Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

thư của bạn,

"Sáng nhà cô hàng xóm bứt nhãn ngoài vườn em cũng đặt gạch được vài cân cho mọi người.

Đi CMC rẽ qua Mợ. He he, hôm qua phòng mua nhãn ngoài hàng về rằm mà cả phòng ăn quả vỏ bị đắng. Bảo chắc là nó ủ thuốc chứ cứ cả tuần, cả tháng quả vẫn tươi.

Nhà cô này trồng cả chuối tiêu hồng, chanh sai trĩu quả. He he, mua được em lại mang qua.

Mảnh đất cô ấy mua mất bạc trăm, bạc tỷ trồng được ít rau nên quý lắm, he he.

Lại nhớ Tùng nó kể bố Luyện đi Thái Lan chuyện trò các con cứ há mồm ra nghe. Bố mắng, chửi dân mình hại dân mình.

Hà hà, cụ mà đi Châu Âu thì cụ còn chẳng muốn về ấy nhỉ.

Mà em Mi nhà chú Hoàn có học bổng đi Anh rồi bác ạ. Châu Âu trong tầm tay rồi. Bác theo đuổi học bổng đi. Rồi đi được mà."

Bạn là kẻ sống xanh, sống đam mê nhất mà tôi thân, bạn yêu quý ạ.

Hôm trước bạn cũng mang sang mấy quả thanh long vườn nhà nội, bé xíu nhưng mà về thấy mấy quả mầu đỏ đấy trên bàn thờ tôi đã dừng hình vài giây, dù sáng mail với nhau cũng đã biết bạn mang sang trước giờ đi làm. Chúng ta làm gì nếu không quan tâm đến nhau, nhỉ! 
Mà có vẻ, chúng ta chả bg thôi giấc mơ cất cánh khỏi hiện thực này. Dù khi ở hiện thực này, chúng ta cũng đã cố để cho nó tốt nhất nhưng vẫn chả ngừng mơ. Chỉ có là, kể ra chúng ta vẫn còn rất hèn :-)

P/s: Tôi note vào đây để ghi nhớ chúng ta đã sống thế nào.

31.7

...
"Tôi đã đi qua nhiều mối quan hệ. Việc ấy không đến mức thiếu may mắn lắm. Sẽ có lúc bạn cảm thấy mất lòng tin vào mọi thứ, sau khi đã vượt qua được những tổn thương của mình thì lòng lại nhẹ nhõm hẳn, bởi vì câu chuyện sẽ khác khi mỗi người tìm được đúng nửa còn lại cho mình. Họ là người khiến tất cả chịu đựng cũ của bạn trở nên có giá trị, bởi vì tất cả những kinh nghiệm cũ là để chuẩn bị cho một người duy nhất. Nếu bạn đã sống tốt với sự độc thân của mình, bạn sẽ không phải rơi vào những mối quan hệ chóng vánh để khỏa lấp nữa. Đồng thời khi bản thân trở thành một thứ thiểu số trong thiểu số, người có bạn cũng sẽ hài lòng không khác cách bạn cảm thấy sự chờ đợi của mình là giá trị vậy.
Good things come to those who wait, not to those who wait too late.
Nếu bạn hỏi thứ hấp dẫn khi đã (phải) đi qua quá nhiều mối quan hệ là gì? Tôi sẽ trả lời đó là khi bạn hiểu rằng sự cuốn hút của sex không đến từ giường chiếu. Nếu muốn bạn có thể làm nó ở bất cứ đâu. Khi họ áp ngực vào cửa kính và bạn hưởng đặc quyền chiêm ngưỡng tất cả. Hay khi bạn ngái ngủ nhìn họ nhón chân bước xuống giường, bồng bềnh hớn hở hít hà mùi hương trong chiếc áo thùng thình của bạn. Tuổi trẻ là nô lệ của những cảm xúc bản năng. Sau khi bạn đã nếm đủ thứ dục vọng của thể xác, bạn mới thấy được sự lôi cuốn của sex nằm trong những chuyển động và đặc biệt là trong sự khao khát.

