Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

bắt đầu từ đâu,

"Tu tập bắt đầu từ đâu?
Bắt đầu từ việc dừng lại việc hướng ra ngoài mà nhìn lại chính mình!
Bớt nói về ai đó
Bớt nghĩ về ai đó
Bớt phán xét ai đó
Bớt chê ai đó
Nói chung là quay cái gương vô chính mình mà soi!
Tại sao mình lại quạu
Tại sao mình lại comment
Tại sao mình lại chửi
Tại sao mình lại khó chịu với cái đó
Rồi tiếp tục bớt đổ thừa
Tại cty thế này
Tại giáo dục thế này
Tại cha mẹ thế đó
Tại người chồng/vợ hay con cái nên mình mới thế này!
Không. Tất cả tại mình hết!
Đó. Tu là sửa mình!
Trước khi chạm vào tầng tâm linh cao siêu thoát khổ gì đó thì chạm vào tầng tốt đẹp trước
Giữ gìn đạo đức
Giữ gìn pháp luật
Giữ 5 giới hay được giới nào hay giới đó!
Vậy đi. Rồi 10 năm-20 năm nữa hẳn nói chuyện giải thoát hay thoát khổ!
Chưa hưởng sướng thì lấy đâu thấy khổ"

***

"Cùng một câu chuyện luôn có nhiều góc nhìn!
Bạn có thấy là bất kỳ drama nào nổi lên đều luôn có ít nhất là 2 góc nhìn không?
Luôn có một phe không ưa. Và luôn có phe thích!
Luôn có phe sai- và luôn có phe đúng
Luôn có phe ủng hộ- luôn có phe tẩy chay!
Đó là ít nhất!
Ngoài ra còn có phe trung lập
Và có phe méo quan tâm
Và có phe chửi phe sai
Và có cả phe chửi phe đúng
Tính ra có 6 phe rồi đó!
Đơn giản đó là thế giới! Là vũ trụ!
Nên bạn ở phe nào thì phải tự quan sát bản thân. Quan sát thái độ của mình là được!
Mình chọn phe vì điều gì!
Mình chọn với thái độ gì
Và tại sao mình lại phải chọn? Hay mình đứng ngoài drama được không?
Đức Phật cũng chia hạng người ra làm 4 hạng mà!
Từ bóng tối vào bóng tối
Từ bóng tối ra ánh sáng
Từ ánh sáng vào bóng tối
Từ ánh sáng vào ánh sáng
Dù chúng ra đang ở bóng tối hay ánh sáng. Mong chúng ta đi về ánh sáng"
Của Chef Long Chau


Ảnh đâu không nhớ ^^


Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2026

"Ấm êm rồi"

"Chánh nim tnh giác!

Nó như cơm trng và nước lc trong góc bếp thôi!

Bn cn ăn và ung mi ngày

Ban đầu thì bn nghĩ ăn pizza ngon hơn. Ăn Omakase mi ngon. Ri ăn bún bò. Ri ung nước ngt. Ri ung nước ép mi ngon!

Bn nghĩ phương pháp này sang hơn. Phương pháp kia mi là tuyt!

Bn nghĩ là nhà hàng này mi hay. Đi du lch ch kia mi hnh phúc!!!!

Bn c th hết đi

Bn c khám phá hết đi

Bn c tìm kiếm hết đi

Ti mt ngày bn nhn ra. Bát cơm trng. Ly nước lc góc bếp kia vn mãi là chân ái!

Không còn cn gì khác ngoài bát cơm trng- ly nước lc!

Có nó thôi là bn đủ đi qua c cuc đời

Bn đủ sng thôi là đủ

Cũng như luôn có tnh giác. Thì bn chng phi lăn tăn gì khác na!

m êm ri"

...

