Thứ Hai, 31 tháng 10, 2016

1/11

HN đúng là "mỗi năm một mùa đông mới". sẽ mất vài ngày mặc lạ lạ và hơi lộn xộn. rồi lại nghĩ đông năm ngoái cụ thể mình mặc dư lào nhể. tối qua mới nghĩ ra là chưa trải thảm, rồi lại cho rằng phải bổ sung thảm. Rồi chân lạnh ngược lên đầu thì mới à chưa bỏ dép trong nhà ra đi. Rồi chuyển sang phòng ngủ ngoài có ánh sáng trời vào tận cửa sổ ấm hơn. Rồi chuẩn bị vài loại trà nóng hoa cúc hoa hồng. Rồi lôi ra vài đôi giầy của đông năm ngoái làm sạch lại, bày ra. Rồi soạn lại đồ đông để vào chỗ nọ chỗ kia nhớ ra mà mặc, khăn khố trải ra hoặc treo lên, váy áo hè thì gấp lại để các bạn nghỉ ngơi cả mùa đông ... đại loại thế.
Sáng nay thì đã pha tạm một ly cf nóng cho nó có không khí ^^


Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016

{phim} - the fencer.

Cái phim này, trông lạnh lẽo mà ấm áp quá ^^. khuôn hình đẹp như ảo ảnh.
Thích những kẻ cô độc, sau biến cố trở nên tối giản, hiểu chuyện. Lòng yêu thì luôn sẵn đó.



KIẾM SĨ - THE FENCER




Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

Phiếm,

Sáng ra đến thang máy gặp một em trẻ trai, hỏi em hôm trước có đi họp không, em bảo em đi công tác, bảo chị xuống khoảng mươi phút thấy có dấu hiệu cãi nhau là chị rút. Rồi em có vẻ bức xúc về chuyện anh/chị được cử đại diện ở tầng vừa từ chức trên FB. Mà lý do chính là trách những người xung quanh không quan tâm. Em cũng đồng ý. Mình ngậm miệng thôi, không tranh luận với em vụ này được. em quá trẻ đang đầy nhiệt tình hoặc khác quan điểm, đại loại vậy.

Thì nói cái chuyện vác tù và hàng tổng. hôm qua thì mới biết cái tầng nhà mình có FB chung, ái dà, vào thấy anh/chị từ chức trách toàn dân không quan tâm đến việc anh/chị làm cho toàn dân, nên anh/chị hình như có ý dỗi bảo là không làm nữa. Ah, hơi buồn cười tị. Trộm nghĩ các anh/chị sống đến giờ này, đầu gần hai thứ tóc rồi mà có những điều tất lẽ dĩ ngẫu lại không hiểu, vô tình or cố ý. Nhưng mà thôi, ai nhận thức thế nào thì sống như thế, chả khác được.

Đa phần chúng ta rất hay trách. Chưa biết rồi có nhận lỗi/xem lại bản thân không vì chẳng có chuyện bạn lại vô can trong những việc có liên quan đến mình. nhưng động thái đầu tiên là phải trách đứa khác phát. Chưa biết sự vụ cụ thể thế nào nhưng phải trách cái. Hay thật. Thêm nữa là dỗi. ôi chao, mấy giờ rồi còn dỗi.

Quay lại chuyện họp cả toà ở dưới sảnh hôm kia, thì hôm qua gặp cô hàng xóm cô bảo ối cãi nhau ầm ĩ chị ạ, mình bảo có cái gì mà cãi nhau. Em bảo là để bầu 10 người vào ban đại diện thôi. Đấy là chưa bàn bạc quyền lợi trách nhiệm gì nhé. Khéo có tí quyền lợi vào oánh nhao chứ chả đùa. Và thầm thương anh phó phường hôm anh điều hành cuộc họp. Vì trông anh cũng hay hay ^^

Rồi lại nghĩ, cái cuộc đời tao loạn này thì có gì mà phải quá nghiêm trọng nhỉ, ngoại trừ sự sống. Và có gì đến mức phải cãi nhau, đánh nhau thì có, chứ cãi nhau thì cũng thôi.


TP George Lundeen
Điêu khắc đẹp hãi hùng ^^

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2016

24.10

Về HN khoảng nửa đêm. Những ngày nặng nề nhất năm rồi cũng qua, theo thông lệ.
Lại nghĩ rằng, ts chúng ta lại tụ nhau để ôn lại nỗi buồn/mất mát nhỉ?! giỗ là một hình thức như thế. tụ để ôn lại mất mát. Rõ là chả thể vui vào những ngày như thế. mà nỗi buồn/mất mát mỗi lần nhắc lại là mỗi lần mất thêm một tý, thì nhắc để làm gì.