Nếu tình dục đến quá dễ dàng và thừa mứa, những kẻ từng nghiện chuyện ấy bỗng sụp đổ và trầm cảm như thể thế giới cướp đi họ mọi giác quan. Cả đời họ đã luôn xộc thẳng vào bàn tiệc và cắn xé món chính, hoang dại trong sự trời phú về ê hề dục cảm của mình mà quên mất rằng của ngon vật lạ ăn mãi cũng nhạt miệng. Thứ họ cần là một cơn đói dài ngày, dài đến tuyệt vọng như đã mất đi mọi cảm giác".
- Lu - của Mannup


Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Cf mưa,

Trời có lẽ do ảnh hưởng bão bùng gì đó, như thu, như đầu đông, lành lạnh, mưa gió. ghé K.L rồi kéo nhau ra ngồi ở MT nhìn cf rơi phin, nhìn mưa và thi thoảng hát dố lên. một zai quen của K.L phi quả cúp ngang qua, té vào ngồi chém gió cũng quãng 3h đồng hồ. các loại chuyện. em zai làm ở quán mà 4 năm trước, quãng đó, bắt đầu ngồi đây cho đến giờ. mỗi lần đến em vẫn nhớ, vẫn cười rất tươi chào hỏi. dễ chịu.
Xong rồi bảo em phải về để ăn nem. bà chị nấu ăn rất ngon xuống chơi mấy tuần rồi. hôm kia bảo nàng là nàng làm nem nhé. thế là hôm nay được ăn. trời mưa lạnh lại ăn nem rán, ngon không chịu nổi. thêm một đĩa măng bói luộc, vừa miệng vô cùng.




Thứ Ba, 28 tháng 7, 2015

29.7

Có những quan hệ cần sự nghỉ phép. Cần dừng lại việc nhìn thấy mặt nhau vài tiếng, vài ngày để mà rồi lại nhìn vào mặt nhau được. Có lợi cho cả đôi bên. Đó cũng coi là một sự hy sinh để dung dưỡng được quan hệ lâu dài. Vì vốn chẳng có gì tuyệt đối, chỉ là tương đối mà thôi. Giờ bị ám ảnh nếu mỗi ngày không có một cái gì đó mới và càng ám ảnh khi có một điều gì đó được diễn/nói đến cả vài chục lần, lần thứ vài chục vẫn như lần đầu. Hãi hùng. Đó có vẻ chính là dấu hiệu cs đã phần nhiều rơi vào trạng thái đông, nhàm, nhảm. Có quá nhiều người nhàm và quá nhiều thứ nhảm. Luôn khâm phục những người biết làm cho người khác không chán, nghĩa là luôn để một khoảng thiếu nào đó. Nhưng giờ thì lại có quá nhiều người làm cho người khác over. Cứ xả ra mọi thứ, cả rác rưởi của bản thân vào môi trường chung sống. Rồi một ngày cái môi trường đó đầy lên tận cổ, ai cũng ngộp thở.
Có nhiều lúc rất muốn thông cảm, nhưng mà không thể, tệ thế đấy. Có những giới hạn nếu ta đã đi hết thì không thể có thêm.

