
Chợt thấy nhớ mình của một thời điểm mà thốt ra câu: thích mình như bây giờ. Và giờ ngồi đây bâng khuâng nhớ lại khi đó. Phì cười vì sao lại đi nhớ mình cơ chứ, thật là... có lẽ vì một Mình đang lặng tắt. Vì một Mình, chỉ còn nhìn thấy mình, ích kỷ và đầy lưu luyến...
Đâm, nhớ mình khi vẫn còn là mình đây.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét