thua với đồng nghiệp với hàng
xóm láng giềng bây giờ tự dưng thấy mênh mông lòng từ.
Thấy thương thấy quý, thấy biết ơn tất cả. Cái sinh linh này, tấm hình hài này
từ đâu mà đến, sẽ ra sao ngày sau? Phải làm gì đây cho nó hạnh phúc nhất, cho
tương lai nó tốt đẹp nhất. Mãi nghĩ về nó mà không còn thấy cái tôi của mình
nữa. Nó trở thành cái rún của vũ trụ chớ không phải cái tôi là rún của vũ trụ
như xưa. Lòng bi mẫn cũng từ đó mà tràn đầy. Thương người hơn, thấy rõ nỗi khổ
đau của mình của người hơn và từ đó muốn giúp đỡ, muốn nâng niu. “Từ năng dữ
lạc, bi năng bạt khổ”. Hóa ra đã “tu” lúc nào không hay! Rồi còn biết vui theo
cái vui của người, thấy dễ tha thứ, dễ buông bỏ. Lòng đã rộng mở. “Hỷ xả” lúc
nào đó vậy? Chưa biết là trai hay gái đây, nhưng không thành vấn đề. Có đứa con
vào bụng, bỗng thấy mình không là mình nữa. Mà hai mình. Hai mà một. Mới hiểu
thế nào là “nhất như”. Mắt nhìn khác đi, tai nghe khác đi, mũi ngửi khác đi, lưỡi
nếm khác đi, và toàn cơ thể nữa, đã bày biện khác đi nên xúc tiếp cũng khác đi.
Và đặc biệt, ý nghĩ, tư tưởng cũng đã khác đi nhiều lắm. Từ đó, những lời ăn
tiếng nói dấm dẳng, đanh đá xưa kia bỗng trở nên từ ái, khoan dung; những
cử chỉ vụt chạc, hấp tấp lúc trước đã trở nên điềm đạm, từ tốn… Hóa ra “lục
căn” đã dần thanh tịnh. Mắt tránh xa những hình ảnh bạo lực, kích dục… trong
phim ảnh, sách báo, kịch nghệ. Tai tránh xa những âm thanh dậm dật loạn động
hay áo não sầu thương. Từ bỏ những món ăn kích thích, nào rượu nào bia; lánh xa
những nơi có mùi thuốc lá, tránh bớt những món cay nồng… Mặc rộng, thoáng mát,
đi lại khoai thai. Ăn biết mình ăn, ăn gì, tại sao; đi đứng nằm ngồi thế nào…
Mọi thứ cứ như chánh niệm. Tránh cả những chuyện cà kê dễ ngỗng, tránh các
« bà tám » thị phi. Cái sinh linh bé bỏng kia, hoàng tử công chúa
kia, không biết từ cát bụi nào đã đến, lỡ nó nghe được, nó bình phẩm, nó bắt
chước thì sao?
“ Ăn cơm có canh, tu hành có bạn ». Bạn tu đầu tiên gần
gũi nhất phải là “thằng cha nó”. Từ ngày biết mình sắp làm cha “thiên
hạ », ông đã âm thầm tự động bỏ thuốc lá, giảm bia rượu, thôi đàn đúm, la
cà. Đi làm xong vội về… xoa đầu con, coi nó lớn tới đâu trong bụng mẹ. Ông chăm
chú, nghiền ngẫm xem nó đã biết dòm ngó phê phán gì chưa. Tự dưng có một kẻ lạ
hoắc tự trên trời rơi xuống, lọt tõm vào nhà mình, dòm dõi mình, nghe ngóng
mình… cũng làm mình bối rối không ít chứ ! Cái gì bây giờ cũng len lén,
ngó trước dòm sau. Nó cười chăng ? Nó nhăn chăng ? Nó đau
chăng ? Nó giận chăng ? Hóa ra không phải « con vào dạ mạ đi
tu » mà bố cũng phải tu.
