Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2009

trầm tư và trật tự,

Đọc một đoạn tản mạn chợt nhớ rằng mình cũng đã mất cảm giác ngồi cà phê vỉa hè Nguyễn Du, ven hồ Thiền Quang. Đã lâu rồi không còn ngồi, dù bất cứ giờ nào. Cảm giác đó không tồn tại lâu lắm mà giờ mới phát hiện ra. Chuyển sang phơi mặt ở vỉa hè Lý Thường Kiệt, vì thích một không gian yên tĩnh và rộng rãi, thích sát phố mà không nghe tiếng dòng xe đi lại. Thích không gian cuối con đường, trầm tư và trật tự.

Trời hôm nay mát dịu, chợt nhớ Vang, cũng đã lâu lắm không uống, nhớ Vang lại nhớ ba người, hai người còn bên cạnh, một người thì không. Và thấy một nỗi lo sợ dâng lên, lo sẽ mất thêm một người. Dù biết không thể mãi bên nhau cũng là điều bình thường. Nhưng lo thì cứ là lo thôi.

Giọt sương,

Cậu bé quầy bar kêu em phục vụ chị một ly cà phê nhé! Cười bảo nhất trí hoàn toàn, gì chứ cà phê thì không đủ can đảm từ chối. Chị dùng cà phê, nước hoa quả cứ ra đây kêu em nhé! Ok.

Thấy một buổi sáng thật dễ dàng!

Nghe Giọt sương của Mỹ Tâm.

Thích câu “Vì đã sống trong đời, trái tim của những giọt sương”

Ngắm nhau cũng được,

Bỗng hôm nay muốn sử dụng quyền hẹn hò với một, hai người đàn ông. Nên mes rằng này, hãy mời em cà phê đi, tán phét, em bỗng thèm khủng khiếp được cà phê buôn bán nhí nhố chứ đừng, tuyệt không nói một điều gì nghiêm túc, trầm trọng cả. Đừng nói gì vĩ mô, đừng nói chuyện nghiêm túc, đừng nói về cụ thể một ai, cũng đừng nói về mình, đừng nói đến các vấn đề nóng… xem chừng là đừng nói gì, ngắm nhau cũng được.

Thật là nẫu ruột!

Trở lại với công việc và ngay lập tức nhận lại cảm giác ngập, theo một cách khác. Tự cười mình bởi những sự over muôn đời không bao giờ giống nhau. Càng cố tránh thì thế nào nó càng va vào mình. Cũng do mình lựa chọn thôi. Vẫn tha thiết thèm chơi nhưng cũng không đủ dứt khoát để từ chối một thử sức, một khác lạ, cứ lùi lùi để tính quay gót rồi lại làm việc như lên đồng, mình biết như thế.

Một lên đồng của lý trí. Cho một dự định tiếp nữa.

Vậy là mình đã mở cánh cửa mới, như đã tự hứa với chính mình.

Chưa chấm dứt được cảm giác vướng vít cúa váy áo mỏng nhẹ cà phê hay ăn trưa nghêu ngao thảnh thơi, lang thang mua sách, mua váy. Thời gian nghỉ hình như là thời gian mua nhiều sách và nhiều váy nhất. Ngạc nhiên vì cơn mê mua váy. Say mê những cái váy của mình. Thật là nẫu ruột!

Hy vọng,

Thỉnh thoảng lại có một cuộc tranh luận với Mama về những điều mà sẽ còn phải tranh luận dài dài. Kết bằng một câu rằng tạm thời từ giờ Mẹ đừng nói về việc này nữa, con không muốn quay lại cho đến thời hạn con hẹn với Mẹ. Mẹ cũng lại kết một câu rằng: Mẹ không cãi lý được với mày, . Vậy là tạm thời đình chiến. Thấy mình thật là bó tay, nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại thì okie, tạm tha thứ cho mình vụ này. . Vì thấy mình đang tạm ổn nên cho phép mình tha thứ cho mình, lần này nữa. Hy vọng là lần cuối.

