Thứ Ba, 31 tháng 3, 2015

"The theory of everything"

Giới hạn, đôi khi lại là không có giới hạn nào cả, với một số rất ít cá nhân.
Tình yêu, hoàn toàn có thể tắt thở vì trách nhiệm, bổn phận, sự hy sinh mà lại quá nhiều. Thế nên, chả nên tung hoa sự thái quá hy sinh, nó bất nhẫn, đặc biệt với phụ nữ vì họ là phái yếu. Nếu có vì tình yêu người đàn bà rơi vào hy sinh thì cũng nên cứu lấy họ, trước khi quá muộn. Trong hôn nhân, thì có vẻ người đầu tiên cứu được người đàn bà, chính là người đàn ông của cô ta và ngược lại.
Phim quá ư là hay ^_^
Thích một bản soundtrack, về đến nhà thì tìm được.





31.3

Cf ăn trưa với bạn, rẽ qua NN vác về được 2 cuốn cho mình, 3 cuốn tặng cho trẻ con. Mấy ngày nay đang đọc dở Chó hoang dingo – một tuyệt phẩm thiếu nhi nga trong trẻo. Cuốn này rồi phải lưu lại.

2 bạn đây.


Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

30.3

Chiều nay đọc được một bạn khá hay ho. Bấm một album không biết là ai, nghe cũng được, không đến nỗi phải tắt ngay. Cứ nghe thôi không cần phải hiểu.
Có những ngày phải tự túm tóc mình lôi lên. Hoặc phải dừng ngay lại, đổi đường.


Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015

24.3

“ Con cái các ngươi chẳng phải con cái các ngươi đâu.
Chúng là con trai và con gái của Đời với nỗi khao khát tự thân.
Chúng đến qua các ngươi nhưng chẳng từ các ngươi.
Và tuy chúng ở cùng các ngươi chúng cũng chẳng thuộc về các ngươi.
Các ngươi có thể cho chúng tình yêu nhưng chẳng thể cho chúng tư tưởng mình.
Bởi chúng có tư tưởng riêng của chúng.
Các ngươi có thể cầm giữ thân xác chúng trong nhà nhưng không chứa nổi tâm hồn chúng.
Vì tâm hồn chúng ngụ trong ngôi nhà của ngày mai, nơi các ngươi không thể viếng thăm dù chỉ trong mơ.
Các ngươi có thể gắng sức trở nên giống chúng, nhưng chớ tìm cách làm chúng giống mình”.
The Prophet (Kẻ tiên tri) - Kahlil Gibran

Hôm nay tự nhiên lại nhớ những lời này.


Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015

19.3

Càng nghe thì càng thấy cái album này thật là sexy :-)


18.3

Hôm qua xem The Past, cũng đến gần kết. Chỉ nghĩ một điều: sao lại cứ ở lẫn vào nhà nhau chi cho khổ vậy?!
Chuyện là 1 anh từ Iran trở lại pháp để làm thủ tục ly hôn. Vợ đón về nhà, ở nhà có 2 đứa bé, 1 con của anh này và cô này, 1 con của người tình cô này. Sau anh người tình cũng về nhà này, vì 2 bố con anh đang ở đây, vợ anh thì đang hôn mê trong viện do tự sát. Nhà còn 1 cô con gái lớn, là con của cô vợ với chồng trước. Và cô nói đang mang thai với anh người tình mà cô định lấy sau vụ ly hôn. Vấn đề là cô gái lớn khi biết chuyện của mẹ mình với người tình thì đã trót dại gửi toàn bộ email tình tứ của 2 người tới vợ anh kia dẫn đến việc cô ta tự tử và hiện hôn mê trong viện. Các rắc rối nảy sinh từ đấy, đại loại thế.

Bất giác nghĩ nên là, nhà/tổ ai người nấy ở/giữ, thực hiện tròn/tốt vai của mình, không nên ở lẫn vào nhà nhau và cùng lúc diễn mấy vai. Rất mệt và tổn thương.


Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015

17.3

Cuối cùng thì cô này cũng thu bản Chuyến tàu hoàng hôn, mà mình đã chờ bản thu này cũng phải đến 4,5 năm hoặc hơn, kể từ khi nghe live. Những bản nhạc xưa/nhạc vàng về tàu thuyền có lẽ thích nhất bản này và Tàu đêm năm cũ. Muốn nghe bản phối mới với những giọng ca mới, mà LQ là lựa chọn tốt nhất bây giờ. Bản này thì đương nhiên gắn với aQ. Nếu zai còn sống, thì có lẽ đã đi nghe live rồi nghe đĩa với nhau hàng trăm lần nữa, chừng nào còn gặp nhau, còn nhớ đến nhau. Bất giác tối qua cho repeat bản này thì ứa nước mắt, vì nghĩ đến những người đàn ông yêu dấu, những vất vả, gánh nặng, đau đớn, tuyệt vọng mà họ phải chịu đựng, mà nhớ nhất là 2 kẻ bỏ ta ra đi vĩnh viễn. Buồn cười. Đã dặn mình cả trăm lần là không được bi lụy, rồi tránh được vài chục lần thì thế nào cũng bị một lần.
Cô này, nếu xem live dòng này thì thấy cô ta đúng là nữ hoàng. Lộng lẫy. Thấm thía.



Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015

Sapa tháng 3

Được một chút chiều cà phê yên lặng ngắm nghía và lang thang. Những khoảng lặng luôn là điều quyến rũ mình ^_^. Chỉ cần được thưởng thức và ghi dấu lại thiên nhiên thế này thôi, cũng đã là quà tặng đáng giá.
















Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015

7.3

Thời tiết miền bắc tệ nhất có lẽ là những ngày như thế này, lạnh kèm mưa phùn không ngớt ngày lẫn đêm, kéo đến vài ngày. Không khí quánh lại nén xuống, chảy nước khắp nơi, người ngợm ê ẩm.
Chiều cuối giờ qua trong không khí 8/3 tan tác bơ vơ chả biết đi đâu về đâu J, 2 con giời lại kéo nhau đi uống chút rượu nhẹ, ngắm zai pha chế, gái biểu diễn thời trang, tán nhảm nói xấu linh tinh, phấn khích lại cười phá lên. đấy, 8/3 cứ tụ tập nói xấu nhau có phải vui không, gì phải to tát.

Sáng nay lại nhân cái hội sách của bên một nàng, hẹn hò cà phê tán nhảm cả sáng, xong cắp được vài cuốn cho bọn trẻ nhà 2 bạn khác. tiện chân vác thêm cả ký hoa bưởi để gửi cho các bạn phương nam. Về thì nhiễm lạnh, lại có cớ xông - tắm nước mùi già thật nóng. Phòng tắm những ngày nồm ẩm này cũng để một bó mùi khô cho thơm. xong rồi chui vào chăn thật ấm, một zai gọi giật dậy xem mai thì em muốn ăn gì?! Nhớ ra mai chọn vang cho cuộc tụ tập tại nhà thì đi khắp nơi tìm cái mở vang chả thấy, sáng mai phải đi rước một cái về, rồi chỉ việc lắc ly vang ngồi ngắm các zai gái nấu nướng J, gió mưa thì mặc mưa gió, nhỉ!





Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

Hoa bưởi tháng 3

Mỗi khi nhìn thấy hoa bưởi là nhớ 2 câu này của Du Tử Lê

Tóc người chảy suốt cơn mưa
Ngực thơm hoa bưởi, môi đưa bão về

Vườn chùa bên nhà có đến cả chục cây, thơm ngát ra tận ngoài ngõ.





Thứ Tư, 4 tháng 3, 2015

5.3

Đùa rằng bão tin 8.3 sắp đổ ụp vào mặt. Cái nào cũng na ná cái nào, nghi thức chúc mừng cũng thế, mấy chục năm vưỡn vậy. Sự lệch lạc trong suy nghĩ của chính phụ nữ chứ không phải cái gì khác đã làm họ đánh mất nhiều thứ. Đó, mình thích gọi là nữ quyền cực đoan. Giờ nhìn thấy những tà áo dài sặc sỡ, các mầu sắc cứ dợ lên là mình hai hãi. Thôi thì thẩm mỹ cá nhân không bàn, ai muốn mặc hay cởi truồng cũng làm thế nào được. Cái thay đổi được chỉ là cái thuộc về phạm vi của cá nhân, thì thay đổi để nuôi dưỡng thân tâm mình vậy.

Hôm qua đọc NNT có một đoạn cô ấy nói rằng thấy cái cảnh người ta tranh cướp leo trèo lên nhau để dành lấy cái tờ ấn mà chính quyền không lo mới lạ. Sáng nay thấy một cái ảnh thiên hạ ngồi trên vỉa bên này của đường trước mặt đình PK để làm lễ thì hãi thật, áo mưa áo tơi nhếch nhác. Đó có lẽ không phải là người mà là gì thì không dám kết luận.

