Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2009

"ma túy loại nhẹ"













Sáng ra, có cuộc gọi cà phê, tất nhiên là không lăn tăn, phi thẳng lên phố tán phét và hóng giời đẹp. Có tin nhắn ăn trưa, phi tiếp không lăn tăn. Huyên thuyên, nhớ được một câu của mình là: ui, đời khổ nhất là không biết mình muốn gì, he he. Mất trí trong 1 phút nhé. Chơi bời một mạch đến gần 2h về, làm được 2 việc tốt là qua BĐ gửi 5 cuốn sách cho bạn và ghé phố sách mua cho mình được 2 cuốn.

Về nghe một đĩa Audiophile còn mới tinh với mình trên giá. He he. Online chút cho đúng thủ tục rùi cắm mặt vào cuốn sách.

Truyện của Phan Hồn Nhiên, đọc tác giả này khá lâu rồi, thỉnh thoảng 1 truyện, rất thích. Thường truyện, lạ, từ nhân vật đến tình huống, tâm lý; cách dẫn truyện quyến rũ, dễ gây nhiều thắc mắc và kết thúc thì hoang mang. Hoang mang trong êm đềm. Ghi nhận những quan sát, phân tích, diễn đạt cực kỳ tinh tế về cảm xúc.

Đặc biệt thích,

Africa

Bưu thiếp từ Stuffgard

Áo bông chần đỏ

...

Như một thứ “ma túy loại nhẹ” (chữ dùng của tác giả)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...