Kỳ nghỉ thì các cụ, các mẹ được dịp trầm trồ vì con nhóc nhà
H. túm lại là gần như tự làm mọi thứ, mới có 2.5 tuổi. nay mợ cũng trồ lên là
hôm trước H nó cho con bé ra, ôi thích lắm, giỏi lắm. tự ngồi ăn, tự đi lên
gác, nằm ngủ thì mẹ nằm cạnh kể chuyện một hồi tự ngủ… mình cười bảo H nó rèn
con lắm, mất công lắm, còn đa phần các bố mẹ chọn cách dễ, là cứ thả con ra,
chiều lắm, đến khi không như ý thì quát mắng loạn lên. Cái giỏi của H là nó coi
con bé như một người lớn, gần như ngang hàng, có thể nói thế. Con bé khóc nó sẽ
để khóc và hỏi tại sao rồi hướng gq, chứ không gào lên kiểu câm mồm đi, hay ai cho khóc, hay
thế mà còn khóc à, hay nín ngay. Không, nó bảo khóc là quyền của bọn trẻ. Sao lại
cấm nó khóc… những điều rất đơn giản, rất con người chứ chả phải cái gì cao
siêu, nhưng không hiểu sao khi có con, đa phần, lại bỏ qua. Nhẽ là yêu con quá,
thôi cứ nghĩ vậy đi cho an ủi.
những điều H làm là bình thường nếu mọi người hiểu rằng giáo dục trẻ như thế là cơ bản và làm được, ví như phải ngồi đàng hoàng vào bàn thì mới ăn, ví như vứt rác ra thì phải tự dọn, ví như bất bình/không đồng ý/la hét/khóc lóc, đại loại là phản ứng thì phải nói ra là tại làm sao và cùng giải quyết... đại loại là có sự trao đổi, tương tác của 2 bên. Nhưng sẽ là bất thường gây ngạc nhiên khi mà cái cảnh chiều con hết mực, cảnh cả đám người lớn chạy theo một đứa trẻ, rồi cảnh quát mắng om sòm nhốn nháo người lớn trẻ con hỗn loạn đã trở nên thường tình. 1 đứa trẻ cứ có từ 2-4-6 người lớn vây quanh. 1 mẹ/bố 1 con có lẽ thống nhất hơn nhiều.
Nhân tiện chuyện chiều con vô lối, nay đi xe cũng thế. Có 2
đứa trẻ một chị một em. Chị thì cũng lớn lắm rồi, ngồi ngang hàng mình phía bên
kia. Bố mẹ bên dưới. mỗi lần xe dừng/nghỉ thì mẹ phải chạy lên chạy xuống dặn
dò đủ kiểu. 2 đứa thì mỗi đứa một gói bim bim xé toé loe ăn rồi, xong mẹ còn chạy
lên bẻ đôi cái bánh bao cho thằng con trai chọn đúng quả trứng trong đấy ăn rồi
lại chạy xuống. Thật mình thấy vô vọng. chả phải việc của mình nhưng lúc ấy là
thấy vô vọng. thật là ngao ngán.
bọn trẻ, suy cho cùng, chúng có tội gì nhỉ?!
à, mà đấy sinh sau đẻ muộn cũng có cái lợi, rút kinh nghiệm được nhiều từ những chứng kiến những người đi trước làm bố làm mẹ. nhớ ngày trước lúc chưa có con, mỗi lần H phản ứng khá gay gắt trước cách dạy con của anh/chị/em thì cũng có khi nhận được cái cười kiểu cô cứ có con đi rồi biết ^^. và khi có con thì nàng dạy giỏi hơn hẳn đám kia, chúc mừng nàng! vẫn quan điểm đấy thôi.
P/s: à mà mình phát hiện/cho rằng là H không bị si/mê con. không kiểu con là báu vật, con là bầu trời, con là trọng tâm cuộc sống mà cũng bình thường thôi. mình thích điều này. ai cũng quan trọng mà cũng không quan trọng, các tình yêu/người thân/người yêu ấy. túm lại là cứ bình thường thôi. đừng cố sống cố chết leo lên/đặt/để vào vị trí số 1, số 2 trong cuộc đời nhau. và bởi, sự si/mê dẫn đến khoái cảm, cũng dẫn đến khổ đau, 2 trạng thái ấy đều tột cùng chả phải đùa đâu ^^