Của FB Sắc mầu tự nhiên
"Nhà của con
Tình cờ đọc đâu đó một bài viết về người mẹ goá nuôi con trai
đến khi con đi du học, cưới vợ bên Mỹ, rồi mẹ bán nhà để sang ở với con, thì
con lại từ chối...
Cuối cùng người mẹ cũng học được cách sống vui cho bản thân, nhưng vẫn đọng lại
chút ít cây đắng, ngậm ngùi.
Người ta nói, nhà của con không phải nhà cha mẹ, nhà của cha mẹ luôn là nhà của
con. Câu nói ấy theo mình cũng chỉ đúng một nửa thôi.
Thực ra nhà của cha mẹ cũng không phải nhà của con!!!
Đành rằng từ nhỏ con sống trong ngôi nhà của cha mẹ, con được cha mẹ yêu thương
chăm sóc, nuôi nấng dạy dỗ. Nhưng con cũng phải chịu đựng ngôi nhà của cha mẹ
nữa. Tính khí, những tật xấu, thành kiến, tham vọng... của cha mẹ, vô vàn thứ
trói buộc con, không cho con được sống như bản chất thật của mình, không cho
con được sáng tạo cuộc đời mình theo cách mà mình muốn... Cho nên đến một ngày
nào đó con đủ lớn, con khao khát ra đi để tìm ngôi nhà thực sự của mình, tìm
người bạn đời để cùng sống trong ngôi nhà đó.
Nhưng tại sao người ta luôn nói "nhà của cha mẹ là nhà của con". Thì
tất nhiên vì cha mẹ yêu con, dù có thể bằng tình yêu không hiểu biết. Vì đó là
nơi con luôn có thể quay về. Nhưng "nhà của con không phải nhà cha mẹ',
bởi vì ít nhiều con rất sợ phải nối dài "thời thơ ấu bất đắc dĩ",
phải nghe lời, phải phục tùng khi mà con đã qua tuổi ấy từ lâu lắm. Cái mà con
cần chính là sự độc lập, tự chủ. Chứ còn việc nuôi dưỡng chăm sóc cha mẹ thì
con cũng không mấy khi từ chối. Cái mà con không muốn là cha mẹ mang theo
truyền thống, nếp sống, cách nghĩ... vào ngôi nhà của con. Đó là gánh nặng lớn
con không sao kham được. Còn khi con sinh ra trong ngôi nhà cha mẹ con đâu có
mang gì theo, cho nên việc sống với trẻ thơ là một phước lành.
Hơn nữa còn một điểm rất tế nhị mà cha mẹ hay "quên đi", đó là con
đâu sống một mình, con có người bạn đời, mà người đó không phải khi nào cũng
hợp với cha mẹ. Những người tốt cũng có thể không hợp nhau. Vì bạn đời của con
đến từ ngôi nhà khác, truyền thống khác, có cha mẹ khác. Cho nên việc có mặt
của cha mẹ ít nhiều làm hai người trẻ bối rối. Đó là điều rất tự nhiên.
Đã là điều tự nhiên thì không có gì cay đắng. Sự đau xót chỉ thể hiện bản ngã
của cha mẹ mà thôi, chứ tình yêu vốn êm ái dịu dàng.
Và đầu tiên là hãy biết yêu mình. Để sống an nhiên trong sự hiểu thấu những quy
luật của thế gian. Răng sinh già bệnh chết là lẽ đương nhiên, rằng mỗi ngày
sống dù gian truân đến mấy đều là ân phước, rằng cô đơn không chỉ là bản chất
mà còn là châu báu của đời người, vì trong cô đơn con người mới trưởng thành...
Sau nữa, biết yêu mình thì sẽ biết yêu con một cách đúng đắn, để không làm ai
bị tổn thương vì tình yêu ấy, để cảm nhận sâu sắc rằng việc sinh con nuôi con
là hạnh phúc lớn lao, bản thân điều đó đã là đầy đủ, không phải là khoản đầu tư
cho tương lai. Và khi không trông chờ ở con như khoản đầu tư, cha mẹ sẽ biết
cách lo cho bản thân, để sống vui cho đến khi rời khỏi cõi đời này, trong ngôi
nhà mà con đã ra đi. Ra đi là việc không tránh khỏi, hãy dõi theo cánh chim non
với niềm hân hoan dịu dàng. Sự an vui của cha mẹ chính là món quà lớn nhất cho
người con đã trưởng thành.
Hãy chúc phúc cho ngôi nhà của con, cho bầu trời của con, cho đường bay của
con, nơi sẽ không có bóng dáng cha mẹ. Đó là một nhịp sóng mới, một bài ca mới
của Tạo hoá. Và một sự thật huy hoàng sẽ được hiển lộ, đó là sự chia ly cũng
đẹp như gặp gỡ, kết thúc cũng đẹp như khởi đầu, và ngôi nhà này tàn lụi đi
chính là để ngôi nhà khác mọc lên, như thông điệp dịu dàng của sự bất tử."
Đinh Hoàng Anh