Và thuốc chữa là phải đi gặp ngay người hay ho ^_^


Thứ Năm, 23 tháng 7, 2015

24.7

Sáng đọc review sách của một phụ nữ xinh đẹp thông minh trí tuệ, có thể nói thuộc hàng elite trong xh bây giờ, theo đánh giá của cá nhân mình (mà sơ sơ nghĩ rằng những kẻ tinh hoa là những kẻ, trước hết, mang lại sự xúc động, về cái đẹp và tử tế; và sự khai sáng cho kẻ khác). Rồi nhìn thấy một phụ nữ nữa mà đã nhiều lần định hide vì cô ta không có gì hơn ngoài việc show hình, tất nhiên là cô ta đẹp, hơi dao kéo một xíu nhưng dẫu sao cô ta cũng đã đẹp sẵn, bỏ chồng, cặp với zai trẻ, không vấn đề gì nhưng vấn đề là cô ta chỉ có mỗi việc show hình.  Mình chưa hide vì lý do có thể ảnh hưởng đến quan hệ gia đình, có thể là mình lo quá xa, vì mình tin vào sự xấu xa trong con người. nhưng sẽ hide trong một ngày gần đây. Đấy mỗi cái việc thế này thôi cũng phải si nghĩ. Thật là lẩm cẩm ^_^.
Cả hai đều diễn ra trên FB.
Thì lại nghĩ, cái gì làm nên giá trị của đàn bà?! Đẹp cũng phải có cách, nói năng cũng phải có cách, cư xử đối đãi với mọi người cũng phải có cách, nuôi con cũng phải có cách... vân vân và vân vân. Lại vẫn nói chẳng có mẫu số chung nào cả. mỗi người một hoàn cảnh dẫn đến một lựa chọn. ai biết đúng là tự biết thôi, chẳng ai phán xét ai được. cái quan trọng cuối cùng vẫn chính là mình tự phán xét chính mình. Mình có thấy đủ không, có thấy vui không, có thấy phải không.
Có những người đàn bà mang lại xúc cảm cho người đối diện. có những người chỉ mang đến những mệt mỏi, khó chịu. Và tiếc rằng, cái đám thứ hai lại ngày càng đông. Xấu xa đến rùng mình.
Quay lại chuyện elite, thì để đạt được đẳng cấp ấy, phải có cả một xuất phát điểm được chuẩn bị từ bố mẹ, gia đình. Còn không, sẽ mãi là giấc mơ xa vời, nếu giả, còn biết mà ước mơ. Cho nên đúng là cái cuối cùng là sự bền vững được tính bằng cả chục năm, hai, ba chục năm, một vài thế hệ. Một kẻ cứ nông choèn choèn thì đến đời con, đời cháu có lẽ cũng chả hy vọng gì, tất nhiên nếu là còn có hy vọng, không thì miễn bàn. Cho nên, nếu cứ ôm vào đời những kẻ như thế, ta mong sẽ làm gì cuộc đời mình?! Mua vui một vài trống canh chăng?!
Và cái chuyện elite, một xh văn minh phải có một tầng lớp elite, đó là nhận định của một ai đó mà mình thấy không thể đúng hơn. chứ cái gì cũng phổ thông, số đông, quần chúng thì cũng gay nhể.
Mà cái kỳ vọng một tầng lớp tinh hoa mà có thể xh chưa định dạng thì trong đời sống, hãy chọn ra những kẻ tinh hoa mà học hỏi, cũng đã là một ân hưởng. và những kẻ đó, cũng khá nhiều chứ chả ít đâu. vấn đề là ta, có dẹp được sự u tối của mình để được chiếu sáng không thôi.


(ảnh: mạng)

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015

22.7

Nay mới nghe LQ ca Vũ Thành An. Nàng ca bình thản so với nàng, không bị vật vã. Nghe ổn. VTA có BK nữa, nghe rất dễ chịu
...
Mai đời có cho tôi gặp gỡ 
Xin cho đôi môi em cười rạng rỡ 
Một bờ mi cong vùng tóc nhớ 
Để sống thêm thêm lần trẻ thơ

...
(bài không tên số 1)


Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2015

20.7

Sáng nay nhận được một cuốn sách tặng TP của Cao Huy Thuần (Tks so much!). Cuốn này đã nghe, chưa đọc. hôm qua mới đọc được khoảng 48 trang của Khi ta mơ quá lâu. Một cuốn về Sing được đánh giá là có góc nhìn khác. Đọc thì hy vọng có ý niệm về sing vì chưa để tâm tý nào đến cái đất nước này J. Còn đang dở quân khu nam đồng và chờ đến mẫu giáo thì quá muộn. và khoảng mươi cuốn nữa trong chồng sách chờ đọc. Đọc vẫn được xác định là một trong những việc phải làm. Sáng qua cf thì gặm được khá kỹ Đẹp tháng 8. Vợt được một vài ý/thông tin hay ho.
Còn phải mua: giờ chơi đến rồi, mỗi góc phố một người đang sống. qua bạn nhận 2 cuốn được tặng nữa :-)

Cả thứ 7, CN pha mỗi ngày một bình trà  hoa cúc, ở nhà cả ngày uống không bị phí. Tập yoga, xem phim ^_^


Thứ Năm, 16 tháng 7, 2015

"Nobody perfect"

"I know it's time that I learned to
Treat the people I love like I wanna be loved
This is a lesson learned,"


 Jessie J - Nobody's Perfect (acoustic version)




Một kiểu ngắt kết nối ^_^

Bộ ảnh "The Death of Conversation" (Tạm dịch: "Cái chết của cuộc đối thoại") của Babycakes Romero 









Vinky La (Theo Lifehack)
From FB T.A.N
Tks,

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2015

Nice night,

Mai ra HN. Tính ra lần trước 2 chị em ngồi HN là 2010, 5 năm đã trôi qua. Nàng bảo Trà biết không em thấy thời gian đứng lại với em. Mình cười ngất bảo: nó cũng đứng lại với chị. 10 năm đứng lại với chị, chứ không chỉ là 5 năm haha. Những có sao, ta vẫn được ân sủng hơn kẻ đã chết em ạ. Ta đứng đây, thở, đi lại nói cười, ăn uống, ôm ấp chia sẻ đủ thứ lung tung với nhau. Chị thấy biết ơn.

Lang thang khu TT chút rồi rẽ vô swing, có gì thì nghe, lại đúng đêm của bạn HT. Bạn ca live sống động, văn minh, đa dạng bất ngờ và toàn bài bạn sáng tác. Thật là cs luôn có bất ngờ, thế là thích bạn luôn. Cái gì cũng có lý, chỉ là ta chưa biết/thấu thôi nhỉ. Uống chút gin-tonic, ở đây vẫn pha ngon. Mai uống mai tai, nàng phê và có hẳn một note dài ngoằng do dư âm của mai tai haha. 2 thứ này chỉ cho người ta cảm giác lâng lâng thôi, đủ để đung đưa, chỉ vậy thôi. Với những thứ có dây dưa đến cồn, tuyệt không nên say, nhể! đủ để cười nói đuểnh đoảng thôi.
Khi về nửa đêm, mong mưa mà không thấy ^_^

Bảo nàng là hôm trước H hỏi em. zai bảo: em này cái cô pv bạn em trong sg ấy thế nào rồi nhỉ?! Mai cười bảo anh H tình yêu bao la hả chị. đúng là zai thế giới đại đồng đấy, ai cũng yêu, nhất là các em gái, yêu cả. hôm trước còn rủ bạn trong SG qua nhà anh uống rượu, bơi, enjoy đi làm bạn phát hoảng nhắn cho mình. mình cười nhăn nhở bảo ông í vẫn vậy mà. yêu nhau thôi không có tà í gì đâu. Mai thì đã đi qua một người đàn ông, sắp đi qua job này, mở công ty riêng. em đẹp sắc sảo, tóc đã cắt rồi. tôi không biết mình thích em hồn nhiên của 5 năm trước hay bây giờ, chắc là thích cả 2 vì vẫn em đấy thôi. người ta phải thay đổi theo thời gian, chỉ có là tốt lên hay tệ đi so với chính mình thôi nhỉ. em thì tốt lên, hay lên. đặc biệt thích từ ngữ em dùng khi nói chuyện. nó làm tôi chú ý thì cũng không phải là vừa đâu haha. Ngồi điểm lại 5 năm tôi mất hẳn 2 người, vẫn ngồi đây, vẫn nụ cười ấy. Tôi còn biết làm gì hơn, ngoài việc phải sống tốt đến từng ngày, em nhỉ.
Love you.

