Thứ Ba, 19 tháng 5, 2026

PN,

 Không biết bao giờ thì phụ nữ sẽ được sống đời sống của họ, hay đó sẽ là lựa chọn cá nhân, không thể phổ rộng

Hôm qua trong bài giảng, gv có nói một câu rằng tôi hay nói chuyện với mọi người để biết đâu cung cấp cho họ một cách nhìn khác về cs, từ mình, để họ có thể tham khảo, lựa chọn. đúng là như thế, đó là ý nghĩa của việc mở mang kiến thức, quan hệ, tầm nhìn để quay trở lại fix lại bản thân. Chẳng phải đời sống rút cuộc đi từ ta và quay về lại chính ta, trên một phiên bản tốt hơn sao.

Nói về TL giới, thì làm sao để giúp phụ nữ họ có điều kiện được sống cuộc đời của chính họ, kiểu làm sao để họ nhận thức ra điều ấy, rằng họ hoàn toàn có thể sống cuộc đời mà họ muốn. tất nhiên là chả hề đơn giản. nhiều khi họ khổ mà còn chẳng biết mình khổ thì làm sao. Lại quay về nhận thức thôi nhỉ. Người ta sẽ hành động theo nhận thức, không thể khác được.

PN ba đảm đang, bốn sẵn sàng là điều mình chứng kiến từ thập kỷ này qua thập kỷ khác. Họ thực sự là giỏi giang, công lao vô cùng, gánh gồng cả gia đình gia quyến. Mà VHVN dù sao cũng coi trọng đàn ông hơn, vậy sao đàn bà lại giỏi thế nhỉ ^^



Thứ Hai, 18 tháng 5, 2026

từ bỏ,

Mọi từ bỏ đều dẫn đến bình an!

Bạn có nhớ cái cảm giác đau buồn khi bạn mới chia tay mối tình đầu hông?

Giờ nghĩ lại bạn thấy nó nhẹ tênh mát loz mát dạ!
Kiểu như hú hồn chim én mình đã bỏ và quên cái thằng hãm loz đó!
Vậy bạn có đồng ý với mình là từ bỏ được nó sướng nó bình an hông?
Bỏ được một thói nói xấu người khác
Bỏ thói quen thèm ăn nước béo
Bỏ nhậu
Bỏ hút thuốc
Bỏ thức đêm
Bỏ mua hàng online
Bỏ sở thích ngắm trai
Bỏ thói quen xài tiền!
Nói chung. Bỏ được cái gì nó nhẹ thêm loz cái đó
Bỏ luôn thằng chồng được là nó tự do
Nên. Từ bỏ là một năng lực
Muốn có năng lực là phải tập
Tập từ bỏ. Tập xả ly!
Càng bỏ càng xả càng bình an!
Vậy giữa người có thêm muốn thêm và từ bỏ thấy ai bình an biết liền he
Hiểu hay chưa cũng điểm danh

Của Chef Long Châu



Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

"Không mơ hạnh phúc lứa đôi"

 Truyền thông vừa dẫn lời của một cô gái xinh đẹp

Chính xác là như vậy, một sự thành thực. Khá bình thường nhưng hiếm thấy có ai công nhận, kể cả công nhận với chính mình. Và cả đời không có tình yêu hay hp lứa đôi, là chuyện cũng thường xảy ra, còn có bình thường không thì không dám chắc. Nhưng trong cuộc sống, thì điều gì cũng có thể xảy ra cả thì có lẽ cũng nên công nhận/chấp nhận. Ai không có hp lứa đôi cũng lấy làm bình thường, cứ sống cuộc đời của mình, thế thoai, dù không có ai, không còn ai.

Lại nhớ một bạn bảo: phụ nữ có thế nào sống thế nấy là đã rực rỡ rồi. Thôi thì không dám rực rỡ, chỉ là có thế nào sống thế nấy là đã ok rồi.

Hãy cứ vui như mọi ngày

Nhìn người đi như mây vô danh



Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026

hiểu hay không hiểu,

 Chẳng có gì là "hiểu lầm" hay "không hiểu" về bạn hết á!

