Hôm
trước trong khi nói chuyện với L thì phát hiện ra rằng không có trải nghiệm thì
không thể viết được, theo đúng nghĩa của từ đó. Còn cố viết thì mình không biết.
Thế nên quý lắm những người viết thực sự.
Sáng
thì đọc một link, bài pv hay quá, về chuyện/người đọc.
“Tôi muốn rút ra điều gì?
Rất đơn giản: tương lai sẽ được quyết định bởi những người tự mình viết ra phát
biểu của mình. Khi mà chính khách và người viết diễn văn là một thì chúng ta có
thể hi vọng người đối thoại với chúng ta có trách nhiệm với lời nói của ông ta,
đau khổ vì chúng, tư duy ra chúng. Ông ta là một đơn vị tri thức.
Chúng ta có thể nói
mình đang sống trong nền văn minh tiền bạc, nhưng hãy nhìn xem - người chiến
thắng ở vòng xoắn tiếp theo sẽ không phải là người sở hữu hàng tấn giấy bạc, mà
là một nhà nhân đạo có tư tưởng, người trước đó đã “nướng” hàng tấn sách. Còn
tất cả những nhà triệu phú, toàn bộ cảnh vệ và tất cả những mối quan hệ của ông
ta rồi sẽ trở thành tro bụi.
Bởi khởi đầu là lời, chứ không phải là đồng rúp.”
(trích dịch cuộc trò chuyện
của tuần san Luận Chứng Và Sự Kiện (A&F) với nhà văn Nga Zakhar Pripelin).
Từ
lâu cũng chỉ mong trở thành một người biết đọc thôi, đã là mãn nguyện lắm rồi,
cho chính mình thôi không phải để show với ai, với điều gì cả.
(Ảnh mạng)