Bị quăng vào kha khá lễ lạt sau sự ra đi của L-T-T, để lại một quãng thời gian cho lắng thì vẫn khẳng định rằng những điều đó không phải là nguyên nhân chính giúp nhận lấy thanh thản, đơn giản là một an ủi thôi. Cũng là đoạn quan sát, trải nghiệm và suy ngẫm ra vài điều. Thời gian, sự vận động trí óc, hành động yêu thương, niềm tin vào bản thân mới là điều có thể cứu rỗi. Mà như đã nói với mẹ rằng những người còn lại phải sống tốt hơn, thế thôi, phải điều chỉnh hành vi của mình trong một tâm thế bình tĩnh và ngấm hơn. Giống như số phận tát cho ta một cái buộc phải lùi lại, cẩn trọng hơn với hạnh phúc, niềm vui, sự tự hào, viên mãn. Và cũng số phận, nhân cái tát đó, túm cổ ta ném ra giữa sân khấu/đấu trường thì, chẳng có cách nào khác, là ta lại đóng vai trò chính trong cuộc chiến này thôi - cuộc chiến mà mỗi người được/bị lựa chọn trong kiếp này, nên trong một chừng mực nào đó, mỗi người là một chiến binh, cũng không sai.

Và có một điều, là giờ nhìn thấy những kẻ quá tự tin trước hạnh phúc thì mình bỏ qua, giữ lại những kẻ - khiêm tốn trước hạnh phúc.


(Ảnh của Nguyễn Phúc)

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015

“Hẹn nhau mùa hoa đào sang năm”

Trích từ tác phẩm "Giếng nước thơm trong" - Nhất Hạnh
Thư pháp (calligraphy) của tôi không xuất sắc gì mấy. Vậy mà tập viết hoài ngó cũng được. Càng viết, chữ càng ngó được hơn. Năm ngoái (1999) trong chuyến đi Trung Quốc, anh Mộc có đem theo nhiều giấy, bút và mực. Anh xin tôi viết mấy chục tấm để bán lấy tiền cúng dường chùa tổ Lâm Tế ở quận Chánh Định thuộc thành phố Thạch Gia Trang tỉnh Hà Bắc. Anh nói đa số những người trong phái đoàn đi Trung Quốc là người Tây phương, tôi có thể viết chữ Anh. Tôi chiều lòng anh. Trong chuyến đi, số tiền bán chữ đã lên tới tám ngàn Mỹ kim. Phái đoàn đã cúng dường cho chùa tổ Lâm Tế, qua hòa thượng trú trì Hữu Minh, một ngân khoản là mười ngàn Mỹ kim để giúp vào quỹ mua thêm đất và xây cất thêm tăng viện. Hòa thượng rất cảm động. Đó là vào khoảng tháng năm. Vào tháng chín năm ấy, tại tu viện Kim Sơn do thượng tọa Tịnh Từ làm viện trưởng, sẵn có giấy bản các thầy và các sư cô mua được ở trong khóa tu ở trường Đại học Santa Barbara, tôi đã ngồi xuống viết nhiều bức, bức thì chữ Anh, bức chữ Việt, bức chữ Hán. Các thầy và các sư cô trong phái đoàn Làng Mai đã bán được gần hết các bức này, có bức bán tới một ngàn Mỹ kim. Tất cả đều được đem cúng dường vào quỹ xây cất Nhà Đa Dụng của tu viện. Trong chuyến đi hoằng pháp tới tại Bắc Mỹ, khi đến Kim Sơn, thế nào tăng đoàn Làng Mai cũng được ở nhà hẳn hoi, chứ không phải ở lều như trên mười năm qua, quá lạnh!
Vào lễ giáng sinh 1999, nhiều minh tinh màn bạc nổi tiếng tại Hollywood như Marlon Brando, Jack Nicholson, Sean Penn ... cũng nhận được những bức chữ viết của tôi do bạn hữu của họ hiến tặng. Cả bên Trung Quốc và Đại Hàn, mỗi khi trao đổi thư pháp với các vị tọa chủ các chùa lớn, tôi cũng viết chữ Tây cho lạ. Chắc các bạn tò mò muốn biết tôi viết những chữ gì. Tôi chỉ viết những chữ mà khi treo lên người ta có thể thực tập theo được mà thôi. Ví dụ: "breathe, you are alive" (thở đi, bạn đang là sự sống mầu nhiệm), "drink your tea" (uống trà cho thảnh thơi và hạnh phúc đi bạn, chữ Hán là "nghiết trà khứ" ), "the tears I shed yesteday have become rain" (nước mắt ngày xưa nay đã thành mưa), "breathe and smile" (thở đi, mỉm cười đi), "you are not a creation, you are only a manifestation" (em không phải tạo sinh mà chỉ là biểu hiện) "present moment, wonderful moment" (an trú trong hiện tại, giờ phút đẹp tuyệt vời), "there is no way to happiness, happiness is the way" (không có con đường đưa tới hạnh phúc, hạnh phúc chính là con đường), v.v...
Bức mà Phật tử gốc Việt ưa thích nhất là bức có ba chữ "thở đi con". Ai cũng muốn thỉnh một bức về treo trong phòng khách để khi có chuyện bất an thì nhớ mà thực tập, còn khi bình thường mà thực tập thì nuôi dưỡng thêm hạnh phúc đang có. Có những bức viết trọn một, hai, bốn câu thơ hay cả bài thơ. Những câu thơ trong truyện Kiều có thể hiểu theo nghĩa thiền quán cũng rất được hâm mộ, như câu "bây giờ rõ mặt đôi ta, biết đâu rồi nữa chẳng là chiêm bao" hay câu "trời còn để có hôm nay, tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời", hoặc câu "một nhà xum họp sớm trưa, gió trăng mát mặt muối dưa chay lòng, bốn bề bát ngát mênh mông, triều dâng hôm sớm mây lồng trước sau". Có một cặp tân hôn xin chữ, tôi đã cho câu "trước sau cho vẹn một lời, duyên ta mà cũng phúc người phải không?", đổi một hai chữ cho thích hợp.