Tươi hay héo,

Đã lâu rồi không còn biết nhịp sống, từng công việc, từng cảm xúc, từng vui buồn của những người mà đúng ra là mình phải biết chứ, phải chứng kiến chứ, phải sát cánh chứ. nhiều cái phải lắm, nhưng mà lại không phải, lại không như thế. Và ngược lại mọi người cũng không biết mình như thế nào. Hôm nay ăn gì, đi đâu, nghĩ gì, vui hay buồn, béo hay gầy, tươi hay héo… và lâu dần những khoảng xa như thế cứ thành ra xa, rồi lại được kéo lại bằng những gặp gỡ rồi lại xa, ai về với đời sống người ấy. Nhiều khi muốn hét lên rằng tôi muốn chứng kiến đời sống của Người, những Người tôi yêu nhưng nó giống như một bất lực khi nếu, tôi đã lựa chọn đời sống của mình thì tôi không thể có lựa chọn được chứng kiến ấy.

Tôi đã lựa chọn và đã mất mát.

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2009

Nghe lại,


Sáng nhận một chia sẻ, rất ấm áp và thấy cái ngày mưa này không đến nỗi tệ, he he. Dù hôm qua vừa sém sém ghét nó xong.

Có gửi đôi dòng và nhận ra rằng mình đã trở lại, thực sự đã vui trở lại, từ trong lòng, dù mọi việc chưa tốt như mong muốn nhưng sẽ ok trong một tương lai gần. Mình sure điều này. Vì chỉ mình không muốn thôi, còn nếu muốn thì sẽ đạt được. Vẫn luôn cảm ơn mình vì phẩm chất này. Hơi kiêu nhỉ!

Nghe lại Hương Ngọc Lan với chất giọng mê hoặc của Trần Thái Hòa, tuyệt hay.

Cơn mưa ngày càng lớn, những cơn mưa triền miên. Sẽ khó cho nhiều người ngoài mưa, không sung sướng như mình ngồi đây nhưng có tất cả, niềm vui, nỗi khó, mới ra cuộc sống, mới đúng là cs.

Đừng hoàn hảo, hãy đừng hướng tới sự hoàn hảo.

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2009

Rất nhớ,



Vô tình đọc lại một lời chúc: chúc ngày nắng thu đẹp và dịu dàng... trong những ngày nhiều mưa lại nhớ quá, một chiều thu gió nhẹ, nắng nhẹ, đẹp và dịu dàng.
Rất nhớ!

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2009

"ma túy loại nhẹ"













Sáng ra, có cuộc gọi cà phê, tất nhiên là không lăn tăn, phi thẳng lên phố tán phét và hóng giời đẹp. Có tin nhắn ăn trưa, phi tiếp không lăn tăn. Huyên thuyên, nhớ được một câu của mình là: ui, đời khổ nhất là không biết mình muốn gì, he he. Mất trí trong 1 phút nhé. Chơi bời một mạch đến gần 2h về, làm được 2 việc tốt là qua BĐ gửi 5 cuốn sách cho bạn và ghé phố sách mua cho mình được 2 cuốn.

Về nghe một đĩa Audiophile còn mới tinh với mình trên giá. He he. Online chút cho đúng thủ tục rùi cắm mặt vào cuốn sách.

Truyện của Phan Hồn Nhiên, đọc tác giả này khá lâu rồi, thỉnh thoảng 1 truyện, rất thích. Thường truyện, lạ, từ nhân vật đến tình huống, tâm lý; cách dẫn truyện quyến rũ, dễ gây nhiều thắc mắc và kết thúc thì hoang mang. Hoang mang trong êm đềm. Ghi nhận những quan sát, phân tích, diễn đạt cực kỳ tinh tế về cảm xúc.

Đặc biệt thích,

Africa

Bưu thiếp từ Stuffgard

Áo bông chần đỏ

...