À mà hiệu ứng của một đêm hay ho là cả sáng nay nghe bản Dành cho em của HT ^_^

P/s: Mình luôn muốn yêu/thương/quan tâm đến người mình yêu/thương/quan tâm theo cách  mà họ mong muốn, không biết có làm được  thế không nhưng cứ làm theo cách mình  nghĩ là đúng. và tất nhiên mong nhận lại như thế. lại nhớ, aQ là người yêu mình theo cái cách mà mình mong muốn. nghĩa là zai tinh tế, nồng nhiệt, thông minh, quyết liệt và đủ tiền để chiều mình theo cái cách mà mình mong muốn, mà tuyệt không phải hỏi mình rằng em thích gì hay em muốn gì. cứ làm và mình cứ hưởng thụ thôi. điều này là xa xỉ. nên khi ở đâu đó cứ rao giảng rằng à thì là phụ nữ muốn gì thì  phải nói ra, cũng không sai nhưng mà không sướng, vậy thôi. Và điều xa xỉ này đã chấm dứt như một kết nối hoàn toàn bị ngắt khi zai ra đi. cứ ngồi phòng trà hay một nơi nghe nhạc cho ra nhạc là không thể không nhớ zai. nên lại vẫn phải nhắc lại thêm lần nữa ở đây. để tưởng nhớ, anh nhỉ! và vẫn luôn chờ đợi, dù có thể may mắn không có được, một, hai, ba người nữa yêu mình như thế. và nếu người ấy không đến thì cũng vui vẻ chấp nhận với những gì mình tự tạo ra. làm gì có cách nào khác, nhỉ!

P/s: Share note của Mai ở đây để kỷ niệm :-)

"Khi say cocktail.
Thích Mai Tai. Đi uống cocktail ở đâu, chọn lựa cho đã đời, rồi cũng quay về với ẻm. Mai Tai nhẹ và ngọt, thơm nữa. Nhưng cảm giác uống vào cực kì dễ chịu. Một sự lâng lâng không đậm mùi cồn. Cái nhẹ nhàng lãng mạn pha một chút điên rồ khi men rượu cùng nước trái cây thấm vào mạch máu.
Như khuya nay ngồi cùng Trà trong Swing. Nói chuyện về dòng nhạc yêu thích. Và tự dưng thèm đến kinh khủng được một mình lên Đà Lạt. Lên ngồi ở một phòng trà, một cafe dốc nào đó,chỉ để nghe Lê Uyên & Phương, nghe say đắm để thứ âm nhạc ám ảnh ấy quấn quýt tâm hồn. Chỉ vậy thôi là đủ.
Hay nửa đêm về chat với thằng bạn điên rồ, bảo rằng tao đang muốn sai, mày cũng đang muốn sai, mà khổ cái hai đứa không biết làm quái gì để sai. Chuyện lang thang ở Mỹ, những khóa tu thiền, những quyền sách điên rồ,những đứa bạn kì lạ. Về sứ mệnh mỗi con người, lựa chọn giữa trống rỗng và trách nhiệm... Tóm lại là hàn lâm quá chịu không thấu. Chắc là tác dụng phụ của Mai Tai.
Đang sống như một kẻ cực kì giản đơn. Vui cũng nhẹ buồn cũng dịu. Nhưng sự điên rồ vẫn là một dòng chảy nhỏ trong lòng. Lâu lâu nó sống dậy, như những khi uống cocktail thế này. Giống như thanh xuân chưa bao giờ kết thúc. Cuộc đời luôn bất ngờ, náo nhiệt và khó đoán định trong đôi mắt một kẻ phù phiếm.
Nhớ những ngày rồ dại ở Thái, những ly cocktail uống thả cửa. Nhớ Mai Tai ở Thái,rất đặc sắc và dễ gây điên hơn cả.
Những dòng cảm xúc bất thường này, tại Mai Tai cả thôi."