Chữ Hán tôi viết rất ít, bởi vì hiện giờ ít người đọc được chữ Hán và thích treo chữ Hán. Tôi thấy những bức chữ Anh, chữ Việt hoặc chữ Pháp lồng kính treo lên cũng đẹp vô cùng, và khi đọc thì người ta hiểu liền. Tôi cũng có viết nhiều câu đối, câu đối chữ Việt, và cả chữ Âu Mỹ nữa! Có một bữa, tôi thấy ông đồ xưa của Vũ Đình Liên đã sống dậy! Ông đồ xưa chỉ viết chữ Nho, ông đồ xưa nếu bây giờ sống dậy thì viết được cả chữ Việt và chữ Tây, và vẫn sử dụng được bút lông mực tàu như thường. Và ông không phải chỉ dùng giấy đỏ. Ông dùng giấy đủ màu, nhất là màu trắng ngà. Bút lông của ông được chế tạo rất nhiều kiểu, sản xuất ngay cả ở các nước Âu châu. Tôi thấy nhiều nhà thơ Việt Nam hiện đại đã viết thơ của mình thành bức, bằng chữ Việt, có khi viết bằng bút lông, có khi viết cả bằng bút sắt. Tôi đã thấy nét chữ của nhiều vị, trong đó có Vũ Hoàng Chương và Cao Tiêu. Tại sao lại chỉ viết chữ Hán? Càng viết, chữ càng đẹp. Đồng bào và người ngoại quốc rất thích treo những bức chữ đẹp và có ý nghĩa, bằng chữ Việt hoặc bằng chữ nào mà họ hiểu. Cố chấp thì ông đồ sẽ chết vĩnh viễn, còn nếu ông đồ biết thích nghi thì ông đồ sẽ sống mãi mãi. Chúng ta không cần phải khóc ông đồ như thi sĩ Vũ Đình Liên:
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua

Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay

Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu             
Ông đồ vẫn ngồi đó
Qua đường không ai hay
Gió buồn mơn mặt giấy
Ngoài trời mưa bụi bay         
Năm nay hoa đào nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?