Lại mới nghĩ đến phương tây/một số tôn giáo khác. Người ta không đến hẹn lại tụ nhau để ôn lại mất mát như vina. Ai nhớ thương thì cứ tự vác xác đến mộ mà tâm sự, không cần phải trình bày với ai cả. rõ là cũng nhân văn hơn, với kẻ còn sống.


Thứ Năm, 20 tháng 10, 2016

Người dưng. trà mạn,

"Có lẽ chúng ta đều yêu mến vẻ đẹp của sự giản dị nhưng cũng cảm thấy rằng để có thể thể hiện được sự đơn giản trong mọi hoàn cảnh quả thực là không hề đơn giản. Giống như một người không thể nào sống thật chân thật nếu không có hiểu biết sâu sắc về giả dối, một người không thể nào sống giản dị nếu không biết rõ về sự phiền hà.
Sự phức tạp không phải chỉ là một người nghèo cố ăn diện như một siêu sao mà còn ở chỗ một tỉ phú muốn mang đôi dép cao su hay đạp chiếc xe thống nhất. Không phải chỉ là nơi công sở muốn bày đặt bàn trà với đủ các loại trà cụ mà còn là ở nơi quán trà của một nghệ nhân lại muốn tìm pha một cốc lipton đá chanh. Cũng không phải là một người yêu trà không thể có một góc trà nhỏ nơi làm việc hay một một người sành trà không thể thết bạn một cốc nestea.
Các cô gái trẻ cứ hay bị hấp dẫn bởi một anh chàng phong cách, còn các chàng trai thì hay thích thú với những cô nàng cá tính. Nhưng có lẽ chỉ có những người đã trải qua tháng năm và trải nghiệm của đời sống gia đình mới hiểu được đằng sau sự hấp dẫn kia có những gì là trở ngại, trong sự nhàm chán kia lại có những hạt minh châu.
Một người đã có sở thích, có “gu” riêng thì sẽ tạo ra một phong thái có sức lôi cuốn xung quanh nhưng đồng thời cũng đã tạo ra sự lệ thuộc và trói buộc vô hình. Cho nên người thực giản dị thì được tự do, giống như trẻ thơ mà lại chẳng phải, chỗ nào cũng có thể có mặt mà chẳng nhất định ở nơi nào.
Trà thơm không định tỏa mùi hương
Người nhân không có ý lưu tình".
Tút của Tân House


20/10

"Quần áo đẹp nâng đỡ tinh thần của người phụ nữ. Thật đấy! Lúc thấy buồn chán, trước tiên hãy mặc đẹp..."
Cà Cộ design.

Cũng đúng nhể. 
Hãy mặc đẹp và nghe Let it be. Đấy, tạm thời nếu không bệnh tật, thiếu ăn đói mặc gì thì hãy làm thế. 



Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2016

15/10

Sáng mắt nhắm mắt mở đun nước lá, pha cà phê và ngó nghiêng cf sáng v3. Khách mời là bạn NPPA, một tài năng mình nghĩ là khá khủng khiếp của vina ^^, lại trẻ. Đã xem góc phố danh vọng, đêm hè sau cuối 2013 của bạn. năm nay bạn vừa làm đêm hè 3 thì phải. khi được hỏi đại loại về mục đích việc bạn làm. Bạn bảo bạn làm vì vui, vì muốn nhiều người vui hơn, nhiều thời gian vui hơn. Bạn là người thứ 2 nói làm để vui mà tôi biết, và cũng lâu lắm mới đc nghe mục đích của một việc nghiêm túc là để vui. Tôi thấy bạn hay quá ^^. Người ta làm vì rất nhiều mục đích: vì tiền, vì người khác, vì cs tốt hơn, vì cộng đồng, vì gia đình, vì bản thân, vân vân và vân vân. Kẻ làm vì vui tôi nghĩ, bây giờ, rất ít.

Chúng ta ngày càng kém vui, nhỉ!


Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2016

Sách tháng 9-10

Có 3 cuốn này đáng kể. Đọc đến đâu thì về cơ bản muốn nói đến đó, xong rồi thì thấy nhiều quá, tốt nhất là chả nói gì, đọc và giữ lại thoai ^^




tuyệt phẩm thiên nhiên ^^

Trong cơn say bơ năm nay thì cho rằng bơ có dăm ba loại. tuyệt nhất đến giờ là bơ booth, sau là bơ sáp nhể, nhìn/sờ thì biết, sau đó là các loại thường thường khác, ăn có thể là nhạt hoặc sẽ khác hẳn booth/sáp. Mỗi lần bổ đôi quả bơ là khác nhau, nhìn vô nếu vàng ruộm, mịn màng là thành công, chuẩn bơ roài, chỉ việc đớp thoai, không cần thêm nếm gì nữa, ăn không thôi đã là tuyệt cú mèo. Cứ gọi là fall in love. Lắm lúc ngẩn ra nhìn quả bơ rồi nghĩ sao thiên nhiên lại có những tuyệt phẩm dư thế lày cơ chứ ^^

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2016

9/10 - người dưng,

"Trước Mark đã có vô số mạng xã hội, và hầu hết đều chết nhanh chóng sau khi cạn kiệt ý tưởng mới, chỉ có Mark là người duy nhất xây dựng được đế chế của riêng mình chỉ duy nhất bằng nút Like. 
Thực ra, nói một cách chính xác thì Mark Zuckerberg không phải là nhà kinh doanh, mà anh chính là Triết Gia, người hiểu được rằng bản chất của đám đông ngoài kia dù có tô vẽ bằng cái gì đi chăng nữa, thì vẫn chỉ là những con chuột mù quáng như trong thí nghiệm kinh điển của các nhà sinh vật học - tóm tắt như sau: cho con chuột vào trong lồng, và để 2 phím bấm; nếu chuột bấm phím số 1 sẽ có dòng điện chạy qua làm cho chuột đau đớn, bấm phím số 2 sẽ có miếng phó mát nhỏ ngon lành rơi vào lồng. Thí nghiệm cho thấy chuột rất nhanh chóng học được cách sử dụng phím số 2 và tránh xa phím số 1. Thí nghiệm này còn có những phát triển mở rộng, chẳng hạn như để 2 con chuột trong 2 cái lồng cạnh nhau, nếu con này nhấn phím thì con kia được ăn; sau một thời gian, lũ chuột cũng học được cách bấm phím để cả hai cùng có lợi.
Mark đã cô đọng thí nghiệm này đến mức chỉ dùng duy nhất phím số 2, với đôi chút cải tiến, vẽ cho nó hình bàn tay màu xanh, và dán lên hệ thống của mình. Và thật kinh khủng, miếng phó mát ảo đó nhanh chóng thu hút được hàng tỷ con người-chuột lao vào điên cuồng bấm cho nhau thỏa mãn ngày đêm. Nút like của Mark chi phối cuộc sống lũ người-chuột đến mức có vô số con chỉ sống với mục đích duy nhất là làm sao để được like. Chúng ăn những thứ để được like, chúng đọc những thứ để được like, chúng đi những nơi để được like, chúng ngủ với những kẻ được like nhiều, chúng phơi toàn bộ cuộc đời ngớ ngẩn của chúng lên mạng chỉ vì những cái like xa lạ, và chúng nói đi nói lại những thứ nhảm nhí điên khùng và phi lý đến mức kinh tởm chỉ vì đám đông còn lại sẽ like chúng vì cái đó. Khoái lạc ảo do like mang lại đã làm chúng không thể rời khỏi máy tính dù chỉ một giây. Chúng facebooking từ trên bồn cầu WC cho đến bàn ăn, chúng facebooking ngay cả những lúc không thể tưởng tượng nổi, chẳng hạn như đang làm tình. Trên đời này chỉ duy nhất có một người bảo được chúng thôi không điên cuồng nhấn like nữa là cô tiếp viên hàng không.
Tất cả các nhà tư bản lỗi lạc thật ra đều là các Triết Gia, từ Ford cho đến Mark Zuckerberg, họ đã thay đổi xã hội con người bằng các ý tưởng Triết học, và trói buộc đồng loại vào các cỗ máy kiếm tiền cho công ty họ. Từ Ford đến Facebook, từ tàu chiến hơi nước đến internet, con người ngày càng tự nguyện rời bỏ sự tự do của mình, bán rẻ linh hồn mình để mưu cầu một chút khoái lạc rẻ rúng và phi nhân tính”.