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

14.7

Beer chiều với Mèo mẹ, Mèo con ^_^. Kết thúc bằng việc hứa sẽ cho nàng mượn một đôi giày cao gót trong 3 tháng haha. Nàng tổ chức quay phim chụp ảnh suốt buổi ăn rồi lấy guốc đi vòng vèo, bảo là chờ 18 thì còn nói làm gì, con là con muốn đi ngay bây giờ ấy chứ ^_^, vì nàng đi vừa khít guốc dép của tôi. thế là từ chỗ ăn về đến nhà, nàng thửa đôi của tôi còn tôi loẹt quẹt đi đôi xỏ ngón của nàng. về tôi phải ngồi thiền một lúc cho nàng mượn guốc đi lăng nhăng khắp nơi. tôi tý tý lại thơm nàng hoặc cấu chí vào người núc ních thịt của nàng, nàng quay sang ráo hoảnh: sao mẹ lại dí mặt vào má con rồi khịt khịt haha. nàng làm tôi như cún ấy... Nói chung là rất yêu nàng :-).




Độ điên của nàng thì khỏi nói :-)



Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015

ký ức,

"những ký ức vẫn còn ở đó, chỉ cần quay lại, chúng sẽ nhìn ta chằm chằm"
"ngẫm cho cùng, đúng là tự do nằm ở tri thức/hiểu biết, còn mọi thứ xung quanh ta đều có biên giới cả."


Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

12.7

Tối qua chạy qua mỹ hạnh thì full bàn, bảo anh taxi lại cho em song vy. Nghe được một vài bản pháp hay. Ngồi một mình ở quầy, uống một ly vang đà lạt cho đúng kiểu. rồi buôn chuyện với zai quản lý cả buổi tối. zai bảo để anh đưa về, nhà anh gần ks em. Cười bảo thôi, em mà đi xe máy với anh bây giờ là mai cảm lạnh khỏi về hn. Hỏi một câu anh có chán không? Ca sĩ có chán không khi mà tối nào cũng hát thế này cả mười năm, hai mươi năm. Chị ca sĩ luống tuổi mình thích còn hát từ những năm 70, anh, pháp ca chuẩn không chịu nổi. bọn trẻ giờ có chạy dài cả km. zai bảo chán chứ. Haha.

Đến sáng nay thì lại bò ra Tùng ngồi, buôn tiếp chuyện với một zai đến từ sg, đã có khoảng 3 năm sống làm việc ở hn. Zai lại thích hn mới chết haha. Rồi hỏi sao em biết quán này mà ngồi. cười bảo sao nhỉ, chả biết sao lại biết nữa :-). Zai bảo có làm gì liên quan đến báo chí không? Bảo có tý chút. Rồi, câu trả lời ở đó. Zai bảo cứ khoảng 2 tuần anh lại lên đây, ngồi đây rồi đi nhậu với bạn bè.  Nghe là thấy giống giống cái mơ ước của mình về sg, hội an, và giờ, có thể là đà lạt nữa. xa xỉ ra phết ^_^