Lạ thay, rồi bà nội bà ngoại, ông nội ông ngoại tương lai cũng tu
luôn. Ai cũng sửa mình, cũng tự thay đổi cả. Bà nội bà ngoại đâm ra dễ thương
hết sức, chăm lo từng chút, dặn dò từng ly, bày đặt đủ trò, gây phiền hà không
ít, nhưng tất cả chỉ vì cái sinh linh bé bỏng này thôi.
Tu, nói cho cùng, cũng tu từ khóm cây bụi cỏ, từ tiếng mõ
tiếng chuông. Cho nên, nhà cửa giờ cũng trở nên ngăn nắp, sạch sẻ, sáng sủa
hơn. Sách đọc đã khác. Phim ảnh đã khác. Âm nhạc đã khác. Chắc chắn cái
cảm xúc sảng khoái, lâng lâng của mẹ khi được nghe một điệu hát ru quen
thuộc thuở nằm nôi sẽ làm sản sinh các kích thích tố hạnh phúc truyền qua
thai nhi. Mấy bức tranh treo trên tường cũng đã kịp thay. Trong sáng hơn, tươi
vui hơn. Nhớ chuyện kể ông bố người Mỹ da trắng nọ ngạc nhiên thấy đứa con sơ
sinh của mình sao da đen tóc quíu khác thường thì bà vợ đã giải thích là do
suốt thời gian mang thai bà đã ngắm mãi cái hình anh cầu thủ bóng đá da đen
treo trên tường! Phải cảnh giác !
Rõ ràng, không chỉ tu mà còn phải học. Chỉ có hiểu biết một
cách khoa học mới hết nỗi lo âu. Làm sao nuôi bé lớn lên từng ngày trong bụng
đây? Làm sao cho mắt nó sáng, da nó đẹp, môi nó hồng đây? Nó chui ra bằng đường
nào? Có đau lắm không? Có phải “đi biển mồ côi một mình” như người ta nói
không? Có cần « ông già » nó cùng “đi biển” cho có đôi không?
Có cho nó bú ngay không? Bú có hư không?… Ôi biết bao điều phải học. Học
để biết « cơ chế » của hoài thai, mang thai, của sanh nở để không còn
phải sợ hãi, lo âu. Chắc chắn một điều là mẹ tròn con vuông, bởi sanh nở là
chuyện sinh lý bình thường của bất kỳ bà mẹ nào. Có người khuyên mổ đẻ
cho khỏi đau, nhưng đau… cũng hay chứ, mới biết « mang nặng đẻ đau »
là thế nào, mới biết « cha sinh mẹ dưỡng/ đức cù lao/ lấy lượng nào
đong… » là thế nào! Làm gì có chuyện chọn giờ hoàng đạo để sanh thì sau
này bé sẽ… làm vua, làm tể tướng ! Làm vua, làm tể tướng đâu không thấy chỉ
thấy thiếu dưỡng khí não vì sinh non, sinh sớm, dễ mắc bệnh tâm thần về sau. Cứ
sanh đẻ tự nhiên thôi để được là người đầu tiên đón bé vào đời, rồi cho nó bú
ngay…. để được làm mẹ, là mẹ, sớm chừng nào hay chừng nấy.
Nhiều người đi tu muốn mau thành “chánh quả”. « Mạ đi
tu » nhiều khi cũng vậy. Cũng muốn “gíáo dục » sớm cái sinh linh bé
bỏng này ngay khi còn trong trứng nước để mong sau này nó thành thần đồng,
thành siêu nhân, anh hùng, vô địch… Nhưng « quả » mà chín mau quá chỉ
có cách « giú ép ». Mà giú ép thì không ngon. Cái gì gượng quá đều
không hay. Mạ mà căng thẳng quá để « tu » cũng sẽ tạo nên
stress, sản sinh nhiều chất độc hại cho cơ thể, cho cả mẹ lẫn con.
Cảm ơn chút sinh linh bé bỏng sắp bước vào « cõi người
ta ».
Và cảm ơn tất cả vì những yêu thương trìu mến!
ĐHN.
(9.2012)