Ví dụ bạn có một người bạn thân tâm đầu ý hợp. Đển một ngày bạn có một vấn đề gì đó. Hoặc bạn kể hoặc không kể. Cho là bạn kể rất rõ ràng luôn đi. Thì người bạn thân có một góc nhìn đối ngược với bạn!
Lúc này bạn nghĩ và chắc chắn là họ hiểu lầm bạn. Hoặc họ không hiểu bạn!
Nhưng dừng lại nha. Đổi góc tư duy nha!
Ở đây họ hiểu rất đúng. Rất chính xác theo góc nhìn của họ. Quan điểm. Tư duy. Kiến thức. Kinh nghiệm. Trải nghiệm của họ!
Nghĩa là họ không lầm. Họ không sai. Và họ rất đúng với họ!
Có chăng là cái đúng của họ nó "không giống với bạn" trong trường hợp này...và bạn cho là họ "không hiểu bạn"
Hỏi ngược lại. Vậy bạn có thật sự hiểu người ta chưa?
Hiểu tại sao họ lại khác mình. Tại sao lúc này họ lại nghĩ không giống mình. Tại sao họ lại "hiểu lầm" về mình!
Vậy bạn phải hỏi là tại sao lại có sự "khác", "sai" hay "lầm" này?
Chỉ là mình có nhu cầu họ phải hiểu, thấy, tư duy giống mình!
Mà nhu cầu gì mà lạ loz vậy?
Chơi với nhau mắc gì phải như bản sao của mình vậy?
Mà chính mình còn lầm về mình. Hiểu sai về mình mà sao đòi người ta luôn hiểu đúng về mình?
Hay có khi nào cách chia sẻ. Cách bày tỏ. Cách thể hiện của mình có vấn đề?
Đôi khi cÂu từ không có vấn đề nhưng chính thái độ tạo ra vấn đề!
Kiểu như hành động nói không sao đâu mà cái mặt xị xuống chẹt bẹt!
Chốt lại. Bỏ luôn cái từ "hiểu" hay "hiểu lầm" " thấu hiểu" đồ đi!
Mỗi người hiểu thế nào về mình hay về mọi thứ là rất đúng với họ chứ hông có lầm. Lầm là mình lầm mình tưởng họ hiểu đúng với mình!
Mắc gì thân tâm ai nấy tự hiểu tự cảm nhận chứ đòi gì người ta hiểu?
Thế bạn hiểu được nhịp tim. Huyết áp. Hơi thở hay tiêu hoá của bạn chưa mà đòi?
Mỗi người tự hiểu mình đi. Bớt đòi người ta hiểu mình!
Thực sự người tự hiểu mình rồi thì ko đợi ai hiểu!
...

Của Chef Long Chau



Thứ Ba, 5 tháng 5, 2026

"chủ nghĩa cá nhân rộng lượng"

 Không dám bị ghét?

