Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2014

"CCMR"

Bắt đầu tỉa đến "Cánh cửa mở rộng" ^^.
Cứ mỗi lần nhìn thấy lại nhấc lên đặt xuống vì ngại, dày đâm ngại :-). Giờ thì thấy có thể bắt đầu được rồi.


Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014

Tụ tập,

Hôm qua, vài gia đình phía ngoại tụ tập nhân nhiều lý do, mà với mình đáng kể nhất là bác đã gần 80 tuổi, xuống được đến đây thăm một số nhà. Đây là một người đàn bà cũng vĩ đại. Gái HN lên tận huyện xa nhất của TQ, thâm sơn cùng cốc, lấy bác mình, sinh được 4 người con trai. 4 ông anh, mà cho đến giờ, mình vẫn không hiểu bằng cách nào lại có thể là những người đàn ông có nền tảng/hay ho như vậy, theo cảm nhận riêng. Vẫn bảo rằng phục ông cả vì là chủ gia đình, chủ doanh nghiệp, có 3 cô con gái xinh xắn, ngoan ngoãn, và theo cách nào đó, luôn nằm trong con đường ông bố bao bọc. Dù mình đánh giá cao việc bọn trẻ con phải tự làm đường. Nhưng trong trường hợp này lại thấy ông ấy hợp lý, một cách tự nhiên mà hợp lý thôi. Và có một gia đình lớn trong một gia đình lớn ngon lành, tràn ngập tiếng cười. Và bởi, vẫn luôn nghĩ rằng những ông bố, có con gái thì ông ta/anh ta luôn phải có một hoạch định/một con đường cho cô gái ấy, theo cách của anh ta. Và bảo vệ cô ấy đến khi ông ta/anh ta rời bỏ cs này.
Các ông anh sau, theo cách của họ đều ok cả. Mà mình thích tính ông thứ ba, amateur, nhớ thời ông đi HK, mình và Liêm còn bé tý, về ông cho 2 đứa 2 đôi giầy thể thao dính, một món quà quá sức tưởng tượng của một đứa bé thời điểm đó. Rồi ông ấy có thời đi bộ đội, cả tiểu đội về nhà mình ở, tối hát hò với đám con gái cả xóm. Rồi cứ 2 đứa đu lên 2 tay ông ấy. Một người đàn ông đáng để yêu. Giờ có 2 đứa con gái cũng thú vị. Ông thứ tư thì là mẫu đàn ông thư sinh, trí tuệ, có một sự nghiệp rực rỡ nhất trong 4 người. Ông thứ hai thì chỉn chu, lành lặn.
Và các ông ấy, đều yêu mẹ mình với một tình yêu kính trọng, gần gũi.

Đa số, có lẽ thế, luôn cho rằng bọn độc thân là bọn không coi trọng gia đình. Ai thì không biết, chứ mình, thì ngược lại. Vì quá coi trọng giá trị gia đình thành ra không dám làm liều/làm ẩu, không dám cứ vơ vào mình đại loại một cái gia đình. Vì mình đã vào gia đình thì sẽ không ra một cách dễ dàng, sẽ cổ điển bằng mọi giá giữ lấy như mình đã yêu cầu L, khi những cố gắng của hắn chưa đủ để giữ vững gia đình hắn, rằng nếu làm gì để cả cái gia đình này rạn/vỡ ra, em sẽ giết anh. Dù mình có giết người hay giết mình thì cũng chẳng cứu nối những đổ vỡ nếu nó cứ đổ vỡ. Mình, cũng ngạc nhiên sao lại có thể cổ trang và điên rồ đến thế, trong cái việc giữ gia đình.