Như một thứ “ma túy loại nhẹ” (chữ dùng của tác giả)

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2009

Phần thưởng cho tham vọng,



Thực sự thì không chắc lắm về tham vọng, cũng như không chắc lắm về phần thưởng. Đúng hơn là không bao giờ tư duy sâu về 2 khái niệm này. Tham vọng thì có chút chút vướng víu hơn vì hay bị mọi người gán cho rằng: mày là đứa tham vọng. Nói lại hoài không được, không nói nữa, chỉ xin vẫn đính chính rằng tham vọng của mình không khác lắm tham vọng của bất cứ người phụ nữ nào, nếu đó được gọi là tham vọng he he. Còn phần thưởng thì không bao giờ nghĩ đến bởi với mình, mọi thứ đều được coi là phần thưởng, nếu mọi niềm vui, nỗi buồn, mọi gang tấc cảm xúc, mọi mộ điệu, mọi yêu thương, mọi trừng phạt, mọi điên cuồng, mọi phá phách,... đều được gọi là phần thưởng.

Hôm rồi nghe câu này trong một bộ phim và nó vướng vào tâm trí rất nhanh bởi vừa hôm trước ngồi với bạn và câu chuyện của nàng, nó mang máng một phần thưởng, điểm dừng trên đường đi của tham vọng, dù chúng không liên quan gì đến nhau, không phải là nguyên nhân-kết quả. Chỉ là mình liên tưởng nó ra như thế.

Nàng bảo cho đến giờ không hiểu sao vẫn duy trì mối quan hệ này, vẫn yêu người đàn ông này, không ngờ phản bội chồng sớm thế, bỏ chồng sớm thế, chấp nhận vô vàn sóng gió vì người đàn ông này. Mày biết nguyên nhân sâu xa nhất không? Vì tao nhận ra đây là tình yêu lớn của đời mình, đây là người đàn ông của đời mình.

Và mày luôn tự nhận mình là người đàn bà tham vọng, những tham vọng đã dẫn đến mày của hôm nay, ngồi và nói rằng: có nằm mơ cũng không nghĩ rằng cđ mình ra thế này. Mới có 7 năm thôi mà nó như thế này.

Vậy thì, người đàn ông này, có được gọi là phần thưởng sau quá nhiều tham vọng của chính mày, đã tự dẫn mình vào đó. Vậy thì gọi thế đi: Phần thưởng.
Coi như tao đồng ý, rằng anh ta đúng là Phần thưởng.
Và có thể nói rằng: tao hiểu mà.

Thật sự là mình hiểu,
Hiểu rằng đó là điểm đi đến gần cuối cùng của người đàn bà rồi. Đừng đi ngược lại hoặc đừng lùi lại. Tao chỉ muốn nói rằng đã hiểu mày như thế.

Cũng như khi vào sâu câu chuyện, mày rằng: ngày hôm nay, điều này đúng là chỉ nói với mày thôi, không nên là ai khác.
Uh, chơi với nhau cũng chỉ vì thế thôi.

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2009

Đúng là rất kỳ,


khi ngồi đây và nói về đứa con đầu lòng sẽ ra đời trong khoảng sau 3 năm tới – một khoảng thời gian khá mơ hồ, từa tựa một kế hoạch, từa tựa một mong ước, từa tựa một niềm vui – một niềm mãn nguyện cực kỳ từ nguồn gốc ý nghĩ này. Thấy buồn cười mình kinh khủng! và đã phá lên cười, với đầy hào hứng, trong một buổi chiều tắt nắng. Đẹp. Vẻ đẹp bình dị của đời sống nơi ngã ba phố đã quá quen thuộc, càng quen càng thấy sao mà cái đẹp lại có thể giản đơn đến như vậy.

Ôi, mình sến kinh lên được.

Và kính thưa các Mẹ yêu quý hiện tại bên tôi, rằng khi đó, các Mẹ sẽ phải phục vụ tui đấy, he he! Tôi sẽ có kế hoạch để các Mẹ không lấn sân nhau he he.