Của THIÊN LƯƠNG

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2016

{phim} - rabbit proof fence,

Hôm qua thì xem xong hàng rào ngăn thỏ. một phim nói về thời điểm người anh bắt đầu xâm chiếm úc châu, tự cho mình sứ mệnh khai sáng, bắt hết con em người bản địa khỏi gia đình, cho vào một trại tập trung dành cho trẻ. 3 đứa bé trong phim đã trốn trại tìm cách trở về với mẹ, bà của chúng. Phim này là dựa trên chuyện có thật.
Thích nhất là bản năng của các nhân vật. Có vẻ như những người thổ dân/dân bản địa ở một số nơi/châu lục, những người sống hoàn toàn trong thiên nhiên họ có một thứ bản năng tuyệt vời, thứ bản năng của những con thú. Nhìn trời nhìn đất, cảm làn gió, cây cỏ, dòng nước, cái lá rụng...  mà biết nên làm gì. Thật là một chung sống hài hòa tuyệt đối. Cái này thì bọn người hiện đại đã oánh mất cả. toàn những máy tính với công nghệ, tiền bạc, chỉ số abc... đa phần thành ra cưỡng lại/làm rối/chế ngự cái hài hòa vốn có này. 
Quá trình học tập cũng thế, là một quá trình đẩy lùi bản năng, tiếc thay. Thế vào đó những thứ mà con người nghĩ là văn minh. Đành rằng đã kéo nhau đi đến đây thì chả học cũng chả được, chả sống bản năng được khi mà thiên nhiên đã mất cả. Nên lại thấy những đâm đầu đổ đít đi kiếm tiền rồi lao theo nhà cửa, xe hơi, công nghệ, địa vị, bằng cấp, quyền lực... chẳng phải là không bằng cái thằng thổ dân sao ^^. Đấy, đang yên thì lại tự tay lấy mảnh sành cắm vào đít. Đang sống thuận hòa với thiên nhiên thì không muốn lại cứ sáng chế ra đủ thứ rồi vênh váo rằng thế là hay ho, phủ nhận/tận diệt tự nhiên.

Lại thế nào được tự nhiên giời ơi!
Mới nghĩ, Bhutan tại sao hạnh phúc/đáng sống vì họ về lại với tự nhiên. Đã giác ngộ và trở về được. Có nhẽ là vậy.


Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

đàn bà đang cũ,

Dạo này có thêm một nỗi vương vướng là nhìn thấy đàn bà cũ. Đang cũ.
Rất là khó tả cái cảm xúc này nên thôi chả tả làm gì. Chỉ nhìn là biết. Mà nhìn nên chỉ tính đàn bà đang cũ hình thức thôi. Thế nên đàn bà. Đúng là hãy cột tóc lên và giảm cân. Câu này rất thích của ai đó mà đã đọc được. tất nhiên gầy còm rồi thì thôi, chứ thừa tý thịt mỡ thì làm ơn giảm đi cái. Tóc tai xõa xượi thi thoảng thôi còn làm ơn vấn/cột lên cái. Già trẻ cũng làm ơn túm lên cái, trừ tóc đầu ngắn. và làm ơn đừng mặc những cái mầu không thể xác định, hãy mặc những mầu rõ ràng, gợi cảm xúc. đừng dùng thường xuyên những mầu kiểu xanh xỉn, bã trầu hay vàng xỉn, hoa lá to tổ bổ nhằng nhịt, linh phụ kiện xủng xoảng... đại loại thế. nó kéo tụt tổng thể rất kinh. 

Mà cũng tất nhiên chả ai mới từ sáng đến đêm được, nhưng làm ơn hãy cố gắng mới/sáng sủa/tươi tắn/gọn gàng trong khả năng.


5/10 - người dưng

"sự hiện diện của một người đàn bà bày tỏ thái độ của người đàn bà về chính mình, nó định nghĩa người ta có thể làm gì hoặc không thể làm gì với nàng. Sự hiện diện của người đàn bà được thể hiện bằng cử chỉ, giọng nói, ý kiến, biểu lộ, quần áo, qua cách nàng chọn bày biện căn phòng của mình. Sự hiện diện của một người đàn bà ở ngay trong con người nàng, đến nỗi đàn ông thường nghĩ rằng nàng chính là những gì thoát ra từ thân thể nàng, một loại hơi nóng hay là mùi hương hay là hơi thở.