(Ảnh của Huỳnh Quốc Cường)

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

11.11

Cái trời bàng bạc thế này, chìm trong bản Look at me của Alan Jackson, cũng thật đáng kể J



Và trong bình chọn trang web của năm, trong bảng xếp hạng của mình, có lẽ sẽ là mannup.vn, cho đến giờ, chưa trang nào vượt được về cảm xúc và thông tin ^^. Thế đấy, thỉnh thoảng vẫn không thôi rùng mình với sức mạnh của ngôn từ :-)



Bởi cái ta có,

Hôm qua xem Big Hero 6, rất là đáng yêu. Thích cái phòng của 2 cậu trai, và tất nhiên là thích bạn robot quá đi rồi. Hôm trước xem Fury thì thích cái cảnh đội trưởng và chàng tân binh, trong những khoảnh khắc giữa các trận đánh/di chuyển, tại một ngôi nhà trong một ngôi làng vừa chiếm được, trong nhà có 2 cô gái. Chàng đội trưởng do Brad thủ vai, lấy ra một hộp trong đó có 6 quả trứng đưa cho 2 cô gái, ngụ ý làm bữa ăn. 2 cô hiểu ý lẳng lặng đi làm, pha cà phê nóng... Đội trưởng thì gội đầu, cạo râu, tân binh thì ngó nghiêng giá sách/nhạc, lấy một bản nhạc, ngồi vào piano, cô gái trẻ họa theo bằng một đoạn hát... Cái khung cảnh đó cắt ra khỏi cuộc chiến. Những giây phút bình yên cắt ra khỏi cuộc chiến. Mà một lúc sau 3 chàng còn lại trong đội xộc vào, cáu gắt và một chàng đã dằn dỗi bảo ý là trốn chúng tôi để chơi trò gia đình. Mình phì cười. Lúc trước cũng đã có ý thắc mắc rằng sao không cho gọi 3 chàng kia vào. Nhưng sau hiểu là anh chàng đội trưởng đã đúng. Cách xử lý vô cùng tinh tế về tâm lý. Tất cả sự gắn bó/yêu thương, không phải lúc nào cũng cùng đồng hành, bầy đàn, cũng phải đủ đầy dẫu là những kẻ sinh tử đi nữa. Với những người khác nhau, trong những hoàn cảnh/tình huống khác nhau, phải khác nhau. Tạo/giữ những vùng riêng tư, đó cũng chính là cách dung dưỡng yêu thương chung. Và còn vài điều, ngẫm ra được từ cái tình huống này.

Sau đã tiếc vô cùng, những thân hình đàn ông khỏe mạnh, đầy sức sống, những nụ cười, những khuôn mặt đẹp đẽ tan biến vào chiến tranh. Vĩnh viễn mất đi. Sự mất đi mà mình đã có biết, để đồng ý với cậu bé trong Big Hero rằng: người ta cứ bảo anh trai vẫn còn ở đây nhưng không phải thế. Đó là một nỗi đau, rất đau. ở một mức độ nào đó, đồng ý rằng: chết là coi như hết. Bởi cái thứ ta cần là con người bằng xương bằng thịt hiện hữu bên cạnh ta hay đối diện ta hay ôm ấp ta, khóc cười nói với ta, yêu thương ta và để ta yêu thương chứ không phải chỉ là một tâm tưởng hay ảo ảnh không hữu hình. Nhưng cuộc sống là thế. Khi hữu hình biến mất, cái bạn còn là sự vô hình. Bạn đã, bằng cái hữu hình để đạt được cái vô hình. Bạn chẳng thể làm gì khác ngoài việc ấp ôm lấy nó. Hay cất giữ vào đâu đó hay lãng quên, tùy sự thay đổi nơi bạn và thời gian. Rồi bạn bước tiếp, với những vui, buồn mới. Vậy thôi. Ai dừng lại đã dừng lại. Vì thế nên được sống thôi, được thở thôi, bằng hình hài xương thịt đây, là diễm phúc nhiều lắm. Nên một trong những trọng tội, là rẻ rúng sinh mạng mình và sinh mạng người khác, bằng bất cứ hình thức nào.


Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

Nhớ. Thèm.

