Thứ Ba, 31 tháng 7, 2018

buồn chán, một phần tất yếu ^^

"Cuộc đời mà lúc nào cũng sôi động, náo nhiệt là một cuộc đời mệt mỏi; sự kích động trở thành một phần tất yếu của niềm vui và người đó luôn thèm khát một cái gì náo nhiệt hơn nữa. Một người quá quen với sự phấn khích giống như một người thèm ăn hạt tiêu đến mức bệnh hoạn, đến nỗi ăn một lượng hạt tiêu đủ làm người khác nghẹn thở mà cũng không thấy cay miệng tí nào. Muốn tránh sự kích động như trên thì tất phải có lúc chán.
Phấn khích, vui vẻ quá mức không chỉ làm hại sức khỏe mà còn làm chai lì sự cảm nhận đối với mọi lạc thú trên đời, người ta đâm ra thích sự khêu gợi nhục dục hơn những thỏa mãn tự nhiên, thích khôn lỏi hơn trí tuệ và thích những thứ kỳ quặc thô thiển hơn vẻ đẹp giản đơn.
Ý tôi không muốn phản đối đến cùng những cuộc vui náo nhiệt. Một ít thôi thì thật tuyệt vời, nhưng cũng như mọi sự ở đời, vấn đề là số lượng.
Quá ít thì gây ra những ham muốn bệnh hoạn, quá nhiều thì gây ra mỏi mệt. Vì thế, để sống hạnh phúc nhất định phải có khả năng chịu đựng sự buồn chán, và đây là một khả năng cần phải dạy cho người trẻ.
Tiểu thuyết nào mà rực rỡ từ trang đầu tới trang cuối thì ắt không phải một cuốn sách tuyệt hay.
Cuộc đời của các vĩ nhân cũng vậy, chẳng có gì đáng kể trừ một vài khoảnh khắc vĩ đại. Socrates có thể thi thoảng cũng đi ăn tiệc, và rất có thể đã vui vẻ chuyện trò với môn đệ trong khi chờ liều thuốc tự tử ngấm vào người, nhưng phần lớn đời mình ông sống trong lặng lẽ với vợ là Xanthippe, buổi chiều thì đi dạo và có thể cũng gặp dăm ba người bạn trên đường tản bộ. Người ta kể rằng suốt đời mình, Kant – triết gia vĩ đại – chưa bao giờ đi quá 10 dặm ra khỏi làng Konigsberg. Darwin – cha đẻ thuyết tiến hóa – sau khi chu du vòng quanh thế giới, sống phần đời còn lại quanh quẩn trong nhà. Marx, sau khi khuấy động vài cuộc cách mạng, quyết định dành những năm tháng còn lại đi làm ở một nơi yên tĩnh là Bảo tàng Anh quốc.
Nhìn chung một cuộc đời tĩnh lặng là nét đặc biệt của tất thảy các vĩ nhân, và niềm vui của họ, người ngoài nhìn vào chỉ thấy chán ngán.

Khả năng chịu đựng một cuộc đời tẻ nhạt cần phải được rèn luyện từ thuở bé. Về mặt này, các bậc cha mẹ hiện đại thật đáng trách; họ cho con cái hưởng quá nhiều loại giải trí thụ động, như các buổi biểu diễn ca nhạc hay những đồ ăn ngon, và họ không nhận ra một đứa bé cần phải tập cho quen với những ngày buồn tẻ.[…] Du lịch quá nhiều, nhìn thấy cảnh vật mới quá nhiều đều không tốt cho trẻ em và khiến chúng khi lớn lên không thể chịu đựng nổi sự nhàm chán.
Vì những lí do trên, một thế hệ không có khả năng sống qua những lúc buồn chán là một thế hệ của những người tầm thường, những người cố tách khỏi chu trình chậm rãi của tự nhiên, những người mà trong họ sự sống khô héo từ từ như hoa bị cắt rễ rồi ngâm trong nước.
Cuộc đời hạnh phúc là cuộc đời sống phần nhiều trong yên tĩnh, vì chỉ trong bầu khí tĩnh lặng, niềm hoan lạc đích thực mới có thể nảy mầm."

Của http://chiep.co

Thứ Ba, 24 tháng 7, 2018

25/7

Hôm nay mới nghe đến Nam Nhi của NHQ. Những kẻ làm mới nhạc dân gian, nói chung là vô cùng đáng quý ^^


Thứ Hai, 23 tháng 7, 2018

23/7


Hôm qua nghe cô Gia Nghi này ca Hôm nay tôi buồn hay quá. Nỗi buồn, suy cho cùng quan trọng không kém niềm vui. Cứ thử không có nỗi buồn nào ra hồn xem, có lớn nổi không?!

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2018

11/7

Khi có một ai đó đang chạm đáy, thì cần phải có nhiều sự quan tâm hơn, để ý hơn. Tự nhiên lại nghĩ vậy vì cảm thấy cái sự tuyệt vọng/trầm cảm của một con người rất dễ xảy ra và rất dễ giết chết họ. Thế nên, nếu ai có vấn đề, xin hãy ngỏ lời xin sự giúp đỡ từ người khác. 
Cho đến giờ thì nhận thấy, con người ta cần gì nhất, có lẽ là sự quan tâm tới nhau. Người ta có thể chết vì thiếu sự quan tâm của người khác. Chết theo nhiều cách.
Hôm qua beer chiều với bạn thì có nói rằng, em cảm nhận rất rõ mỗi phút giây trôi qua. Có thể đứng ngắm nắng rất lâu, ngồi trong gió lạnh run để xem mình chịu được bao lâu, nghe rõ từng lời từng lời  một bài hát, ngắm cái lá rõ từng vân một, áp cả lòng bàn tay vào da thịt người khác và dừng lại lâu nhất có thể, quan sát kĩ mọi người xung quanh chỉ để quan sát thôi, và có thể, ghi nhớ khoảnh khắc ấy. bởi nó sẽ không bao giờ trở lại. mọi khoảnh khắc phút giây đã qua là qua vĩnh viễn. đừng coi thường chúng.
Rất rõ, vì có lẽ do đã biết chính xác cảm giác một ai đó vừa ngồi đây, ngày mai biến mất hoàn toàn. Không thể thay thế. Để lại đúng một khoảng trống vĩnh viễn bởi không có ai thay thế cả. Vấn đề cái khoảng trống ấy là vĩnh viễn. Thế nên rất muốn níu giữ mọi khoảnh khắc khi đang bên nhau. Nhưng không ai ngồi mãi đấy được. Phải đứng lên, sống tiếp cuộc đời. Sự khốc liệt của kiếp người, có lẽ một phần nằm ở đấy.
Thỉnh thoảng lại lượt lại nhật ký để xem giờ này tháng này năm ngoái mình làm gì. lượt lại ảnh, xem giờ ấy tháng ấy đã ghi lại cái gì. và sẽ có những ngạc nhiên nho nhỏ, vì không thể tin được là năm trước thế mà năm nay thế. khá là thú vị. hôm qua xem lại ảnh mấy ngày tết, lại thèm không khí trong veo của phố nhà, thèm nồi bồ kết vứt đầy vỏ cam sôi ùng ục trên bếp lửa, con Trúc buộc tóc, đeo tạp dề bề bộn nem, nộm dưới sàn bếp, thằng Long làm được cái đầu mới, đứng trước gương hất ngược hất xuôi, bàn thờ gia tiên được bà L bày khá đẹp, cành đào ông T cắm trên đó cũng khá đẹp... đại loại thế, tất cả nằm ở trong ảnh. Chỉ xem lại và nhớ thôi. Đấy cứ giữa Hạ thì lại lộn về Đông - Xuân.


Trúc nghỉ hè,







Giờ là đến đoạn ăn ngon mặc đẹp, sống ảo ^^


Thứ Hai, 9 tháng 7, 2018

Người dưng,

“Mình thú thật mình không thể yêu được người vụng ăn nói cư xử, dù họ có là ai. Với mình. Đàn bà, phải là loài mềm mịn nhẹ. Mình chúa ghét đàn bà nóng nảy hấp tấp, nói nhanh hơn nghĩ, càu nhàu càm ràm. Mình sợ nhất người hiếu thắng, hay to tiếng, hơi chút là la hét giận dỗi, nhìn họ, mình chỉ muốn bỏ trốn.
Mình gặp đàn bà ít duyên nhiều kinh ngạc. Họ hầu như nói ra bất cứ thứ gì trong đầu. Họ nhận xét thiếu tế nhị về ngoại hình người khác thật hồn nhiên. Họ chê bai, phán xét, cho ý kiến, nhảy vào miệng người khác, họ chả lắng nghe chả thấu hiểu. 

Họ bốp chát, lỗ mãng, họ tự tin nghĩ, có sao nói vậy. Mình gặp nhiều bố mẹ lo mải miết kiếm tiền, mà con gái chả được rèn luyện duyên con gái. Cứ lớn lên hồn nhiên như một đứa trẻ ngờ nghệch tồ tẹt, giao tiếp ứng xử kém cỏi thiếu tự tin”.

FB Ms Giao
Tks,

P/s: Đúng là đàn bà ít duyên giờ nhiều kinh ngạc ^^. Cho dù thì đàn bà, nhiều người không mềm mịn dịu nhẹ, vẫn có cái hay của họ. Cái sự thiếu duyên, xấu nhan nhản bây giờ. Mình trộm nghĩ, nhẽ do thiếu cái đẹp/không biết thế nào là đẹp. Họ không biết thôi chứ chắc không cố tình để xấu. Mà cái sự biết này thì do nhiều thứ: giáo dục, tố chất tự thân, môi trường xung quanh... 


Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2018

9/7

Đợt này theo dõi the voice, thích bộ 4 HLV này, hôm qua thì có mấy bạn xuất sắc quá đi mất.


TP thì lợi thế quá về ngôn ngữ, trải nghiệm; TT thì đẹp, văn minh quá rồi; LT thì trầm tĩnh, dịu dàng; N thì kute. 


bộ 3 này ca Lâu đài cát ép phê ^^


Thích cô bên trái, ca Tập làm mưa phê.


Em bên trái giọng thôi rồi, em bên phải thì đẹp tổng thể luôn. đẹp xúc động ^^




Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...