Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

23.4

HN nay lại mưa phùn se se lạnh. Thật là thời tiết, đến buồn cười. Hôm qua nhiễm lạnh cả ngày. Hôm trước thì vừa bảo sống cả hơn 30 năm ngoài bắc mà rồi năm nào cũng bị lạnh bất thường, không lường được. giờ ra ngoài là phải mang theo 3 kiểu áo: áo dạng gió, áo hơi hơi ấm, áo chống nắng, rồi áo mưa nữa.

Giời này lôi Xanh bạc mái đầu, Mưa SG mưa HN ra nghe là rất hợp ^_^. Nhất là sau nửa ngày náo loạn như hôm qua.


Thứ Ba, 21 tháng 4, 2015

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2015

SG tháng 4

SG mấy ngày, thở hắt ra rằng ăn chơi quần quật ^_^. Đúng là đuối. Hôm đám cưới một nhỏ xinh đẹp xong, tụ tập beer rồi bar, đoạn sau thì bò ra vỉa hè ngồi với một zai tây chứ không chịu nổi nữa.
SG thì vẫn thế, với mình, yêu không lý do, à có lý do. Sơ sơ là cái không khí chung, cứ trải dài ra, không lý giải được, thứ là cà phê thì gần như luôn vừa miệng, hài lòng, tiếp nữa là đồ ăn/đồ nhậu ngon, bảo bạn rằng: tôi yêu SG quá nên ăn giề cũng thấy  ngon hết. ở HN là ít có cảm giác ăn ngon lắm. Tiếp nữa là kịch, lần này thì không đi nghe nhạc hay xem show gì được.
Và quan trọng nhất là gặp được 1 gái chơi từ nhỏ, gái cùng gia đình di chuyển vô SG khoảng 3 năm nay. Dành cho gái nguyên một ngày. Thích gọi gái là người đàn bà có đạo. Sáng CN hẹn gái ở nhà thờ lớn, dự lễ với gái rồi cf tám đến hơn 12h, về nhà gái huyên thuyên rồi chiều lại đi cf, đi chợ, loanh quanh khu nhà gái để gái trình bày về tình yêu với SG của gái haha. Rồi về đọc sách trong lúc gái nấu, và phụ gái chút chút bữa chiều, ăn tối rồi chia tay.
Thích những người có đạo. Không hoàn toàn là đạo giáo kiểu như phật, thiên chúa hay đại loại thế mà đạo của mỗi người, là một hệ thống giá trị tự họ xác lập để sống trong đời sống: cách đối xử với mọi người, cách yêu những người cần yêu, loại bỏ những người không yêu được, cách ăn mặc, cách làm việc, cách chơi, cách tổ chức cuộc sống... nói đạo của một người thì nhớ khi trước post một ý có liên quan, Liêm nhảy vào cmt rằng thế thì khó nhỉ. Bảo khó cũng phải làm J.

Và tất nhiên là thích người đàn bà có đạo này. Nàng có một sự chân thành, nhẹ nhàng, giản dị mà mình không còn tìm thấy ở những người đàn bà đi làm, nàng này bao năm chỉ ở nhà chăm sóc gia đình. Nàng đi qua rất nhiều gian khó bằng niềm tin vào Chúa và sự chân thành nhẫn nại của bản thân. Đàn bà vĩ đại đây chứ phải tìm đâu xa.


H đại ca lỡ sa vào bầy nhện đây ^_^


Chả biết uống đến cái gì mà cười phớ lớ


Gái chưa chồng này xõa thôi rồi, châm thuốc điên đảo haha



tác phẩm của quán


Zai tài gái sắc "vừa vừa" IP, yêu rất nhiều :-)






Anh tài hỗn loạn ^_^


Cf ở LQĐ, hôm đó uống món trà nóng mật ong chanh, quá ngon


Chụp trộm bọn zân chơi nửa đêm quá xỉn ^_^


Bạn giỏ đỏ này có lẽ là món thích  nhất shopping đợt này


Thức cf


Nắng sáng ở Thức


Loa kèn, mang nếu là đi vào tháng 4


Lối đi vào 27 NTD, hình như không lần nào vô mà không ngồi đây, với hình như duy nhất 1 người



Gái đây, nấu bữa chiều với rất nhiều "tình" bỏ vô món ăn ^_^



Thứ Ba, 7 tháng 4, 2015

8.4

Đầu đêm qua về khi giời nổi gió, cảm như là đầu đông ấy. Gió cuộn những thảm lá vàng lên từng đợt. Nay là một ngày lạnh rơi vào chuỗi ngày nóng. Lại thèm mùi của mùi già với tiếng một bản chill-out quen thuộc hoặc HT tự sự ĐB.


Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

6.4

Mình nhớ đâu cách đây 1, 2 năm có nói về việc những người đàn ông đứng sau lưng, một âm thầm tự hào của bất kì người phụ nữ nào, nếu cô ta ý thức rõ ràng mình nên đứng ở đâu trong cuộc đời những người đàn ông xung quanh, đại loại là thế.
Mình thường thay đổi hành động theo nhận thức, không tính ngay đến sự tác động từ bên ngoài, chỉ khi những tác động đó đủ làm nhận thức thay đổi thì mình mới công nhận. Nó giống như một quá trình chuyển hóa, mà bằng nhiều thứ của bản thân sẽ thẩm thấu cái tác động đó cho phù hợp với mình. Càng ngày càng nhận ra rằng, con người ta trong cái môi trường hỗn loạn về nhiều thứ này, nhất là thông tin và niềm tin thì nếu không có một, nôm na là phông nền, thì diễn vai phụ trong cuộc đời mình là điều rất dễ xảy ra. Và khi một người lỡ diễn vai phụ như thế thì cả lố người liên quan sẽ khốn nạn theo. Và với bọn trẻ, thì đúng là một thách thức để chúng có một cái màng lọc kiểu kiểu vậy. Nhưng đôi khi, lo lắng là thừa vì nó chẳng giải quyết nhiều nếu không cụ thể làm gì.
Quay lại việc những người đàn ông phía sau. Đến giờ nhất vẫn là bố, vẫn đùa bố là đại gia của mình. Sau đó là L. Với bố, được hưởng từ tính cách đến lối sống, giá trị sống đến tài sản vật chất... mọi thứ. Cụ là người, gần như chưa bao giờ công nhận mình sai. Đó là sự cực đoan của người làm được nhiều thứ và có giá trị sống vững vàng. Yêu ghét rõ ràng trên nền tảng tình nghĩa, chỉ tình nghĩa mới là thứ quyết định và cho đi rất nhiều, hầu như là cho đi. Đó là thứ giá trị của một lớp người cái thời khốn khó nhưng trong lành. Sau này, càng ngắm càng thấy những người như thế rồi đi vào quá khứ. Không đặt vấn đề thất vọng hay tuyệt vọng ở đây, chỉ là nếu hiện tại không ngon thì quá khứ không có gì để ngưỡng vọng cả. Mà nếu không có quá khứ để mà tự hào thì đs cũng khá buồn. Nên dù sao có quá khứ mà ấp ôm vẫn là một ân sủng.
Cụ là người trọng nam, điều này thì khá rõ. Mình đã quen đến độ như chuyện đương nhiên. Đến hôm trước cụ vẫn khẳng định dòng dõi thuộc về nhà nội, ý là con cháu phải của nhà nội, nhà ngoại không có giá trị gì đáng kể ở đây cả. Và cụ đã lo cho con dâu và các cháu, đã làm đúng như lý tưởng và suy nghĩ quan điểm của cụ. Vì thế, mình chấp nhận sự bỏ qua nhà ngoại của cụ, nghĩa là cụ bỏ qua mình vì mình là con gái. Ok, không có vấn đề gì. Nhưng với tư cách là con gái, mình chẳng thiếu gì nhưng mình vẫn không có nghĩa gì trong cái lý thuyết dòng dõi của cụ. Mình thấy cũng bình thường, không phẫn uất gì cả J. Và khâm phục cái ranh giới rõ ràng ấy.
Cụ đã nhận lại được sự quan tâm và biết ơn của Thanh. Nên sự ra đi của T là một đau đớn vô chừng với cụ. Vì T là một đứa đàn bà rất được. Tư cách, đạo đức, cư xử miễn chê và cụ hài lòng với tất cả những đối nhân xử thế của T. Với một người trọng nam thì đó thực sự là một điều đáng kể. T xứng đáng như thế.
Trong đời, không nhiều cơ hội để ta có thể sở hữu một quan hệ xứng tầm với nhau, trọng nhau, để tạo ra những giá trị tốt đẹp. Quả là không nhiều.



5.4

Tối nhìn thấy bạn nhện mà sáng ra đã thấy bạn ấy chăng được một mạng to đùng. 2 đầu mắc vào cây na, một đầu mắc vào cành ổi, một đầu mắc vào cây xi hay cây gì đó chùm chùm.

Chạy ra nhà nàng H thì lấy được một nhánh cây quỳnh, hy vọng bạn sống.



Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015

Mình tin là thế ^_^

Chia sẻ từ face Ms Trần Thị Thanh Loan. Tks!

"Nếu yêu phải một người đã có gia đình riêng, ta sẽ làm gì ?
Bạn đã yêu nhiều người mà chẳng ai yêu bạn mãi mãi. Yêu nhiều người là điều tuyệt diệu. Mong muốn về tình yêu vĩnh viễn cũng là điều tuyệt diệu.
Bạn đã yêu một người mà người ấy lại yêu bạn, có thể là mãi mãi nhưng lại không thể ở bên người ấy, bởi vì người ấy đã có gia đình. Yêu một người, mà lại là người đã có gia đình là một sự dũng cảm chân thành. Mong muốn ở bên người yêu luôn là ước mơ đẹp.
Nếu yêu phải một người đã có gia đình riêng, ta sẽ làm gì ?
Ta sẽ cố gắng để người ấy bỏ gia đình về với ta khi người ấy còn có quá nhiều trách nhiệm với gia đình ?
Ta sẽ cố gắng để người ấy quay về với gia đình khi người ấy đã quá yêu ta ?
Ta sẽ cố gắng để không yêu người ấy nữa, quên người ấy đi ?
Ta không chỉ mệt mỏi vì phải cố gắng, cố gắng và cố gắng, mà còn đau đầu để nghĩ ra đủ mọi cách thức, cách thức, cách thức. Và cuối cùng ta sẽ đau tim. Tình yêu không được cảm nhận, diễn đạt mà bị giày xéo và kiểm soát.
Tôi nghĩ chúng ta chẳng nên bỏ bất kỳ ai và bỏ bất kỳ tình yêu nào cả.
Nhưng cũng đừng bao giờ chỉ yêu duy nhất một người, tại một thời điểm, người đó và ta đều không yêu ai khác, yêu tỉnh táo với sự hòa hợp trọn vẹn tinh thần và chia sẻ đúng mực về thân thể và vật chất … theo đúng truyền thống và lý tưởng xã hồi nhồi nhét vào đầu chúng ta.