Của Chef Long Chau


Đồ ăn thức uống ở nhà mình đúng là vi diệu. Ảnh này lấy của bạn nào không nhớ ^^


 

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

linh tinh về tuổi già,

 "Tôi có bà chị quen ở tuổi U70, có được bao nhiêu tiền dồn hết đưa con gái mua đất xây nhà. Giờ đau khớp đi lại khó khăn, sống chung nhưng con rể khó chịu hay bắt khoan bắt nhặt, mắng chó chửi mèo đá thúng đụng nia. Bả kể nhiều hôm cứ lang thang ngoài đường mong hết ngày, ngại không muốn về nhà vì không khí căng thẳng, mà dọn đi thì không có tiền để đi. Từ đó, bả stress và mất ngủ, sức khoẻ càng xuống dốc. Bả cay đắng: “ Tiền đưa nó hết, tưởng vợ chồng nó chăm lo cho mình. Có ai ngờ…”

Đây là trường hợp mà người lớn tuổi đã đặt cả cuộc sống và “sinh mạng” mình vào tay người khác, dù đó là người thân. Một sai lầm khá phổ biến mà không ít người lớn tuổi mắc phải. Giờ có hối thì đã muộn

Tuổi già mà sống phụ thuộc là rất dở.Ngoại trừ những trường hợp sức khoẻ suy giảm buộc lòng phải nhờ cậy con cháu, người thân. Còn không mình phải chủ động cuộc sống vủa mình. Sống phụ thuộc là bi kịch, không ai muốn.

Để có một tuổi già không phụ thuộc, ngay từ trẻ, nhất là khi bước vào tuổi trung niên, chúng ta phải có sự chuẩn bị. Theo tôi, có 4 điều ta cần thực hiện:

- Một là, chuẩn bị sức khoẻ. Sức khoẻ thì không ai dám nói trước, rất hên xui nhưng nếu ta ý thức thức gìn giữ thì hên sẽ nhiều hơn. Chú ý ăn uống điều độ, vận động thường xuyên và tránh stress, xem như ta đang đi đúng hướng. Chăm sóc bản thân tốt ngay khi còn trẻ là nền tảng để có sức khoẻ bền lâu. Thể chất ta khoẻ mạnh, tinh thần minh mẫn, ta độc lập được cuộc sống và không cần phụ thuộc vào ai. Đó là chưa nói, chỉ có khoẻ, ta mới có thể tận hưởng cuộc sống và có một tuổi già an yên

- Hai là: chuẩn bị tài chính cho kĩ, chắc. Tôi hay nhắc đi nhắc lại trong nhiều bài viết của mình về vấn đề này. Tiền là tấm khiên bảo vệ, là tấm lưới an sinh tốt nhất cho người già. Tiền sẽ giải quyết hầu hết những vấn đề ta gặp trong cuộc sống. Người già, khi sức yếu không còn khả năng bươn chải quăng quật ngoài đường lại càng cần tiền phòng thủ. Còn tiền còn được người đời và ngay cả con cháu tôn trọng. Hết tiền coi như thành gánh nặng. Hơi phũ nhưng thực tế đời này nó vậy. Mà người lớn tuổi cần chuẩn bị tiền và giữ tiền cho chặt, gởi ngân hàng hay mua vàng, mua nhà cho thuê là những phương án an toàn. Chớ say máu dồn hết đầu tư vào những lĩnh vực mình không rành rẽ mà mang hoạ. Tuổi này nên giữ tiền tốt hơn là kiếm nhiều tiền bằng đầu tư mạo hiểm

- Ba là: luôn chừa cho mình con đường lùi trong mọi tình huống. Chớ nên dại dột sang tên giao hết nhà cửa tài sản cho con cháu khi mình còn sống. Không phải đứa con nào cũng tệ nhưng chúng ta không chắc có thể sống hoà thuận với dâu, rể. Đừng đặt mình vào sự rủi ro, đừng nắm lưỡi dao trong con dao sinh mệnh của mình. Không chỉ nhà cửa, tất cả những thứ khác cũng vậy, ta phải là người chủ động, là người đưa ra quyết định chứ không sống bằng quyết định của người khác