Hàn Quốc và Nhật Bản thường được chú ý trong những “nghiên cứu về hạnh phúc”, bởi mức độ hạnh phúc của họ thấp đáng kể so với trình độ phát triển kinh tế. Điều này được cho là do những yếu tố liên quan đến khái niệm chủ nghĩa cá nhân và chủ nghĩa tập thể.
Chủ nghĩa cá nhân là một đặc trưng văn hóa ảnh hưởng lớn đến cảm giác hạnh phúc. Theo một số khảo sát, quốc gia nào có chủ nghĩa cá nhân phát triển càng mạnh, thì mức độ hạnh phúc của mỗi thành viên càng cao, bất kể mức thu nhập họ có thế nào. Ngược lại, các quốc gia có trình độ kinh tế cao nhưng chủ nghĩa cá nhân kém phát triển thì không đạt được mức độ hạnh phúc tương xứng. Ví dụ điển hình là Hàn Quốc và Nhật Bản, hai xã hội theo chủ nghĩa siêu tập thể.
Vậy, điều gì của chủ nghĩa tập thể cản trở hạnh phúc cá nhân? Trong một xã hội tập thể, mục tiêu và sự hòa hợp của tập thể được ưu tiên hơn tự do cá nhân, và các cá nhân cũng bị kiểm soát để đảm bảo sự duy trì của tập thể. Chỉ riêng điều này thôi cũng đã đủ mệt mỏi, nhưng vấn đề lớn hơn nằm ở “nội tâm hóa” sự kiểm soát.
Về phương tiện để xã hội kiểm soát cá nhân, trong khi các xã hội theo chủ nghĩa cá nhân chủ yếu sử dụng “cảm giác tội lỗi” thì các xã hội theo chủ nghĩa tập thể chủ yếu sử dụng “cảm giác xấu hổ”. Nếu cảm giác tội lỗi là hổ thẹn với chính mình, thì cảm giác xấu hổ lại là hổ thẹn với người khác về hình ảnh của bản thân trong mắt của họ. Vì vậy, chúng ta không ngừng kiểm soát nhau, đánh giá nhau, và luôn phải xét lại hành vi của mình cho phù hợp với yêu cầu của xã hội. Kết quả là chúng ta thốt ra những lời sáo rỗng, như “Tôi sẽ không phụ lòng các bạn” hay “Xin hãy luôn dõi theo tôi”.
Sự để ý thái quá về người khác hệt như việc lắp đặt camera giám sát trong tâm trí, khiến chúng ta dễ dàng căng thẳng và lo lắng khi nghĩ rằng có ai đó cũng đang theo dõi mình.
Về lý do xã hội chúng ta trọng tập thể, cách giải thích được chấp nhận rộng rãi nhất là do bị ảnh hưởng của xã hội nông nghiệp, vốn đòi hỏi lao động tập thể. Nhưng giờ chúng ta còn có cùng nhau trồng lúa nữa đâu. Có lẽ điều chúng ta thực sự cần bây giờ không phải là sự “dám bị ghét”, mà chính là chủ nghĩa cá nhân rộng lượng.
Không phải vì văn hóa phương Tây luôn là nhất, mà là văn hóa tập thể hiện tại của chúng ta cần được cân bằng và hoàn thiện. Chúng ta cần duy trì quan điểm vốn có về cái chung, nhưng đồng thời cho phép cá tính riêng và quyền tự chủ của mỗi người. Thêm vào đó, nghiên cứu cho thấy, chủ nghĩa cá nhân có thể giúp xây dựng những mối quan hệ ấm áp tình người hơn, bởi nó tôn trọng con người thật của nhau. Chứ chủ nghĩa cá nhân không hề gần với hành vi chống đối xã hội như lầm tưởng của nhiều người.
Để đạt được điều này, chúng ta cần thay đổi hai điều. Một là ngừng quan tâm và can thiệp quá mức vào cuộc sống của người khác. Điều này cũng đòi hỏi có sự tinh tế. Hai là bớt nhạy cảm thái quá trước phản ứng của người khác. Tất cả chúng ta đều có một vùng riêng tư bất khả xâm phạm. Hãy học cách chung sống cùng nhau, chấp nhận lối sống và giá trị của nhau. Chúng ta không hoàn hảo, nhưng vẫn đang không ngừng cố gắng. Để bạn và tôi đều hạnh phúc hơn một chút, tự do hơn một chút, hãy rộng lượng với cả bản thân và người khác.
***********
Lược trích từ tác phẩm “I Decided to Live as Me - Dám sống thật với mình” của tác giả Kim Suhyun. Một cuốn sách dành riêng cho tất cả những người đang phải gồng gánh những kỳ vọng, mệt mỏi với áp lực cuộc sống, cảm thấy trống rỗng hoặc hoang mang khi không thể hiểu nổi bản thân và thế giới. Cuốn sách chứa đựng những điều giúp chúng ta sống đúng với con người thật của mình, là chính mình chứ không phải là một ai khác.

Bài của NXB Trẻ


Ảnh fb Do Hung


Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...