"Băng qua đêm cùng cơn mưa núi"













Công việc của tôi không liên quan gì đến cuộc đi về nào khác ngoài việc mỗi sáng mở tủ chọn lấy một bộ áo dài hoặc cá tính hoặc hiền dịu, phủ một lớp phấn mỏng lên mặt, căng môi đánh tí son lấy lệ và chuẩn bị một bộ mặt vừa đủ nghiêm nghị vừa đủ hài hước, chạy xe bảy cây số đến trường, đúng mười một giờ hai mươi lại chạy xe về. Có phải vì thế không, lòng tôi lúc nào cũng háo hức những chuyến đi.

Đi, nghĩa là tôi được thu vào trí nhớ mình những vùng đất mới với cây cỏ lạ lẫm, con dốc đèo lạ lẫm, cách chào mời lạ lẫm và cả những điệp trùng lạ lẫm. Đi, nghĩa là tôi có quyền bỏ lại sau lưng những muộn phiền lặp đi lặp lại, khung cửa sổ gỉ rét nhìn ra chỉ thấy mỗi cây sơ ri, chiếc cầu thang không tay vịn, đống chén bát ngổn ngang, chiếc tủ lạnh trống trơn. Đi, nghĩa là tôi được trở về, được tìm lại tôi của những hoan ca, thơ ngây đã lạc mất giữa chuỗi ngày bộn bề thường lặng. Đi để quên và để nhớ…

Thế nhưng lúc này đây, khi ngoài trời tranh tối tranh sáng và người phụ xe bật công tắc đèn để thứ ánh sáng vàng mờ phủ lên từng bóng người, tôi chợt hiu hắt. Một vở kịch hài đang chiếu trên chiếc ti vi đặt ở đầu xe mà tôi không còn hứng thú nào để xem. Lòng tôi đang mải trôi đi cùng những ngôi nhà heo hút lướt qua tôi để chìm vào bóng tối ngoài kia. Hãy thử ngồi trên xe vào lúc chạng vạng giữa cơn mưa núi một lần, bạn sẽ thấy kiếp người nhỏ nhoi quá đỗi, phù sinh quá đỗi. Trên dốc cao nhìn xuống, qua một lớp cửa kính, thấy ánh điện mờ ảo, bóng người mờ ảo, những căn nhà trở nên bé xíu và hiu quạnh. Tất cả như một bức tranh màu nhạt. Vì nhạt quá nên tạo cảm giác bức bối cho người xem.

Người bạn bên cạnh nói khi đang nhắm mắt: “Đêm nay ngủ băng rừng rồi đây!”, rồi im lặng như anh chưa từng phát biểu một điều duy nhất đúng với tôi lúc này. Đêm nay, tôi không thể như mọi ngày thường duỗi thẳng chân, lăn qua lăn lại trên chiếc giường rộng dành cho bốn người nghe nào ếch, nhái, ễnh ương và dế xướng lên bản đồng ca trong ánh đèn đường vàng rộm. Đêm nay, tôi sẽ vừa ngủ giấc chập chờn vừa chờ đợi. Chờ cho trời mau sáng, chờ hết cơn mưa lì lợm, hết những con đèo thắc thỏm, chờ mau đến nơi tôi thèm đặt bước chân mình, nơi ai đó gọi là thành phố của sương, hoa, đồi dốc và những chuyện tình. Anh bạn bên cạnh lại nói, mắt vẫn nhắm: “Con người ta cô đơn nhất những lúc như thế này”. Sao anh toàn nói đúng. Giờ này mọi ngày anh có lẽ đang tắm cho đứa con gái sau khi đón nó từ trường về. Nghe vợ gọi: “Hai bố con nhanh lên, mẹ dọn cơm rồi đây!”, anh sẽ vừa lau người cho con, vừa giục: “Hoàng hậu gọi rồi đấy, xin công chúa nhanh nhanh cho, kẻo thần bị quở mắng”. Con gái anh sẽ cười nắc nẻ: “Bố đói rồi thì có!”. Còn tôi, giờ này mọi ngày vẫn đang lang thang ở quán sách cũ nào đó, hoặc thời thượng hơn thì ngồi gõ lốc cốc một entry mới. Hôm nào hứng khởi lại nấu đãi cả nhà một bữa tối, để nhận lời khen từ anh trai: “Đủ đảm đang để lấy chồng”.