Trời lạnh lại nhớ, thèm cái cảm giác uống trà nóng trên đường đi TB vào tết năm 2010, 11 gì đó. Rét kinh khủng, cứ ngồi sau xe bạn lái, uống trà nóng liên tục trên đường, trà đựng trong bình ủ cầm tay. Rồi những đoạn nghỉ, thì đám bạn túa đi chụp ảnh, mình ngồi thu lu ven đường ngắm mây giời và uống trà nóng. Rồi cứ chỗ nào có bếp lửa là vồ lấy, cấm có rời đi một bước. Bây giờ lại muốn đi lại một chuyến như thế. Thèm cái cảm giác đi đường, cứ đi thôi, lạnh thì chống lạnh, mưa thì chống mưa, lạc đường thì tìm đường, đói thì ăn, tối thì ngủ, sáng dậy lại đi, xe hỏng thì sửa…

Hôm trước cf với bạn, bạn bảo là lạnh rồi lại muốn đi YT. Cứ khoảng cuối năm bạn lại tổ chức đi YT, cũng phải được vài năm rồi. Mình bảo đi ới em nhé. Em bỗng thèm một chuyến đi bộ, cứ đi bộ thôi. Leo trèo càng tốt, trong không khí mướt lạnh càng tốt.


Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

7.11

Đã mang được bạn này về. Sẽ dùng rất lâu, đồ là thế. Thường đã chọn gì là chung thân luôn ^^. Bạn này nói về độ tiện dụng thì có lẽ không hơn vẻ đẹp của bạn. Nghĩa là mình thích bạn vì bạn đẹp, theo chuẩn của mình: đơn giản, mộc mạc, độc đáo. Vì bạn, có lẽ lại phải thêm một bạn ví nhỏ cho vừa với bạn để có thể mang theo cho gọn gàng.
Đồ dùng, giờ là tối giản, tiện dụng tối đa có thể và chung thân. Những gì không thấy tiện, thấy thích nữa là bỏ hết.


Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

3.11

HN đã lạnh thực sự. Cái lạnh của Đông. Lại bị mất một hai ngày chả biết mặc thế nào cho phải. Dù sống trong cái tiết đông này đến cả hơn 30 năm rồi có ít đâu. Dù chưa đông, còn nắng tưng bừng đã lôi ra xếp vào hết len đến dạ đến khăn khố abc. Hôm kia thì làm thêm được một lọ gừng tươi ngâm rượu để tắm và ngâm chân. Một thú của mùa đông không thể thiếu, ngâm chân mỗi tối, tắm và đôi khi xông mặt. Gừng tươi thì có tý nghiện, rất thích mùi, làm gì cho vào được là cho ngay. Một vài lát gừng tươi cho vào trà, thêm thìa mật ong  nữa thì đông đích thị rồi J. Mẹ thì hay có kiểu rán thịt gà cho rất nhiều gừng, nghệ vào, sau đó thì chỉ việc ngồi xúc gừng, nghệ ăn. Rang/rim thì đương nhiên, cả đống rồi. Các gia vị này ngẫm ra là ảnh hưởng của bố, từ hành, gừng, tỏi, các loại rau thơm... dùng rất nhiều. Vẫn nhớ món ốc, lươn chuối đậu của cụ, thì mình chỉ chăm chăm để vớt hết rau thơm nấu trong đó đã được thái như chỉ: lá lốt, mùi tàu, tía tô, trước khi nấu thì thái ra cả rổ bồng bềnh. Và đúng là không ai qua được cụ khi nấu món đó, với mình. Và nhiều món khác nữa. Từ cơm nắm lá mướp hương, cá kho thịt ủ tro... Càng về sau này mình càng nghĩ, nếu đã không nấu/không ăn được một món cho ra hồn thì tốt nhất là không ăn và nếu nấu thì cố gắng nấu cho ra hồn một/vài món, với sự tinh túy/xuất sắc nhất có thể, ít thôi, thật ít thôi, không cần nhiều nhưng phải chất, và nếu chỉ ăn một/vài lần thế thôi trong đời cũng được, không cần phải tập trung quá nhiều cho chuyện ăn hàng ngày, hàng tháng, hàng năm mà món ăn chả ra cái giống gì, thì ăn làm gì, nhịn đi cho xong.

