“MẸ
Lúc học trung học, tôi thường
buồn bã nói với mẹ tôi rằng, nhà mình xa quá, mà đạp xe đi học con không còn
sức để viết bài chứ đừng nói đậu được đại học. Khi đó bố tôi đang bệnh, lưng
ông bị còng và nó còn bị kéo rạp xuống bởi những cơn ho dài. Mẹ tôi nói rằng,
nếu như mùa chè năm đó tôi chăm chỉ giúp mẹ, thì số tiền có đủ để mua một chiếc
xe máy. Tôi đã dùng tất cả mùa hè năm đó để chăm chỉ làm việc, và mẹ tôi đã giữ
đúng lời hứa, mua cho tôi một chiếc xe honda chạy đi học cho bằng bạn bè. Khi
ấy tôi không biết rằng, vì muốn tôi có xe đi học, mẹ đã bỏ qua kỳ trị bệnh định
kỳ khiến chứng thần kinh tọa nặng hơn. Khi thấy mẹ nằm bệnh, tôi chạy về hỏi
thăm, mẹ nói chỉ là một chứng cảm xoàng. Tôi đã ân hận tới nhiều năm sau, khi
biết mình vui với chiếc xe mới mà quên đi việc mẹ đã hụt đi một phần sức khỏe.
Học đại học, tôi viết văn và viết
báo, dự các cuộc thi viết, kiếm được tiền. Tôi tích góp dần hồi và mua tặng
nhiều lần, suốt 5 năm có được hai lượng vàng mang về cho mẹ vì tôi học trong
trường An ninh thực sự ít cần tiêu tiền. Tôi nói, mẹ hãy dùng số vàng này để
mua một món đồ mẹ thích, hoặc mẹ có thể dùng làm dây chuyền đeo chơi, diện đi
đám cưới, đi chùa với người ta. Mẹ tôi không mấy khi dùng vàng, bà nói để mẹ
bán đi lấy tiền mua lợn giống. Cho đến khi tôi tốt nghiệp đại học, bắt đầu về
báo Công an nhân dân làm việc, tôi cần một chiếc xe máy. Tôi nói với mẹ, con
mượn chiếc xe ngày xưa được không? Mẹ tôi nói, chiếc xe đó đã quá cũ, không
xứng đáng với một nhà báo. Mẹ tôi vào trong hầm thóc, bới rất lâu chiếc hộp cũ,
trong hộp có chiếc túi vải, trong túi đựng những chiếc nhẫn có bọc bông gòn.
Trên những chiếc nhẫn vàng của mẹ, có gắn những tờ giấy nhỏ ghi rõ ngày tháng
năm. Đó là những ngày mẹ nhận được từng chiếc nhẫn của tôi. Mẹ nói, đây là món
quà lớn nhất mẹ nhận được trong cuộc đời. Và mẹ muốn tôi dùng nó thật ý nghĩa,
nó sẽ luôn ở bên cạnh tôi mỗi ngày. Mẹ đã bán những chiếc nhẫn vàng, mua cho
tôi một chiếc xe mới…
Tôi đi làm, rời khỏi Hà Nội, vào
Sài Gòn, mang theo trong lòng một nỗi day dứt dường như tôi không làm đủ trách
nhiệm của một đứa con hiếu thảo. Tôi xa nhà nhiều hơn, tôi chạy đuổi những dự
án của đời mình. Và tôi thường chỉ gọi điện về cho mẹ những khi rảnh rỗi hoặc
lúc tôi rất buồn. Mẹ tôi chưa khi nào coi đó là nỗi muộn phiền. Chưa khi nào mẹ
nói với tôi rằng, hãy gọi điện thoại cho mẹ, rằng mẹ vất vả, mẹ buồn.
Tôi quên mất rằng, mẹ đã vui thế
nào khi nghe được giọng con trai ở xa hàng ngàn cây số.
Tôi cũng quên đi rằng mẹ đã lo
lắng thế nào mỗi khi giọng tôi nghẹt lại vì gặp mưa. Những lúc ấy, mẹ luôn nói,
con hãy mua xe hơi, mẹ có tiền mẹ sẽ cho con mượn. Mẹ nói, ngày xưa phải nuôi 6
đứa con, tiền nhà không đủ. Giờ con cái đã đủ lớn, ai cũng đã có tiền xài, tự
dưng tiền nhà dư ra quá nhiều, mẹ cũng không biết dùng làm gì cả.
Tôi cũng quên đi rằng, mẹ đã đi
khoe với tất cả hàng xóm láng giềng những món quà bánh, những hộp sữa mà tôi
mua về cho mẹ. Mẹ nói rằng đó là quà Sài Gòn, vì từ Sài Gòn nên nó quý hơn. Tôi
đã quên đi những niềm vui của mẹ, tôi làm như một thói quen, một bổn phận…
Cho đến khi bố tôi mất đi, thả
vào ngôi nhà rộng trong khu vườn rậm cây trái một khoảng trống quá lớn và lấy
đi những niềm vui cuối cùng của mẹ. Tôi thường gọi cho mẹ vào lúc giờ cơm tối,
và mẹ nói rằng, mẹ cố gắng đi ngủ sớm nhưng thường sẽ thức giấc vào lúc 4h sáng.
Lúc đó mẹ nhớ bố tôi nhiều, thường dậy nhóm lửa nấu nước pha trà. Trên bàn,
bình trà với hai chiếc ly đầy ắp khói. Mẹ uống một ly. Ly còn lại khói thả vào
hư không. Mẹ nói, những sợi khói ấy sẽ làm cho bố tôi ở xa thật ấm…”
Tôi đã không làm được gì nhiều
cho bố mẹ, và tôi theo thói thường mặc định những tình thân không cần phải tỏ
bày. Cho đến khi tôi bị rớt vào khoảng trống mất mát này, tôi mới nhận ra tình
yêu thương cũng cần được chia sẻ. Không chỉ dành cho người nhận, mà lòng người
cho đi cũng ấm hơn nhiều. Đó cũng là điều mà bố mẹ tôi đã làm suốt 35 năm trời
với tôi, một đứa con chỉ muốn đi xa mà quên lẽ gụi gần…
Tôi chợt nhận ra rằng, sẽ không
bao giờ là muộn màng khi ta ân cần, nâng niu những khoảnh khắc yêu thương với
mẹ cha mình…
Của Dương Bình Nguyên