Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

"Tặng con thời gian nha, ba mẹ ơi!" - Thu Hà

"Tôi làm việc với trẻ con gần 20 năm nay. Chúng tôi nhận được hàng ngàn cuộc điện thoại và thư tâm sự, comment phản hồi mỗi tháng.
Có những cuộc điện thoại của các bé lớp 9, lớp 10 rất lịch sự lễ phép, gọi tới rụt rè hỏi về thuốc phá thai, có bé nhờ tôi giải nghĩa tờ phiếu siêu âm, nghe cách nói tôi biết các em được ba mẹ quan tâm và rèn giũa khá cẩn thận.
Có bé khóc nói: "Con chỉ muốn ngủ một giấc và sẽ không thấy ai nữa. Con muốn chết". Có bé nói: "Em muốn bỏ nhà đi, chị hãy chỉ cho em nên đi đâu...".
Rồi có cả những câu hỏi đơn giản về bạn bè, về trường lớp và môn thi, khối thi. Hỏi xong em vừa khóc vừa cảm ơn tôi đã lắng nghe. Tại sao các em lại dốc ruột nói với một người xa lạ. Tại sao chỉ mới được người ta im lặng nghe thôi mà em đã xúc động như vậy?
Lúc đó ba mẹ em đang ở đâu trong em?
Rất nhiều thư, có lẽ chiếm tới phân nửa số thư trong hộp thư tâm sự, là những vấn đề trong gia đình, những mâu thuẫn với bố mẹ.
Nhiều bé kể: "Con không nói chuyện được với ai. Ba con đi làm tối ngày. Mẹ thì con chưa nói xong đã mắng té tát... Rồi ba mẹ con chả hiểu con gì cả, cứ ép con phải làm theo ý của họ. Ba mẹ ra điều kiện: con chọn nó hay chọn mẹ".
Cha mẹ nào cũng yêu con. Nhưng nhiều khi cách yêu của ba mẹ không giống cách con cái mong muốn được nhận.
Có cha mẹ làm lụng chăm chỉ để cho con có một nền tảng kinh tế vững vàng hơn mình hồi xưa. Có cha mẹ ép con học thật nhiều để mong con đỗ đạt cao, đảm bảo cuộc sống sau này. Có ba mẹ thì canh giữ con nghiêm ngặt hoặc đánh con rất đau để mong con ngoan ngoãn, nghe lời...
Trong một khóa tôi đã học có bài tập trở về tuổi thơ. Và trong số đó có một câu hỏi: "Tôi muốn cha mẹ tôi...".
Trong nhóm, hai người đóng vai cha mẹ, một người đóng vai con nói lên mong muốn của mình. Nhóm của tôi mọi người cứ lần lượt nói.
"Tôi muốn mẹ không đi trực đêm nữa". "Tôi muốn cha lắng nghe tôi hơn". "Tôi muốn cha mẹ đừng cãi nhau trước mặt tôi"."Tôi muốn cha mẹ tôi ly hôn". "Tôi muốn cha mẹ tôi là người khác".
Hôm đó tôi đã khóc nức lên khi nghe người bạn chia sẻ điều đó. Lần nào tới lượt mình bạn ấy cũng nói một câu đó (khi còn nhỏ): "Tôi muốn ba mẹ tôi là người khác". 
Cảm giác muốn thay ba mẹ mình là một ba mẹ khác nó đau đớn và tuyệt vọng khủng khiếp. Có ai chọn được nơi mình sinh ra? Có ai có thể thay ba mẹ là một người khác được?
Vậy thì có những điều mình cho là đang yêu con, đang sống vì con thì ở phía người nhận, ở phía đứa con lại không phải là như vậy!
Khoảng cách thế hệ thật là khắc nghiệt. Nhất là đối với những bố mẹ 6X-7X-8X của chúng ta. Xã hội thay đổi quá nhanh, những điều quan trọng, cấp thiết của ngày mình còn nhỏ hầu như không dùng lại được hiệu quả với con mình.