- Cuối cùng: hãy độc lập trong cảm xúc. Nhiều người thương con cháu nên tự nguyện trở thành Osin toàn thời gian. Điều này cũng tốt nếu điều đó làm ta vui, hạnh phúc nhưng nó không nên là lý do để ta trông đợi sự đáp đền

Tuổi này, ta phải nói lời tạm biệt nhiều người thân, bạn bè, ngay cả người bạn đời cũng có thể ra đi trước ta. Vậy nên, tuổi này nhiều người bỗng trở nên yếu đuối, cần nối kết tình cảm, cần quan tâm và thậm chí là vay mượn, dựa dẫm về cảm xúc. Nhưng hãy nhớ, ta đang vận hành theo đúng quy luật của vũ trụ. Tuổi này, ta cũng cần độc lập về cảm xúc. Ta cần dùng sự khôn ngoan, sáng suốt để nhìn thấu bản chất của sự việc. Và khi nội lực ta đủ lớn, ta không cần vay mượn, dựa dẫm vào tình cảm của ai để sống vui

Khi không phụ thuộc, ta không chỉ có cơ hội để sống cuộc đời mình muốn mà còn giúp con cháu thấy an tâm, nhẹ nhõm

Những người già khôn ngoan luôn biết cách thiết kế để phần đời còn lại có thể nhẹ nhàng vui vẻ

Không có gì chắc chắn 100%. Đời luôn có biến số.

Nhưng khi ta hiểu được điều đó và có tâm thế sẵn sàng đón nhận. Ta đã thắng đời 1-0."

Của Mr Do Hung

https://www.facebook.com/sau.hung.9

Cmt:

Phan Nhật Thắng

 i) Người già VN giống trẻ con ở chỗ thiếu khả năng tự lập. Người già thiếu khả năng tự lập về tình cảm và giá trị sống, nên người già ở VN đều sống cuộc sống buồn tẻ nhàm chán, phải neo vào con cái cả về tình cảm lẫn vật chất để cảm thấy ý nghĩa, không biết cách tận hưởng cuộc sống lúc già, thích thú chăm cháu chăm con nấu ăn quét dọn hầu hạ con cái dưới danh nghĩa "tình thương", rồi con thiếu quan tâm hỏi han lại quay ra trách móc.

 ii) Mọi người quá ám ảnh tuổi già. Thậm chí cả một cuộc đời dài lao lực tích góp và chịu nhục với con cái chỉ để mong được dựa dẫm vài tháng năm đau ốm bệnh tật cuối đời. Có đáng không?

Vấn đề là mình chẳng bao giờ biết thời điểm mình sẽ chếc.

Nhưng tại sao phải khổ sở vậy? Mình có thể không được chọn mình sinh ra thế nào, nhưng có thể chọn thời điểm mình ra đi mà?

An tử là một nhận thức rất văn minh, giải quyết được rất nhiều bi kịch của con người.

Thực ra sống cuộc đời đến 70 tuổi là quá đủ rồi. Chẳng biết bạn còn muốn kéo dài tuổi thọ của mình thêm để làm gì nữa khi bản thân đã không còn nhiều giá trị và đã trải nghiệm đầy đủ mọi sắc thái đời sống.

Tất nhiên nếu bạn còn tham sống thêm nữa để "hưởng" thì thôi xin không có ý kiến.

An tử nên được triển khai rộng rãi hơn. Cái chếc chỉ là một sự tiếp nối, không có gì đáng sợ cả. Rồi chúng ta ai cũng sẽ vui vẻ, không làm khổ sở nhau. Cha mẹ không chịu đau đớn thể chất và tinh thần, con cái không bị gánh nặng chăm sóc và cảm thấy day dứt lương tâm. Không thêm drama.

Tất nhiên cũng chẳng hy vọng gì nhiều văn minh ở một quốc gia thứ 3 nghèo đói đông đúc lạc hậu dân trí thấp giá trị đổ vỡ như ở đây tham sống thọ tham con đàn cháu đống tham tiền bạc tham khỏe mạnh....