Tự dưng thấy nhớ xốn xang một bàn tay. Mở điện thoại, thấy hiện “dịch vụ giới hạn”, nghĩa là mất sóng, đành đóng lại. Trước mặt tôi là ngút ngàn đêm. Ngoài kia những ngôi nhà thưa thớt vẫn lướt qua tôi và những người khác đang ngủ. Vở kịch hài cũng đã hết tự bao giờ.

Tôi và bốn mươi tám người khác sẽ băng qua đêm nay cùng cơn mưa núi. Nghĩ đến đấy thôi, bỗng chạnh lòng cho những người băng qua hàng trăm đêm như thế mỗi năm. Mới thấy, thật bất công khi đã có lúc tôi muốn ruồng rẫy tháng ngày của riêng mình. Tôi đã buồn quá nhiều những nỗi buồn không có thực. Để giờ đây, khi đối diện với nỗi nhớ rất người, tôi ao ước được cầm đôi bàn tay mẹ chỉ để nói một câu: “Con sẽ học làm người bình thường, mẹ hãy tin con!”.

Ngô Thị Thục Trang

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2009

Lựa chọn,



Hôm nay dù không muốn nghe chuyện không còn liên quan nhưng vẫn lựa chọn ngồi lại, dù biết câu chuyện sẽ không đi ra khỏi những điều không muốn nghe đó. Dù biết, lúc này không nên thêm những thông tin vô nghĩa.

Cũng đã nhiều lúc lựa chọn không gặp những người mà có thể làm mình không khỏe lên, thậm chí rơi xuống, ở những thời điểm nhất định. Những người mà biết gặp là mình tệ hơn thế nên lựa chọn là không. Sẽ để gặp vào một lúc tốt hơn.

Có nhiều cuộc vui cũng đã từ chối, vì mình, cũng là vì mọi người, vì không muốn mang một tâm trạng không vui tới, biết đâu làm giảm cuộc vui.

Hôm bay vô SG, anh chàng đồng hành cũng là người hay chuyện, anh ta nói nhiều nhưng mình còn nhớ duy có 1 điều vì thấy thú vị, đó là đến giờ anh ta lựa chọn làm mọi điều cho tim khỏe. Và mình lưu lại cái khái niệm Tim khỏe. Như không đọc truyện/tiểu thuyết, chỉ đọc sách phục vụ công việc, mar hoặc khoa học; hạn chế nhạc tâm trạng/buồn... nhiều nhưng không nhớ hết được. Mình cứ nhe răng ra cười và gật gù. Đồng tình với đa số những điều anh ta nói. Xét về lý hoàn toàn hợp lý. Về tình thì cũng khó thực hiện đấy, he he. Không biết anh ta thực hiện đến đâu, có thành công trong công cuộc làm cho tim khỏe lên không, nhưng mà nghĩ được thế là cũng ok rùi. Chỉ khuyến cáo là áp dụng trong những giai đoạn ngăn ngắn thôi, chứ lâu là cũng gay đấy.

Mình thì hay lựa chọn để tim ấm. Có lẽ về bản chất cũng không khác lắm với khái niệm tim khỏe của chàng trai nọ. Có thể mình là phụ nữ, thì sợ nhất tim lạnh thôi, chứ khỏe yếu gì chắc cũng ok, he he. Miễn là còn đập.

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2009

Nhớ Mình,













Chợt thấy nhớ mình của một thời điểm mà thốt ra câu: thích mình như bây giờ. Và giờ ngồi đây bâng khuâng nhớ lại khi đó. Phì cười vì sao lại đi nhớ mình cơ chứ, thật là... có lẽ vì một Mình đang lặng tắt. Vì một Mình, chỉ còn nhìn thấy mình, ích kỷ và đầy lưu luyến...