Thời xưa tuổi thơ đói ăn triền miên làm ba mẹ thường để quá nhiều thời gian và tâm sức để ép con ăn, trẻ đã dư cân vẫn bị ép ăn. Thời xưa ít người được học hành tới nơi tới chốn nên giờ ba mẹ ra sức cho con đi học tối ngày, học sớm, học trước, học thêm, học sáng, học trưa, học tối. Thời xưa vất vả ra đời tự lập từ con số 0 nên giờ nhiều ba mẹ ráng cày bừa kiếm tiền cho con làm vốn trước khi ra đời, ráng kiếm cho con cái nhà, kiếm cho con vài trăm triệu đồng để dành khi đi xin việc...
Những điều mình đang dành cho con liệu con có cần không? Liệu chục năm nữa nó còn đúng không? Thật ra tôi cũng không chắc lắm.
Đẻ ra đứa con khá dễ, chỉ cần một tinh trùng gặp trứng. Nhưng để dạy được một đứa con không phải cha mẹ nào cũng làm thành công.
Có một thực tế kỳ cục rằng chúng ta khi đi làm bất kỳ nghề gì đàng hoàng thì cũng cần phải học, không cao đẳng, đại học thì trung cấp, không học trong nhà trường đào tạo chính quy thì học truyền nghề từ một người thầy, một cửa tiệm thành công nào đó.
Chỉ duy nhất có một nghề khó nhất, quan trọng nhất, phức tạp nhất thì lại chả học hành gì, đó là nghề làm cha mẹ. Một số tôn giáo tôi thấy họ cũng khá quan tâm, còn những người trong lý lịch ghi "Tôn giáo: không" như phần lớn dân số VN thì thật sự là khá thiệt thòi.
Tôi cũng dạy con sai rất nhiều. 
Hồi Xu mới 2 tuổi, tôi sai lầm nhiều tới mức đã lập một topic kêu cứu trên mạng: "Tôi nuôi con sai rồi, cứu tôi với!". 
Ngay từ khi mới đẻ bé Xu đã quá khó nuôi và quá bướng, nhiều người phải nói là "nó khó chưa từng thấy trong đời!". Xu phản ứng lại dữ dội những gì tôi làm. Và chính từ việc đó tôi biết được mình dốt. Có lẽ đó là may mắn vì nó làm tôi biết giật mình.
Có người bẩm sinh biết cách nghe con nói và nói con nghe, tôi thì không. Thế là tôi tìm đọc khá nhiều sách về nuôi con, dạy con, tôi đi tham gia những khóa học về nuôi dạy con.
Có những khóa học khá mắc tiền: 2,5 triệu trong một ngày, rồi 5 triệu trong hai ngày, hay 8 triệu đồng trong ba ngày. Có những khóa học phải đi rất xa, có khóa kéo dài từ 9g sáng đến 9g đêm, phải đau đầu tìm chỗ gửi con để đi. Và cũng may là có vô vàn khóa học miễn phí.
Đọc, học và lắng nghe, tất cả đều cần nhiều thời gian.
Hơn nữa, mỗi đứa con mỗi khác. Mỗi nhà mỗi khác. Ngay như trong một nhà tôi thôi, Xu và Sim là hai tính cách hoàn toàn khác nhau. Những kinh nghiệm từ nuôi dạy Xu hầu như vô nghĩa với Sim. 
Tôi nghĩ thật sự cần phải đầu tư thời gian vào việc học tập cách nuôi và dạy, rồi cần thời gian để thực hành cách nuôi và dạy một đứa kém mình 20, 30, 40 năm, cả thời gian để chấp nhận nó khác hẳn mình ngày xưa, học cách yêu thương cả những trái khoáy đó theo cách phù hợp nhất với nó.
Đừng ai nói bận! Nếu bạn muốn là làm được. Chỉ cần muốn, lập tức bạn sẽ tìm ra cách để thực hiện. Khi bạn xếp nó thứ hạng ưu tiên cao, bạn sẽ gạt những việc khác ra để làm bằng được. Còn khi thấy vì bận, vì cái này, kẹt vì cái kia thì có nghĩa là bạn không đang ưu tiên nó.
Tình yêu là thời gian, thời gian bạn quan sát con, lắng nghe, đi chơi cùng con, học cùng con, đồng hành cùng con, làm bạn với con, lớn lên cùng con.
Rút lại thì dù gì thì gì, tình yêu là thời gian. Con cái cần nhất vẫn là thời gian của ba mẹ!
Tặng con thời gian đi, ba mẹ ơi!"
THU HÀ


Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

trà, son, mật ong ...

Dạo này rồ mật ong, nước ấm chanh mật ong, trà nóng chanh mật ong, cà phê cũng mật ong, rượu mơ cũng mật ong. Thích nữa là phát hiện ra tinh dầu moringa của các bạn thebodyshop, rất thích mùi. thích cả bạn son givenchy, một bạn giày kiểu slingback platform của C&K và mấy bạn trà mới. Sở hữu các bạn cũng là niềm vui nho nhỏ.





Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015

22.5

Hôm qua giời mưa mát bầy ra ngâm chân và uống rượu mơ. Những khoảnh khắc, thời gian dung dưỡng bản thân trong một ngày dù sao cũng vẫn là điều quan trọng.
Một ngày giời mát là quà tặng chả tự tạo ra được, phải chờ vào thiên nhiên, thôi thì như thế ta lại phải hùa theo tận hưởng ngay. Sáng thì làm ly trà thật nóng, cho vài lát chanh, chêm tý mật ong là chuẩn không cần chỉnh, thêm một bản nhạc nữa. Những lúc ấy, làm việc làm gì cho nó phí nhể ^_^


Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

19.5

Sáng nay thì nghĩ đến việc bạn diễn đạt mình như thế nào vì chợt nhớ một câu của một bạn khá lâu rồi, nhắc rằng hãy sống thật là mình, đại loại thế, không còn nhớ chính xác như nào, chắc ý bạn ấy  muốn nói rằng em yêu thì bảo yêu, ghét thì bảo ghét. Mình không thanh minh gì cả. Hôm nay thì lại mới nghĩ việc bạn diễn đạt con người bạn ra ngoài/cho người khác thấy, cơ bản sẽ có 2 cách, hoặc là bạn diễn đạt cho người khác thấy chỉ 01 con người, trong như nào, ngoài thể hiện y thế và cách thứ 2 là ngoài khác trong một chút hoặc khác nhiều.
Cái trường hợp 1 ấy, giờ thì mình thấy hiếm, ai giờ cũng diễn cả. thậm chí mấy vai một lúc ấy chứ sao mà thật mọi lúc mọi nơi, nghĩ gì nói nấy, thích gì làm nấy được. cho dù mình ủng hộ tuyệt đối việc sống thật. Tuy nhiên cũng phải thích nghi với môi trường chứ làm sao mà thiên nhiên tự nhiên 100% được. không dối trá vô tội vạ đã là tốt lắm. trừ phi bạn ra khỏi môi trường đang sống, ẩn dật chẳng hạn. Nhưng khi bạn lựa chọn cách thứ 2 thì phải đối diện với việc người khác sẽ hiểu sai bạn vì người ta chỉ hiểu bạn theo cái bạn diễn đạt ra. Vì vậy, suy cho cùng người bạn mình có lý, đặc biệt người ngoài bắc ngấm quá sâu các thói hình thức/nghi lễ/hy sinh quên mình nên mất khả năng diễn đạt đúng là mình - đơn giản, chân thành. Cái này thì thua các bạn trong nam. Mà mình thì bắc đích thực rồi nên cũng phải từ từ J.
Nói đến đây thì nhớ có 03 cô bé giờ cỡ 8-10 tuổi của 03 bà mẹ mình biết, nuôi con theo kiểu tự nhiên tối đa, nghĩa là ủng hộ mọi sự tự nhiên của bọn chúng. 03 đứa này thú vị vô cùng nhưng không phải ai cũng chịu được chúng. Đa số xung quanh thích nhưng mà sợ, mà hôm trước ăn tối với K.L, một trong 3 bà mẹ ấy, mình có nói ý này thì nàng bảo đúng: không phải ai cũng chịu được. con ranh nhà nàng khi nhỏ, ngồi ăn cơm thì mình và mẹ nó cứ ăn, nó cứ phá. Cho nó một khu riêng với đủ dụng cụ để phá, thì nó sẽ bò sang mâm mình nghịch tung tóe. Mẹ nó bắt đi bộ đến khi mệt quá vẫn không bế, nó gào khóc ngoài đường mà người ngoài nhìn cứ như mẹ bạo hành con, nhưng khóc mấy rồi cũng phải đứng lên đi tiếp, không bế là không bế. Vào quán/hàng kêu đồ ăn, mình cho nó tự chọn đồ của nó rồi bắt nó chốt và hứa sẽ ăn hết, vì nó chọn, không phải mình chọn và nó phải đi hết lựa chọn đó, nó gật đầu và làm được như thế. mẹ nó phong tỏa tivi khoảng 4-5 năm đầu đời của nó, hạn chế tối đa. Với nó một tý cát, vài cái cốc cũng chơi được cả một ngày. Ca hát nhảy múa như điên... nói chung là nó rất thú vị. Đến giờ thì chững rồi, cư xử khá lớn. Mình đến thế nào cũng con mượn giầy của mẹ, không dưới vài lần ngỏ ý là sau này mẹ cho con giày cao gót của mẹ nhé. Mình bảo khi nào con 18 tuổi, mẹ không tiếc đôi cao gót nào với con cả. nhưng tuổi đó con mới đi được. nó đồng ý nhưng lần nào cũng lân la xỏ đi xỏ lại lướt khắp nơi.
Những đứa trẻ thế này thì mẹ của nó vốn phải rất bản lĩnh, thông minh và hiểu biết. Không thể khác được. giống như đối thủ của một cuộc chiến cân sức. chúng lên bạn cũng lên. Nương nhau và nâng nhau. Nó cũng phản ánh phần nào cách yêu con của mẹ. mình thích cách yêu này vì nó đúng là vì đứa trẻ, không phải vì bản thân bà mẹ. nó là yêu theo cách người ta/đối tượng yêu muốn chứ không phải theo cách ta/chủ thể muốn. Nôm na nói theo các cụ là nghĩ đến người khác.
Và đúng là cái gì cũng có giá của nó. một đứa trẻ tự do phát triển tối đa, thì sự vất vả là không thể tính đếm nhưng được khá nhiều, mà được nhất có lẽ là sự chủ động trong mọi lựa chọn của chính nó. nó biết mình muốn gì, lựa chọn và làm tới, dám chịu lỗi. sự đúng sai yêu ghét rất rõ ràng, rất con người. những đứa trẻ ấy, đúng với câu: hương vị cuộc đời thuộc về những kẻ điên. tự nhiên lại nhớ câu này. Hãy để chúng điên tới chừng nào có thể, tới chừng nào cuộc đời này không chấp nhận nữa thì mới thôi, chúng sẽ tự điều chỉnh để thích nghi.

