Thứ Tư, 29 tháng 5, 2019

30/5

From Lanfrance, vô phép

"Trong cuộc đời, ai thương yêu thật lòng sẽ muốn cùng nhau đi đến tương lai, tình cảm chân thành không cần thể hiện mọi lúc mọi nơi, lặng im song hành bên nhau năm tháng. Duyên phận tốt đẹp không đến từ những buổi tiệc được sắp đặt sẵn, mà ở lòng kiên định chấp nhận từ hai người.
Nếu thật sự có duyên, thời gian ~ không gian đều không phải vấn đề. Bằng như đã vô duyên, dù gặp nhau mỗi ngày cũng không có ý nghĩa đâu.
Người ta thường nói: Phải đến khi mất đi, mới nhận ra mình từng có những gì. Thực tế thì bạn luôn biết những gì mình đang có, chỉ là chủ quan chúng không bao giờ mất đi mà thôi ! Vì thế hãy tranh thủ tận hưởng mỗi một việc nhỏ tốt đẹp trong cuộc sống, mai này nhìn lại, bạn sẽ phát hiện ra kỳ thật chúng đều rất quan trọng. Có một vài thời khắc, khi trở thành hồi ức rồi mới thấy hết sức quý giá.
Thông thường, khi bạn nỗ lực hết mình, người khác chưa chắc để tâm; chỉ cần thôi cố gắng, người ta lại chú ý mình. Đôi khi Ông Trời không cho thứ ta cần, không phải vì ta không xứng đáng, mà vì đã để dành cho ta những điều tốt đẹp hơn phía trước.
Rất nhiều phiền phức là bởi mình không quyết đoán. Vậy nên những gì cần cầm lên thì đừng do dự nữa ~ những thứ cần buông xuống thì hãy thẳng tay. Vì phải kết thúc điều cần kết thúc, mới khởi đầu được cái nên khởi đầu.
Bất luận cuộc sống tầm thường thế nào cũng đối diện, không trốn tránh hay truy cầu oán trách. Thời gian luôn vận chuyển, người đến ~ kẻ đi tấp nập giữa nhân gian, tại sao chúng ta bỏ qua cơ hội khiến cuộc sống mình trở nên có ý nghĩa."
< Trích ' Sống đời bình an ~ Sư Suoithong >


Thứ Tư, 15 tháng 5, 2019

"Nhà của con"