Thỉnh thoảng vẫn kể chuyện khi phụ bố nấu bếp thì cụ chuẩn bị lấy cái gì thì phải chú ý vào mà đưa đũa, đưa thìa cho đúng, chứ mà đưa một cái thìa to hơn cái miệng lọ/hũ thì coi chừng; nước mắm mà lấy vào cái bát ăn cơm cũng coi chừng, lấy nước mắm chấm giò mà nửa bát rồi lại cho abc vào thì chết đòn, phải là nguyên chất, rắc tý hạt tiêu, mà tốt nhất là hạt tiêu hạt rồi lúc đó cầm cái xay tay bé xíu, xay vài hạt rắc mỏng một lớp lên trên thôi, đại loại thế. Và suy cho cùng, mình nghĩ cụ vẫn luôn đúng dù thế giới/thời đại này có chạy đi đến đâu :-).

Cái sự ăn hiện đại bây giờ, với những gì chứng kiến, lại thấy vô vị, dù dưới quy chiếu của các nền văn hóa khác nhau, có cái lý khác nhau nhưng thú thật là mình thấy nó vô vị. Ví như bọn trẻ con lao vào ăn lấy ăn để những đồ fast food, như cái món gà công nghiệp chiên giòn lên hay khoai tây chiên, chúng nó có thể ăn quanh năm ngày tháng, cứ nhìn là mình không ngăn được cảm giác vô vị trào lên, đặc biệt với cái vẻ mặt thỏa mãn của chúng, một sự thỏa mãn rất đơn giản, rất con trẻ. Chúng đã trôi dần ra, nổi dần lên, dù nếu để nói rằng thời đại nó thế thì chúng nó thế, mình vẫn không ngăn được tiếc nuối. Dù điều ấy cũng thật là vớ vẩn. (Lại nhớ có lần cho bọn trẻ con trong nhà đi chơi, rồi ăn đồ ăn nhanh, mình ngồi uống cà phê xem chúng nó ăn xong rồi sau đó về nhà ăn cơm nguội với tôm rang. Vì thật sự là ngay cái lúc ấy, không thể ăn một miếng gà rán hay xúc xích hay khoai tây gì cả. Chỉ biết uống cf thôi. Buồn cười.). Có những lần ăn tiệc/liên hoan/đám, món cá bở bùng bục, thịt ngổn ngang, rau thì đầy mỡ, tỏi xào lẫn trong đó là loại tỏi to đùng, nấm thì như mục nhĩ... chợt nghĩ, trên mâm mà có cái món cá này, chắc bố mình sẽ cho một bài ca kéo dài mấy năm vì tội ngu, không biết ăn :-).

Và bây giờ, mình cũng thích một số bà mẹ trẻ đã thực sự làm được cái việc là nấu ăn cho con nhưng quan trọng hơn là, cái cách nấu và đưa các hương vị/món ăn/cách ăn vào miệng, vào mũi, vào mắt đứa trẻ, sẽ cho nó một thẩm mỹ cơ bản về cái ăn sau này. Một đứa trẻ mà mẹ hiểu cách nấu/cách ăn sẽ khác với một đứa trẻ mà mẹ nó không hiểu. Điều này không nhìn thấy ngay được, có chăng phải tính bằng năm, vài năm nên nếu không biết/không làm được, qua giai đoạn đó, đứa trẻ bị mất là mất vĩnh viễn.

Trong nhiều năm, trong nhà, mình đã không nấu gì, nhưng biết về cơ bản phải nấu như thế nào cho đúng. Về sau này lại càng ngày ăn càng kén, giữ lại toàn bộ hương vị đã có trong ký ức, vì có thể nó sẽ chẳng bao giờ còn lặp lại. Và bị một cái chứng là rồ lên thành từng đợt với chỉ một món, xong rồi thôi hẳn. Vì kén ăn và lại không nấu, thành ra có khi bị hiểu lầm nhưng đơn giản là mình đã trót sợ, trước những lộn xộn/vô lối của ăn uống nói chung bây giờ. Nên thôi, cứ coi như là không biết đi. Khi nào mình rồ nấu, thì tính sau ^^

P/s: cũng nghĩ đến một lúc nào đó, trong thời gian gần tới, sẽ nghiêm túc tìm hiểu về chuyện ăn/nấu ăn, xem hiểu biết của mình đến đâu, có phiến diện lắm không?! ^^


Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...