đặc biệt thích những người già ngồi trầm tư nhả khói thuốc hoặc vui cười thế này


Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2015

11.7

Sáng theo tour 2 điểm cùng mọi người mới thấy sự nhếch nhác của đl bây giờ. Không nhận ra thiền viện trúc lâm nữa. con đường đất sét gì đó thì không dám bàn thêm, vì nói thêm có lẽ chỉ còn sỉ vả. Nên đi vào mùa đông, mùa thiên hạ vắng du lịch. Chiều qđ thôi, tự kỷ. ngủ chán 4h dậy đi bộ ra cf tùng, nhạc vẫn quá là ổn, cf ổn. được nghe từ ngọc lan, sang khánh ly, lê uyên phương, tuấn ngọc… người thì tuy không vắng nhưng vẫn giữ được trật tự nhất định. Các bác già thì trò chuyện, bọn trẻ thì dán mắt vào phone hoặc đọc sách.  Xong rồi đi bộ ra chợ tối ăn tô bún, bát đậu hũ nóng thơm nồng mùi gừng rồi về. cái chợ đúng là cái chợ, bẩn, nhếch nhác.
Tối qua ngồi song vy cũng ổn, vài giọng ca nhạc xưa đều hay. có một ca nữ luống tuổi, giọng trầm khàn, hát cho em quên tuổi ngọc cả tiếng pháp, một anh đầu trọc giọng cũng phê. những kẻ đi hát cá tính như thế mới mong mang lại xúc cảm cho kẻ biết nghe.

Đl dù sao cũng là một miền đất có cá tính ở văn hoá riêng. Nhưng nếu tới chơi thì phải chọn lọc chứ cứ lao đến có ngày tăng xông. vì nếu không chọn để yêu và được yêu thì rồi sẽ hoá ra căm ghét mất.







Thứ Tư, 8 tháng 7, 2015

đà lạt,

Đà lạt mưa gió lạnh lùng. Lạnh bất thường. Thật là chủ quan. Rét từng đợt.
Tối mưa đầu thì kéo nhau qua diễm xưa, lại nghe được 3 bản của lê uyên phương. Lần đầu được nghe live nhạc của LUP. Còn lại không có ý tưởng gì ở đây cả. chỉ nghĩ một ly cà phê ngon và đi bộ cho mệt nhoài rồi hy vọng ăn thấy ngon miệng.
Hôm qua check in sau một chút, em reception xinh đẹp ngước lên bảo chị trà sẽ ở đây 4 đêm là đã đứng hình vài giây.  Hôm qua một chị bảo lần trước chị 2 đêm ngồi diễm xưa là mình đã muốn phá lên cười.
Cảm giác thích nhất là check in xong, tắm nước nóng, pha một ít trà nóng rồi vẫn cuốn khan tắm, mở cửa ra ban công, ngồi ghế uống trà nhìn ra ngoài trời tĩnh lặng. cảm giác thật là dễ chịu. 

Sang lang thang phố tý, tha về được mấy bộ đồ ở nhà rất là ưng í. Một chút trà ô long để pha trong phòng mấy ngày ở đây, một ít đồ hoa quả khô gặm nhấm, thế cũng là an ủi trong cái tiết trời này.
*
Cuối giờ chiều mưa gió thăm một CN, gặp một em gái mới đi làm, có kiểu gái cao nguyên ở đây, tóc  bồng bềnh, mắt to ngơ ngác, mũi cao, miệng trái tim. nói đến đâu cảm tình tới đó. bảo tối ở đây bọn trẻ như tụi em chơi ở đâu? em bảo: 8h là đóng cửa ở nhà rồi chị ơi. mình cười nhăn nhở. hỏi cf bột thì đâu ngon? em chỉ chỏ 1,2 nơi nổi tiếng rồi bảo em không có uống cf nên cũng không rành. rồi bảo chị lưu số em nha, có gì cần thì alo em, em không biết sẽ hỏi cho. dễ thương. có cái tên lại rất đẹp. cười bảo tên chị cũng đẹp nha ^_^.  bất chợt lại mơ cái đs của em ở đây. sinh ra và lớn lên tại đl, học đh tại đl. làm việc tại đl. tp này không đèn xanh đèn đỏ, chẳng nắng cháy, chẳng đông lạnh đóng băng. cây cối xanh tươi hoa nở 4 mùa. và chợt thoáng nghĩ đến sự khắc nghiệt của hn ngày càng tăng. bất giác lại chạnh lòng, thật là mưa gió... 


cuốn khăn trà nóng nhìn ra ban công ^_^


đến diễm xưa nghe được 3 bản của LUP đây


Câu này hay.


rảnh quá là seo phi ^_^

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...