Đâm, nhớ mình khi vẫn còn là mình đây.

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2009

tựa quả lắc đồng hồ,



...
Tôi nghe tiếng chân trần của nàng ngập ngừng bước trên thuyền
Và có thể hình dung những tín hiệu khát khao trong đêm tối
Trái tim tôi tựa quả lắc đồng hồ đong đưa giữa nàng và con đường
Tôi không biết tìm sức mạnh ở đâu để thoát khỏi đôi mắt nàng
Tôi tuột khỏi vòng tay nàng.
Nàng đứng đó, sau làn mưa và ô cửa sổ.
Lệ sầu rơi tê tái.
Nhưng nàng đã không đủ can đảm để tự thốt nên lời:
“Đợi em, em sẽ đi cùng anh!”


Otera Silva

Xót xa mà chi,



http://nhac.vietgiaitri.com/bai-hat/nhung-ngay-mua-gio-noi-nho-diu-em-49475.vgt

Trời buồn đổ từng cơn mưa lũ
Gió mưa cũng thở dài
Hồn em dâng nỗi đau ngậm ngùi
Nghe lòng nhớ hoài

Nhớ khi xưa ta cùng vui sống
Những ngày gió mưa rơi ngoài song
Vẫn nghe lòng xôn xao như sóng vẫn bềnh bồng
Gió mưa thêm vui đời đôi bóng


Trời còn đổ từng cơn mưa bão
Biết anh chằng trở về
Thì buồn ơi chớ nên não nề
Xót xa mà chi

...

Bắt đầu những ngày mưa gió, nghe tý cho nó đồng cảm với giời đất. hihi. Bài này nghe mãi, chiều nay vắt vẻo cà phê tán phét được nghe lại, thấy hay ghê gớm, tiện miệng gào lên một lúc he he.
Ngoài trời lại bắt đầu đợt mưa mới. hic hic

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2009

Sock tuổi 30,



Hôm trước chững lại buột miệng là chưa bao giờ thấy tinh thần mình tệ thế này. Không hoàn toàn là buồn, không hoàn toàn chán, không khóc lóc thở than... mà trong một phút chạy qua, cảm thấy mình đang rất tệ. Có lẽ vì sock mấy cú liền he he. CV, đàn ông, bạn bè. Cảm như liên tục bị tát vào mặt. Cũng bỏ qua và chỉ nói được một câu cuối cùng với bạn rằng: tôi không nhận lời xin lỗi, hãy cứ giữ lấy, cũng như tôi không tâm trí đâu mà giận dỗi, giải quyết xong vụ này với ông, tôi sẽ coi như chưa từng quen biết ông. Sẽ coi như bao nhiêu năm chơi với nhau vô nghĩa.
Hỏi Thầy rằng em không hiểu là em đang ở Sao gì?! Thầy cười bảo: em thì chẳng Sao nào nó làm gì được đâu. Nghe xong câu này thì thấy thôi chết rùi, vậy là nhọc toàn phần rùi em ơi.
Mình gọi là sock tuổi 30. Định sẽ có lúc viết về điều này. Khi lắng lại toàn phần thì viết.

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2009

Nước mắt cho người dưng,



Hôm qua khi lên xe kết thúc buổi sáng nghỉ ngơi sau chuyến đi săn con nghệ thuật với bạn Gà, hồn vía bay cả lên mây he he. Tiếng một bà mẹ: mẹ đi xe nào chả được, mày cứ cầu kỳ, mẹ là ghét nhất cái tính này của mày. Chàng trai dùng dằng, chẳng nói chẳng cười, chẳng biểu hiện gì hết, cuối cùng khẽ bảo: thôi mẹ về nhé! Mình bất giác cười nhưng nước mắt ứa ra.
Lại thấy buồn cười mình, sao chỉ dư nước mắt cho người dưng.

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...