 


Đúng là nỗi xợ cái chết ở chúng ta quá lớn, đè cả lên đời sống.

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

13/6/2026

 


Ranh con cũng đi lấy chồng, kiếm được anh chàng kute dễ chịu lại chiều chuộng, giỏi ra phết haha




Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

nó lại hay biết bao,

 "Năng lực của sự từ bỏ!

Người ta luôn dạy bạn phải có đi. Phải đạt được. Phải thành công...phải nắm bắt cơ hội!

Nhưng có bao giờ bạn tự thấy, sự từ bỏ. Sự nói không. Sự không nắm bắt...nó lại hay biết bao nhiêu?

Một quyết định đầu tư bạn đã nói không

Một lời mời hợp tác bạn nói không

Một cơ hội để yêu ai đó tốt hơn người yêu cũ bạn đã nói không

Một lời từ chối buổi nhậu với đám bạn hay người nào đó

Một lời có nghĩa là một cam kết dính mắc

Mà đã dính mắc thì sao tạo ra gì đó

Một cái có thêm sẽ tạo ra gì đó

Một lời chấp nhận sẽ tạo ra gì đó

Một cơ hội thành công sẽ tạo ra gì đó

Những cái tạo ra gì đó. Có thêm gì đó. Đạt được gì đó như cái cây cắm rễ sâu vào đời sống

Mà càng sâu thì càng chấp chặt

Càng sâu thì càng khó nhổ

Càng sâu thì càng sinh sôi

Chấp chặp- khó nhổ- sinh sôi chẳng phải khổ và luân hồi!

Còn nói không ư?

Bạn không bị lừa

Bạn không trả giá

Bạn chắc chắc sẽ không sai vì bạn đâu có làm

Bạn không phải lo lắng và chịu trách nhiệm

Bạn không thêm gì đó

Bạn không lấy nữa

Bạn dừng lại

Bạn rút lui

Bạn bứng rễ

Bạn chấp nhận sự dần mất hiện hữu

Bạn chấp nhận chẳng có ai để bám chặt để sinh sôi!

Của Chef Long Châu


Không lấy nữa. Dừng lại. Rút lui. 

Bình huệ này cắm hồi nhà cũ, đâu cũng gần 10 năm. Là bình huệ hiếm hoi cắm trong đời. Giờ chẳng còn hoa hoét gì nữa, à có láng nếu thấy sẽ mua và cắm 3 bông trong chừng mươi ngày. vì thơm và gọn. dọn cũng dễ. giờ ngại cắm hoa vì ngại dọn ^^. Giờ sợ mọi thứ bị bầy ra. Kiểu lễ lạt là hãi nhất luôn. Đông người chào hỏi ăn uống tóe loe... vô vị thật sự. Mỗi người cứ sống gọn gàng đời mình, đừng làm phiền não, gánh nặng của người khác là quý vô cùng rồi. Đúng là đến một độ tuổi nào đó, đừng đan đan mắc mắc vào đời nhau chi nhiều cho khổ. 

Về sự không thêm vào, chứ chưa dám nói là từ bỏ, đã bắt đầu cảm nhận được cái hay của nó. khi vào tuổi U50. xợ thật, thế mà đã gần 50 ôi chao. Từ chối/im lặng được trước 2 lời rủ nhậu là đã thấy êm lắm ^^. 

Nếu biết đến một ngày lại thú sự từ bỏ như bg thì 15 năm trước đã có sự cb để rút lui. giờ ý thức được thì cũng phải mất đến mươi năm nữa. Cđ luôn là những bài học nối tiếp và lúc nào cũng thấy hối hận vì đã không biết sớm hơn. Dù biết hối hận cũng chả để làm gì, nhưng cảm xúc ý nghĩ nó thế haida. Thôi cứ hối chứ nhể kk

Hôm lâu lâu vô tình gặp một tút trên fb: "Thế giới này thật đẹp, nhưng nếu có kiếp sau tôi không đến nữa...." tự nhiên lại rơi nước mắt. 

 

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...