Thứ Ba, 22 tháng 11, 2022

23/11

"Nếu bạn là người an lạc, trầm tĩnh, từ ái, chánh niệm và hiểu biết, bạn có thể rất mãn nguyện với bản thân mình.

Dù mọi người có coi trọng, có đánh giá cao bạn hay không, đối với bạn cũng chẳng thành vấn đề.
Sự mãn nguyện của bạn được thể hiện trong cách bạn sống cuộc đời mình, bạn sẽ không còn sợ người khác không kính trọng bởi vì bạn không cần địa vị cao nữa.
Chừng nào chúng ta còn bám víu vào địa vị hay chức vụ của mình, chừng đó chúng ta vẫn còn phải sống trong nỗi lo sợ và bất an".
Cre: Sayadaw U Jotika



Thứ Tư, 16 tháng 11, 2022

17/11

 "Đến tuổi này thứ khiến tôi vui vẻ nhất là tìm được nhịp điệu của riêng mình. Bản tango mà tôi đã thuộc làu và thỉnh thoảng vẫn có cải tiến.

Ở thế giới mà mỗi một tháng lại ra đời một phong cách sống nào đó: tối giản, vật chất, bừa bộn, thiền định, ăn chay, nhịn 1 đến 2 bữa, chủ nghĩa khắc kỷ rồi khoái lạc hội... tôi nhặt nhạnh vài mảnh thấy hay ho nhét vào trong cuộc đời của mình rồi sống tiếp. Có những ngày phải lăn lộn để vượt qua.
Là người tối giản chi tiêu nhưng lại sống trong chủ nghĩa tiêu dùng với sách, quần áo secondhand, thích ngồi cùng anh em nhưng cũng có lúc trốn đi đâu đó một mình ngửi mùi phân bò và cỏ xanh mới cắt. Thế giới của tôi pha trộn, kết hợp, tách rời và thành một bức tranh tồi tệ có, đẹp đẽ có của riêng mình.
Chúng ta đâu có nhiều khuôn thước đến thế để nhốt mình vào. Một vài giới hạn đặt ra để quay về là đủ. Đến một thời điểm hầu hết những việc tốt xấu, cái nên làm hay không nên làm cũng chỉ thu gọn đơn giản về sự lựa chọn của cá nhân. Cái này làm có thoải mái không, nếu không thì không làm. Đi chỗ này vui không, vắng người không, nếu thỏa cả hai thì mình đi.
Hằng ngày đầu óc giằng xé giữa những lựa chọn, và đâu đó ta tìm thấy một bản thân giữa những Có và Không, Làm và Không Làm, Đi hay Ở. Những lúc thấy thế giới trôi quá nhanh và tôi thì quá chậm tôi không còn thấy sợ hãi như ngày trước nữa. Nhạc còn chưa hết và tôi vẫn nhảy tango theo nhịp của riêng mình. Mà cái nhịp điệu ấy, tôi đã rất quen, tôi đã trật nhịp, tôi còn dẫm lên chân của người khác và của mình, tôi ngã và mệt mỏi không muốn tiếp tục nhảy nữa. Nhưng cỏ thơm mới cắt và sạch tinh tươm sau cơn mưa cuối hạ, gió thổi lộng lẫy khi tôi vươn vai trên triền đê và những đám mây trĩu nước bồn chồn đuổi theo một góc trời, nửa sáng còn lại ánh lên những mảng xanh cao vút, tôi nằm và nghĩ hay mình tập nốt một lần nữa. Tôi vứt thuốc sang một bên và dắt xe ra phố.
Nhịp này hy vọng sẽ không dẫm vào chân ai"
From BeP



Thứ Tư, 9 tháng 11, 2022

10/11

 "Nhìn vào các kỳ thi chuẩn hoá ngày một nhiều về số lượng và ngày một áp lực, mới thấy quá trình lớn lên của một đứa trẻ lộ rõ tính chất công nghiệp. Trở thành hình mẫu công dân mình mong muốn vốn dĩ đã không phải lựa chọn tự thân và luôn có dáng dấp của thị trường - thị trường lao động, thị trường giáo dục, thị trường căn tính... Đi học, vừa để trở thành người tiêu thụ, vừa để trở thành hàng hoá".

From Người kể chuyện




Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2022

7/11

 Sự thiếu thốn

Mọi người đến với tôi đều than khổ vì thiếu thốn. Thiếu tiền, thiếu tình cảm gia đình, thiếu sự tôn trọng từ người khác, thiếu tài năng, thiếu niềm vui, thiếu sức khỏe, thiếu xinh đẹp …
Dùng từ chính xác hơn là “không cảm thấy đủ”. Không đủ tiền, không đủ yêu thương, không đủ tài năng, không đủ sự hài lòng về bản thân, không đủ vui vẻ, không đủ khỏe, không đủ đẹp …
Tôi đã chiến đấu với cảm giác thiếu thốn này gần 30 năm, cho tới ngày gặp Sư phụ. Người đã chỉ cho tôi biết rằng, thứ tôi thiếu, chính là Sức mạnh tinh thần và Đức hạnh.
Thiếu Sức mạnh tinh thần và Đức hạnh, là gốc rễ của mọi sự thiếu thốn bên ngoài.
Thiếu đức hạnh yêu thương nhân từ - nên mới không yêu quý trân trọng mình, nên mới khó chịu, không hài lòng, ghét bỏ, phán xét mình và người khác.
Thiếu đức hạnh khiêm tốn, khoan dung – nên mới đổ lỗi cho người khác, mới tự cao cho mình là giỏi, là đúng.
Thiếu đức hạnh trân trọng, giản dị - nên mới bị lôi vào vòng xoáy tiêu xài, không quý trọng của cải vật chất, không hài lòng với cái mình đang có, có mới nới cũ.
Thiếu đức hạnh lắng nghe, học hỏi, khiêm nhường – nên mới không phát triển được năng lực, tài năng sẵn có của mình, không nhận được sự hợp tác từ người khác.
.....
Thiếu sức mạnh kiên trì, kiên định – nên muốn tập luyện, muốn ăn uống lành mạnh... cũng không thắng nổi cái lười, cái thói quen tùy tiện cũ.
Thiếu sức mạnh tách rời, tĩnh lặng, tập trung – nên người ta ngoài kia đánh rắm to một cái cũng ngoảnh ra hóng 🙂 => mất thời gian, mất năng lượng.
Mỗi con người đều nhận được món quà Sức mạnh và Đức hạnh như nhau; chỉ khác nhau ở chỗ bạn có dùng nó hay không.
Khi đủ đầy Sức mạnh và Đức hạnh, tự nhiên mọi khổ đau vì thiếu thốn những thứ bên ngoài sẽ biến mất.
Đừng cố chạy đi kiếm thêm tiền, kiếm người yêu hoàn hảo, kiếm danh vọng. Những thứ đó giống như nước muối, càng uống càng khát; càng nhiều càng thiếu.

Của Phương Hoa Lê



Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...