Tôi muốn nói chuyện đạo Bụt, đạo Bụt tại châu Á nói chung, và đạo Bụt tại Việt Nam nói riêng. Đạo Bụt nếu không được làm mới để có thể đáp ứng với nhu cầu đích thực của người thời nay thì đạo Bụt sẽ từ từ vắng mặt, nghĩa là sẽ chết, như ông đồ xưa. Đại sư Thái Hư thấy được điều đó nên đã hô hào cách mạng giáo lý, cách mạng giáo chế và cách mạng giáo sản. Nếu chúng ta chỉ biết thủ cựu, nếu chúng ta có quá nhiều sợ hãi, nếu chúng ta chỉ biết củng cố địa vị thì chúng ta không thể nào làm mới được đạo Bụt. Phải giảng dạy đạo Bụt như thế nào để tuổi trẻ bây giờ có thể áp dụng được vào trong đời sống hằng ngày của họ, chuyển hóa được khổ đau, khai thông được bế tắc, xây dựng lại được tình thâm. Lễ bái, cầu phước và tín mộ không đủ. Tuổi trẻ không muốn đến chùa để chỉ đốt nhang, đốt vàng mã, vái lạy và tụng những kinh mà họ hoàn toàn không hiểu. Buổi công phu sáng gần hết là bằng tiếng Phạn, có tính chất của Mật Tông, mà lại là tiếng Phạn phiên âm Hán Việt xa lắc với nguyên âm. Buổi công phu chiều thì chủ yếu là để cầu sinh Tịnh Độ. Không mấy ai đọc được và hiểu được kinh chữ Hán. Vậy mà ta không có can đảm đem hai buổi công phu dịch ra quốc văn để hành trì. Ta sợ người ta đàm tiếu, chê bai là bỏ gốc rễ. Ta có bỏ gốc rễ đâu. Ta chỉ chăm sóc và làm mới cho gốc rễ thôi, để cho cội cây xưa có được sức sống mới đâm lên những chồi mới, nếu không cây sẽ chết.
Cách đây chừng vài trăm năm, người ta đã từng bĩu môi chê chữ Nôm là quê mùa, là mách qué (nôm na là cha mách qué). Người ta bảo người đứng đắn và người trí thức chỉ dùng chữ Hán thôi. Vậy mà thi hào Nguyễn Du đã sáng tác truyện Kiều bằng chữ Nôm và đã tạo nên được một niềm tin lớn cho quốc dân nơi khả năng tiếng Việt. Không dùng súng đạn và gươm giáo mà thi sĩ đã xây được thành lũy vững chãi cho nền độc lập dân tộc. Độc lập chính trị chỉ có thể bền vững khi có độc lập văn hóa. Cụ Nguyễn Du là một ông đồ không bao giờ già, không bao giờ chết. Hồn của cụ sống mãi trong hồn của người trẻ bây giờ. Bài học đó há không đủ soi sáng cho chúng ta sao? Con cháu chúng ta bỏ chùa, bỏ đạo gốc tổ tiên chạy theo những trào lưu từ ngoài tới, lỗi đó là của ai?
Làm mới đạo Bụt, áp dụng ngay những pháp môn của đạo Bụt nhập thế (Phật tử Trung Quốc bây giờ gọi là Nhân Gian Phật Giáo, Tây phương gọi là Engaged Buddhism), sử dụng ngay tiếng Việt để tụng niệm trong hai buổi công phu, điều này rất cần thiết. Chúng ta đừng làm như ông đồ xưa, từ từ vắng mặt trong cuộc đời. Chúng ta phải tái sinh lại ngay lập tức để trở thành ông đồ nay. Chỉ có ông đồ nay mới làm thỏa mãn được những nhu yếu của người ngày nay. Từ thế kỷ 14, vua Trần Nhân Tông và thiền sư Huyền Quang đã thấy được sự thực này. Các vị đã bắt đầu sáng tác bằng tiếng Việt, sử dụng chữ Nôm. Ở Triều Tiên, ngày xưa cả nước đi theo đạo Bụt. Vào đầu thế kỷ này, chỉ còn dưới 50% dân chúng là Phật tử. Giới trẻ đi theo ngoại lưu nhiều như thác lũ. Lý do là đạo Bụt bên đó quá bảo thủ và rất còn kỳ thị phụ nữ. Ta cầu xin các vị tôn đức trong sơn môn ta nghĩ lại cho con cháu được nhờ. Đạo Bụt không thể không được hiện đại hóa. Tại Tây phương, nhiều người đang muốn cho đạo Ky Tô được hiện đại hóa, nhưng họ chưa thành công vì thái độ thủ cựu và giáo điều của giới chức sắc bề trên. Nhiều nhà thờ vắng bóng tín đồ. Người xuất gia rất hiếm. Chỉ vì tại người ta bảo thủ quá, không chịu làm mới; không chịu cách mạng giáo lý và giáo chế. Đạo Bụt có tinh thần cởi mở tự do, dễ làm mới hơn nhiều. Ta có thể thành công trong vài thập niên nếu chúng ta tỉnh thức. Ông đồ xưa ơi, xin ông mau mau sống dậy. Cơ hội đã đến. Xin ông hãy chuẩn bị tái sinh. Hẹn ông cùng có mặt ở mùa hoa đào năm tới:
Sang năm hoa đào nở
Sẽ thấy ông đồ xưa
Với hình hài rất mới
Sống động hơn bao giờ.

Chúng ta không có lý do gì để không thành công.




Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015

tác phẩm nhỏ xinh.

Đôi khi sách còn là một tác phẩm nghệ thuật nho nhỏ xinh xinh dễ chịu thế này


*

Chiều lên thấy em nở bung thế này. Thích em quá ^_^


Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...