Của FB Sắc mầu tự nhiên

"Nhà của con
Tình cờ đọc đâu đó một bài viết về người mẹ goá nuôi con trai đến khi con đi du học, cưới vợ bên Mỹ, rồi mẹ bán nhà để sang ở với con, thì con lại từ chối...
Cuối cùng người mẹ cũng học được cách sống vui cho bản thân, nhưng vẫn đọng lại chút ít cây đắng, ngậm ngùi.
Người ta nói, nhà của con không phải nhà cha mẹ, nhà của cha mẹ luôn là nhà của con. Câu nói ấy theo mình cũng chỉ đúng một nửa thôi.
Thực ra nhà của cha mẹ cũng không phải nhà của con!!!
Đành rằng từ nhỏ con sống trong ngôi nhà của cha mẹ, con được cha mẹ yêu thương chăm sóc, nuôi nấng dạy dỗ. Nhưng con cũng phải chịu đựng ngôi nhà của cha mẹ nữa. Tính khí, những tật xấu, thành kiến, tham vọng... của cha mẹ, vô vàn thứ trói buộc con, không cho con được sống như bản chất thật của mình, không cho con được sáng tạo cuộc đời mình theo cách mà mình muốn... Cho nên đến một ngày nào đó con đủ lớn, con khao khát ra đi để tìm ngôi nhà thực sự của mình, tìm người bạn đời để cùng sống trong ngôi nhà đó.
Nhưng tại sao người ta luôn nói "nhà của cha mẹ là nhà của con". Thì tất nhiên vì cha mẹ yêu con, dù có thể bằng tình yêu không hiểu biết. Vì đó là nơi con luôn có thể quay về. Nhưng "nhà của con không phải nhà cha mẹ', bởi vì ít nhiều con rất sợ phải nối dài "thời thơ ấu bất đắc dĩ", phải nghe lời, phải phục tùng khi mà con đã qua tuổi ấy từ lâu lắm. Cái mà con cần chính là sự độc lập, tự chủ. Chứ còn việc nuôi dưỡng chăm sóc cha mẹ thì con cũng không mấy khi từ chối. Cái mà con không muốn là cha mẹ mang theo truyền thống, nếp sống, cách nghĩ... vào ngôi nhà của con. Đó là gánh nặng lớn con không sao kham được. Còn khi con sinh ra trong ngôi nhà cha mẹ con đâu có mang gì theo, cho nên việc sống với trẻ thơ là một phước lành.
Hơn nữa còn một điểm rất tế nhị mà cha mẹ hay "quên đi", đó là con đâu sống một mình, con có người bạn đời, mà người đó không phải khi nào cũng hợp với cha mẹ. Những người tốt cũng có thể không hợp nhau. Vì bạn đời của con đến từ ngôi nhà khác, truyền thống khác, có cha mẹ khác. Cho nên việc có mặt của cha mẹ ít nhiều làm hai người trẻ bối rối. Đó là điều rất tự nhiên.
Đã là điều tự nhiên thì không có gì cay đắng. Sự đau xót chỉ thể hiện bản ngã của cha mẹ mà thôi, chứ tình yêu vốn êm ái dịu dàng. 
Và đầu tiên là hãy biết yêu mình. Để sống an nhiên trong sự hiểu thấu những quy luật của thế gian. Răng sinh già bệnh chết là lẽ đương nhiên, rằng mỗi ngày sống dù gian truân đến mấy đều là ân phước, rằng cô đơn không chỉ là bản chất mà còn là châu báu của đời người, vì trong cô đơn con người mới trưởng thành...
Sau nữa, biết yêu mình thì sẽ biết yêu con một cách đúng đắn, để không làm ai bị tổn thương vì tình yêu ấy, để cảm nhận sâu sắc rằng việc sinh con nuôi con là hạnh phúc lớn lao, bản thân điều đó đã là đầy đủ, không phải là khoản đầu tư cho tương lai. Và khi không trông chờ ở con như khoản đầu tư, cha mẹ sẽ biết cách lo cho bản thân, để sống vui cho đến khi rời khỏi cõi đời này, trong ngôi nhà mà con đã ra đi. Ra đi là việc không tránh khỏi, hãy dõi theo cánh chim non với niềm hân hoan dịu dàng. Sự an vui của cha mẹ chính là món quà lớn nhất cho người con đã trưởng thành.
Hãy chúc phúc cho ngôi nhà của con, cho bầu trời của con, cho đường bay của con, nơi sẽ không có bóng dáng cha mẹ. Đó là một nhịp sóng mới, một bài ca mới của Tạo hoá. Và một sự thật huy hoàng sẽ được hiển lộ, đó là sự chia ly cũng đẹp như gặp gỡ, kết thúc cũng đẹp như khởi đầu, và ngôi nhà này tàn lụi đi chính là để ngôi nhà khác mọc lên, như thông điệp dịu dàng của sự bất tử."
Đinh Hoàng Anh 


15/5

Của FB Dương Trí Toàn, vô phép,

“Bữa chơi ask me, có bạn hỏi tại sao tôi lại thích sống một mình? 
Tôi cũng tự hỏi, ừ sao tôi lại sống một mình? 
Lúc còn trẻ, tôi thích quyết định mọi thứ theo ý mình, lâu dần trở thành một thói quen xấu, là không muốn có những ràng buộc quá dài, những hứa hẹn vĩnh cửu. Tôi thích sống cho hiện tại, và cũng không dành dụm quá nhiều cho tương lai. Chính vì thế, tôi đã sống một mình và hưởng thụ cái tự do một mình trong thời gian rất dài.
Thực ra thì, từ bản chất, tôi thuộc loại sợ cảm giác gây phiền, và mọi quyết định của cuộc sống cứ phải nghĩ đến những ràng buộc còn lại. Sống một mình chính là được làm mọi thứ theo cách mình muốn, ngay cả khi chết cũng có thể chết lặng lẽ, không làm ai hoảng sợ hay đau đớn. 
Chính vì thế, đi làm việc, tôi cũng rất ngại phải làm việc trong dây chuyền quá đông người. Vì sẽ phải chạy cùng vận tốc với mọi người, vì biết rõ sẽ có thể gây hại nếu mình làm sai hoặc chậm trễ.
Chính vì thế, đi chơi tôi cũng lười chơi một nhóm quá đông, bởi chắc chắn sẽ làm cho mọi người khó chịu, do tính mình quen làm mọi thứ kỳ quặc một mình. Cuối cùng cũng chỉ có vài mối quan hệ gọi là thân…
Sống một mình cũng lắm khi rất buồn. Nhưng đã có quá nhiều ban mai tự do, thì phải chấp nhận cô đơn khi chiều tà. Thế nên, cái mà chúng ta thường đi tìm, là gặp được một người chấp nhận cho bạn tự do và chia sẻ lúc chiều tà. Người như thế, ắt hiếm, nhưng ít ra thì chúng ta hãy cứ tìm đi đã…




Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...