Hãy yêu 2, 3, 4, 5, 6, 7 ... người một lúc.
Hãy yêu 2, 3, 4, 5, 6, 7 ... người đã có vợ/chồng.
Hãy yêu 2, 3, 4, 5, 6, 7 ... bằng cả trái tim, mỗi người một cách, cách của riêng bạn.

Con đường phát triển của linh hồn bạn là yêu, con đường phát triển của linh hồn của tất cả chúng ta đều là yêu. Chúng ta chẳng bao giờ gặp rắc rối vì tình yêu, chúng ta chỉ gặp rắc rối khi ngừng mở rộng tình yêu, ngừng cho đi tình yêu, ngừng cảm nhận tình yêu với trái tim, để chuyển sang tính toán cái gì đó bằng đầu như “làm thế nào để giữ anh ấy, làm thế nào để ở bên anh ấy, làm thế nào để chỉ yêu anh ấy, làm thế nào để bạn được thế này, làm thế nào để anh ấy phải thế kia, làm thế nào để tình yêu phải như thế và như thế…”.
Hãy yêu, luôn yêu, mãi yêu."
(Hương Class)



Ảnh của Li Lam


một nặng nề khôn tả

Hôm nay mới thở ra vì kết thúc xử lý cái xe. Thật là một nặng nề khôn tả.
Hôm trước một chị bạn nào đó thời SV của L, có lẽ giờ mới biết, share link cái xe tan nát kèm vài lời bình. Đến đoạn đó mình không kìm được lao lên yêu cầu gỡ xuống giúp. Sao lại hành động thế  nhỉ! Thương xót gì nhau giời ạ. Tôi vẫn cảm ơn đã quan tâm nhưng thật lòng tôi không hiểu được sự thương xót của các vị. Chợt nhớ đến cái sự tốt bụng nhưng mà vô minh. Đầu chả biết để tư duy hay chỉ để mọc tóc. Những cư xử cơ bản thế cũng phạm phải. Và thế là mọi nỗ lực tránh nhìn vào cái xe của mình đã xong. Rồi lại nhớ một bạn xinh đẹp học thức khi gần 49 ngày đã giật một cái stt mà mọi tình cảm của tôi với bạn có phanh mà trôi tuột. Tôi im lặng nhưng biết đã có thứ mất đi. Một vài nhân vật nữa mà thôi, cho vào lãng quên. Chỉ nhìn, nghe thôi, từ phút đầu tôi đã biết mình sẽ bước qua không vướng gì cả.

Cái hiện thực này đôi khi buồn, không cứu vãn nổi.
Chẳng có cách nào khác, là đi xuyên qua nó.


Em của thỉnh thoảng trầm tư :-)

đi, mặc

Tự nhiên lại nhớ đôi dép xuồng aldo mà T mua tặng lâu rồi. năm ngoái, à đâu, à mà đúng năm ngoái, tặng nàng cũng một đôi giầy của aldo, thứ giầy mà mình luôn đố kị vì không khi nào có size của mình cả. tình trạng đó là bình thường, lúc nào cũng ẩn ức chuyện đi gì. Rồi lao vào mua rồi lao đi nhờ bạn/em/cháu đi hộ cái vì đẹp quá dưng mà không đi được. đó cũng là tình trạng bình thường. nhưng thích cảm giác đó, cho đi những thứ mà người khác, nếu hài lòng thì quá tuyệt.
Hôm nay nhớ đôi dép này vì biết không tìm lại một đôi nào như thế nữa. Vì bản thân đôi dép và vì người tặng. Thế đấy, một đôi dép còn như vậy huống hồ là một con người, nhỉ! Lẩm cẩm quá vì có cái gì lặp lại đâu. Không đôi này thì đi đôi khác, có gì mà cứ quan trọng, nhỉ!
Hôm trước chia sẻ rằng thích nhìn một người mặc đẹp. Nôm na là có phong cách. Nhất là phụ nữ. à mà lại phải là phong cách mình thích, nghĩa là thanh lịch, đại loại thế. Khó diễn giải, nhìn là biết thôi.

Đàn bà sống trên đời, chả mặc đẹp/có gu, chả chết ai nhưng mà thiếu, thiếu ghê lắm ^_^


Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...