Quay lại việc diễn đạt mình, thì đó là cách các bà mẹ này ủng hộ việc con mình diễn đạt mình chân thật nhất. Và mình thấy đúng, trẻ con, ít nhất 10 năm đầu đời, thậm chí 15, 18 năm nó luôn phải trung thực, ít nhất trong cách diễn đạt mình ra ngoài. Chưa nói cách bên ngoài tiếp nhận và đối xử với chúng thế nào. Nhưng chúng phải trung thực với bản thân.

(ảnh mạng)

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2015

17.5



Hôm qua qua bạn cf và chủ định chọn cho Trúc mấy cuốn. bạn gợi ý: tuổi 20 những năm tháng quyết định cđ bạn. có mấy cuốn tuổi 20/lứa lứa này mà mình ấn tượng nhất là nếu tôi biết được khi còn 20. Có lẽ nội dung về cơ bản thì same same nhau. sáng nay thì bắt đầu lướt xem cuốn này thế nào. Rồi nghĩ rằng: có lẽ chúng ta/bọn người hiện đại đã tính toán quá nhiều. và đây là một tính toán. 20 có lẽ nếu để tự nhiên thì cũng không sao nhưng vì sao chúng ta phải tính toán, vì sao lại có những cái cuốn như thế này và vô số những tính toán như thế này, đại loại như những kiểu dạy/học/ kêu gào về việc phải trang bị kỹ năng, học hết thứ nọ đến thứ kia vẫn thấy không đủ… Vì cộng đồng đã đi đến đây, mà chúng ta lại nằm trong cộng đồng. tất cả đã bằng nhiều con đường/nhiều cách kéo nhau đến đây rồi ngồi tính toán với nhau. Giống kiểu chúng ta từ chối tự nhiên, lũ lượt kéo nhau vào một cái hộp rồi ngồi nghĩ ra cách tạo gió, tạo sáng… những thứ mà có lẽ chúng ta chỉ cần ngồi hưởng của tự nhiên thôi cần gì phải nhọc công thế. Rõ là, cứ thắt cái thong lọng rồi kéo nhau đưa cổ vào. Nhưng mà thôi, quay lại chuyện bọn trẻ bắt đầu lớn thì đọc gì. mà đến giờ có lẽ cũng chả cần phải nghiêm trọng quá. Nếu chúng chẳng đọc thì ta cũng chẳng làm gì được, cứ để chúng làm thứ chúng muốn thôi: chạy nhảy, chơi với bạn bè, làm duyên làm dáng… Cái gì cũng có 2 mặt, chẳng nên quá lo lắng làm loạn lên. Và rồi chúng làm gì thì ta cũng cần có mặt ở đó, làm được cùng chúng thì càng tốt.



Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

"Hãy trở thành người đàn bà như nàng muốn"

“Hãy cứ làm những gì nàng muốn
Người đàn bà bán cá, ngày đanh đá
Đêm chia sẻ bầu ngực hai bên chồng và con.
Hãy cứ làm những gì mà nàng muốn
Gọi Osho là gã râu rậm đẹp trai
Cần một giấc ngủ sâu hơn những gì lão nói.
Hãy làm những gì nàng muốn
Đeo kính xanh, giày đỏ, cười hì hì
Trong đám cưới và cả đám ma.
Hãy làm những gì nàng muốn
Không biết Hemingway nhưng thạo đan khăn và làm bánh
Không thích Chopin nhưng thích cắt móng chân chồng và tết bím tóc con.
Hãy làm những gì mà nàng muốn
Chẳng ham hố gọi dòng sông này, bông hoa này là của ta
Nhưng thạo liếm ngón tay đếm tiền và lẩm nhẩm tiền này của ta.
Hãy cứ trở thành người đàn bà như nàng muốn
Vì người đàn bà nào là nàng, ta gặp
Cũng sẽ được hỏi một câu thiết tha
Có muốn bất tử bằng tiểu thuyết và thơ ca.

Hãy trở thành người đàn bà như nàng muốn”


Từ Vũ Ánh Dương

(Ảnh của Mannup)

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2015

13.5

Dạo gần đây bỏ theo dõi kha khá bạn trên face và thay vào đó bằng kha khá các bạn khác đang hay ho, có nhiều thông tin. Các bạn bỏ không phải vì ghét hay gì dù trước đó cũng không yêu thương gì, không có khái niệm yêu ghét ở đây, fl vì là bạn bè/quen biết ở một mức độ nào đó/có liên quan. Nhưng khi các bạn làm mình thấy gợn gợn vì điều gì đó, mình không còn muốn nhìn/đọc các stt của các bạn trong thời điểm này hoặc vì face các bạn không mang lại thông tin gì mới trong một thời gian dài thì mình nhấn thôi theo dõi, vào một ngày nào đó có thể nhấn fl lại, không phải là điều gì quá quan trọng.

Face đến giờ là để thu về thông tin mới, thái độ tích cực, một góc nào đó giúp cho cái nhìn của mình rộng hơn/văn minh hơn, hoặc một góc đời sống của chủ nhân để biết nhau đang thế nào chứ không phải là những sự thái quá như tự kỷ một cách sâu sắc, vô tình hoặc cố ý hay khoe khoang quá đà hoặc tỏ ra nguy hiểm không cần thiết hoặc có dấu hiệu dối trá quá giới hạn... nên thôi. không vừa mắt lắm thì tránh nhau ra nhỉ. 

Mà cũng có trường hợp cá biệt vì yêu quá nên thôi, không fl nữa, đau tim chịu không nổi ^_^


Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015

11.5

Về đi bộ với mẹ ra quảng trường mới, thích nhất những hàng cây lớn mới trồng. một năm nữa thôi sẽ phủ xanh lá trên con đường rộng rãi trải dài. Bọn trẻ con đi xe đạp, trượt patin thoải mái. Nếu còn, Tú chắc sẽ không  bỏ qua vụ này. Hôm trước em dâu của bạn thân nhân nói về chuyện trượt patin thì bảo hôm em thấy Tú mặc váy hồng, trên đôi giầy trượt hồng xinh lắm. Bảo uh chị mua cho nó bộ bảo hiểm tay chân cũng hồng luôn. Con bé luôn là thiên thần. đẹp như thiên thần. ngay khi nó nằm xuống, đã nhận ra điều ấy đúng hơn bao giờ hết, vì thế, nên chúng ta chỉ được hưởng nó có hơn 10 năm thôi, không hơn. Hôm trước soạn ảnh ra mấy cái hồi nó 4-5 tuổi cho đi cv nước, nhìn thì thèm quá, thèm được hôn hít mọi chỗ trên cơ thể nó.
Về nhà loanh quanh bữa trưa mẹ lại nhắc đến Liêm và thấy như hắn đứng đấy, giữa bếp chỉ chỏ, giọng điệu chỉnh sửa người này người nọ phải làm thế nọ thế kia, giọng nghe rất muốn đánh nhau. Đấy nhưng mà rất thèm nghe lại cái giọng bố láo khích bác trịnh thượng như bố già ấy.
Tình yêu là thứ không thể lý giải. Đúng là thế. Cứ yêu mà chẳng biết chính xác vì sao lại yêu đến như vậy. Tốt yêu đã đành, xấu cũng yêu. Và rồi trong đời, không nhiều cơ hội để ta có thể yêu một người như thế và cũng không có nhiều cơ hội để ta gặp và yêu một người xứng đáng được yêu. Điều này chỉ ta biết với mình mà thôi. Dù vẫn biết “tri kỷ” là dài dài, dù vẫn trải dài tình yêu với bất cứ ai không quá xấu xa. 





Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

linh tinh beer,

Chiều tối qua hẹn K.L beer ngã ba ồn ào nghe EDM, cảm na ná như SG, loanh quanh rồi lại nói chuyện về SG. Không biết được bao lâu, cái thể loại beer kiểu này mà phát triển được ở HN thì tốt quá. Vấn đề là có nhạc và nhạc lại ổn. nàng nói chuyện về một nhân vật làm nhạc kiểu underground đã từng làm nhạc cho chuỗi quán này nhưng rồi hình như thôi vì không hợp, dù nhân vật đó tài năng. Lúc đầu ngồi thì nghe mấy bản tin tin chả liên quan đã phì cười. Bảo anh ấy không hợp là đúng rồi, tài năng thế cứ ẩn dật thoai. Quán thì nhạc càng sau càng hay. Kiểu của những quán này hình như là vậy, càng về sau beer ngấm thì nhạc tăng dần lên, độ ồn ào của tha nhân cũng lên theo J. Bảo nàng rằng em thấy vina có cái kiểu lộn xộn mà lại khá trật tự, đâu rồi vào đấy cả, chỉ là khó đi đường xa. Nhìn ra đường thì không tin có thể đi được, nhìn vào quán ken ken nhau, chả ai nghĩ còn chỗ ngồi, ấy rồi vẫn đâu vào đấy cả, vui như đúng rồi.

Một lúc sau, các bàn vòng ngoài bị dẹp cả, có 3 anh chuyển vô sát bàn mình, một anh có nhời rằng cho bọn anh ngồi nhờ nhé, mình bảo anh ngồi bàn anh đấy chứ, có nhờ gì ai đâu anh. zai yên lặng, sau nói mấy câu vu vơ nữa mà mình không bắt nhời, có cần gớm thế không nhỉ ^_^. Một zai cũng yêu yêu, tối cách đây 1,2 tuần tiện chân gần nhà rồi gọi điện cf, bảo thôi muộn rồi anh về với vợ con đi, zai mới à ồ muộn rồi à, anh đang gần nhà, bảo gần cũng về, hôm khác gặp J. Tối hôm qua thì nhắn cho zai SG để cho contact đi nhậu với đám gái trong đó, zai này thuộc kiểu thế giới đại đồng, em nào cũng yêu. Rồi kêu nhậu mà không có mình chứ?! Zai bảo em cứ ngồi đó chờ report. Hôm trước thì zai đua với đám gái đi đêm trong khi vợ con thì ở nhà, phải tống về gấp, đàn ông có vợ con thì cố gắng vợ con phải là nhất. Gái chỉ để mua vui thôi ^_^.


(Ảnh của mannup)

7.5

Hôm qua bỏ CD Free: 3:15 PM vào đài, mở khá lớn. đĩa này không nhớ mua khi nào, ít nghe, hôm qua thì thấy cũng hay ra phết. thảo nào, cô cháu xinh đẹp đi ra đi vào cứ suýt xoa hay thế. phì cười, bảo có bài sẽ bất chợt hay vào đúng cái lúc nó rơi vào tai và mắc lại đó. là thích thôi :-).
Giời thì nóng, ngồi sofa cho gió thổi 2 chiều cửa, đọc đẹp tháng 4, ăn chanh đào muối, ngất lên ngất xuống mấy đôi guốc, mấy cây son... ^_^




Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015

barcode & đẹp

Chiều qua mới mua lại đẹp. bỏ đâu mất 2 số thì phải. về đọc được bài đinh trong số tháng 4 về trần tiến, không đã lắm nhưng dù sao vẫn thích đẹp vì số nào cũng có vài bài giá trị/đáng đọc. thêm một pv nữa về một người đẹp đến sau mà rất hay.
sáng nhớ ra barcode, thế nào lại quên cái tạp chí này khá lâu. tệ thật. mai kia phải đi rước về thôi.


Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

5.5

Hôm qua mới qua được nhà cho thuê giúp ông anh để lấy tiền nhà cho lão và hoàn tất một số thủ tục khác. Suy cho cùng không muốn ck vì còn muốn gặp nhau. Nếu rơi vào ck thì có lẽ cả năm trong cái khoảng HĐ sẽ không biết họ ăn ở thế nào, để trông chừng cũng là để hỗ trợ nhau, nếu có thể. Trong nhiều việc khác cũng thế, rất ngại ck trong khi có thể gặp nhau. Bởi chúng ta cần gặp nhau, càng ngày chúng ta càng cần phải gặp nhau. Tất nhiên cũng có không ít trường hợp không gặp thì tốt hơn. Nhưng, sự hiện diện của bạn luôn là quà tặng cho những người bạn yêu thương. Có một ý của một đạo sư như thế. Và nó đúng. Với cả những người bạn muốn/chuẩn bị/hy vọng sẽ thương yêu/được yêu/tôn trọng nữa, thì sự hiện diện của bạn là thiết thực. Hỏi có gì bất tiện cho gđ khi ở đây không em? Em bảo em có làm gì đâu mà bất tiện. Cười thấy đúng thật thế, có gây sự gì đâu mà bất tiện. Mọi sự bất tiện, đa số là do ta gây sự đấy chứ nhỉ?!
  

(Ảnh của Trương Quý)

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2015

3.5

Vật vã nghỉ xong, sáng dậy châm một ly đen ngọt thật nhiều đá rồi tung hết đồ ra, xếp lại đồ đông, chính thức là xếp thoai vì chắc chả còn rét nữa. loại bớt một số, dũng cảm loại thôi. Lôi cái váy em mới mặc một lần ra. lụa hồng trắng, trần lưng, mua tại hội an. Hôm rồi cũng rước một cái mà thích chị chủ hiệu người pháp thì phải, bảo: I think it so hot in summer night. Cười bảo: I think so. Khen đồ của chị so beautiful và nhận về một nụ cười tuyệt đẹp. thế thôi là đủ xuống tay rước cái váy về dù chỉ mặc một lần cho một summer night so hot or not đi nữa J. Nếu không có niềm say mê với váy thì thế nào nhỉ J.
Trong lúc soạn đồ thì bật lớn hiền thục với tằm tháng năm. Trong sáng an ủi tuyệt vời.

Kỳ nghỉ từ SG - TQ đến HA - H, như một cái thở ra cho 1/3 năm không dễ dàng gì. Không còn khóc lóc. Tuyệt không thở than. Dần chỉ còn hành động và sự lặng im.



Phố sớm HA đây. ở đây hay có kiểu cửa xanh này. tiệp với mầu trời chứ, thích. hay ta cũng sơn cửa mầu này ^_^



Vô tình mua 2 bức này, đứng từ trong cửa hiệu chụp ngược ra ngoài khung cửa sổ.


Ngồi ở M.G, tiện tay chụp anh này. Rất thích anh với bố già và scent of a woman




Ngồi ở biển ngắm diều lên và ăn tàu hũ, cái món này ở đây trong nước đường có thêm tý gừng, cực hợp lý với kiểu từ dưới biển trồi lên, ăn vào đủ giữ ấm. thích con đường đạp xe ra biển.


Vô tình 3 lần liền đều ở S.S. có lẽ sẽ vẫn là lựa chọn cho lần sau :-)

Có 2 nơi là HA và SG, vẫn muốn bay vào chỉ để uống một ly cà phê bất cứ lúc nào, thích nhất là sáng, một ly rượu/cocktail vào buổi tối, lang thang phố xá, chụp vài cái ảnh vu vơ, duỗi dài đọc sách, lăng nhăng mua/xem đồ, nói vài ba câu vui vẻ với người ở đó, xem một vở kịch/nghe một tý nhạc ... đại loại thế. Muốn đi lại như chuyện hiển nhiên thế, không phải là một chuẩn bị gì to tát cả. tuyệt không có cái gì to tát ở đây cả.

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...