Sinh ra làm đàn bà có nghĩa là sinh ra trong một không gian giới hạn được chia cho mình, sinh ra để rơi vào sự trông coi của đàn ông. Sự hiện diện trong xã hội của người đàn bà là kết quả của sự khéo léo dàn xếp làm sao sống trong sự canh chừng đó trong một khoảng không gian giới hạn như vậy. Nhưng cái giá phải trả là tự thân người đàn bà phải chịu tách đôi. Một người đàn bà lúc nào cũng phải liên tục tự nhìn ngắm mình. Nàng hầu như lúc nào cũng bị đi kèm bởi ý tưởng của nàng về bản thân. Lúc nàng bước ngang qua căn phòng hay đang khóc vì cha nàng chết, người đàn bà vẫn khó thoát khỏi ý nghĩ về hình ảnh mình đang bước đi thế nào hay đang khóc thế nào. Từ những năm thơ ấu xa xưa nhất, nàng đã được dạy, được thuyết phục rằng nàng phải liên tục tự quan sát mình.
Và như thế, nàng nhận ra trong cùng một con người mình có một kẻ quan sát và một kẻ bị quan sát. Hai yếu tố này dù ngược nhau đã trở nên hai thành phần cố định tạo nên con người nàng.

Người đàn bà phải quan sát tất cả những thứ định nghĩa mình là ai, tất cả những thứ mình làm, bởi vì cách nàng được trông thấy bởi người khác, nhất bởi đàn ông, trở nên quan trọng gần như tuyệt đối cho cái được coi là sự thành công của đời nàng. Áp đặt lên trên cảm nhận của người đàn bà về sự hiện hữu của chính mình là cảm nhận mình được người khác nhìn nhận ra sao.

Đàn ông quan sát đàn bà trước, rồi mới quyết định thái độ của mình với nàng. Bởi vậy, cách người đàn bà được người đàn ông nhìn thấy quyết định nàng sẽ được đối xử ra sao. Để kiểm soát được phần nào việc này, người đàn bà tập lèo lái cách người ta nhìn nhận mình. Chính cái cách mà phần trong người đàn bà làm kẻ quan sát đối xử với phần làm kẻ bị quan sát biểu hiện cho người ngoài thấy cả con người nàng muốn được họ đối xử như thế nào. Và cách nàng đối xử với chính mình tạo nên sự hiện diện của nàng. Sự hiện diện của người đàn bà nào cũng điều tiết điều gì “được phép” hoặc “không được phép” xảy ra khi nàng có mặt. Mỗi hành động của nàng – dù mục đích trực tiếp hay thúc đẩy gián tiếp của nó là gì – đều được hiểu là biểu lộ cách nàng muốn được đối xử. Nếu một người đàn bà ném chiếc ly xuống đất, đó là một thí dụ cách nàng đối xử với chính tình cảm nóng giận của mình, cũng là cách nàng mong tình cảm ấy được người khác đối xử thế nào. Nếu một người đàn ông ném chiếc ly xuống đất, điều đó chỉ được hiểu là hành động biểu lộ sự giận dữ. Nếu một người đàn bà kể một chuyện tiếu lâm, đó là thí dụ cách nàng đối xử với con người hài hước trong chính mình và như vậy người ta nhận ra con người hài hước ấy muốn người khác đối xử với cô ta thế nào. Chỉ có đàn ông mới có thể kể chuyện tiếu lâm chỉ để kể chuyện tiếu lâm.

Để giản dị hóa, ta có thể nói thế này: đàn ông hành động (men act) và đàn bà tự diễn (women appear). Đàn ông nhìn đàn bà. Đàn bà tự nhìn mình được nhìn thế nào. Điều này không chỉ quyết định hầu hết các mối quan hệ giữa đàn ông và đàn bà mà còn quyết định mối quan hệ của đàn bà với chính mình. Kẻ quan sát trong người đàn bà có nam tính: kẻ bị quan sát có nữ tính. Như thế, người đàn bà tự biến mình thành một vật phụ thuộc- và đặc biệt một vật để người ta nhìn: một thuộc thể của thị giác."

Trong cuốn “Ways of Seeing” của John Berger. Đoàn Minh Phượng dịch.
Từ trang của Đoàn Minh Phượng.
Tks,

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2016

cháo gà,

Tám vạn năm mới lại trở chứng bày ra nấu cháo gà ^^.
Không thích loại cháo gà ở quán/hàng theo kiểu thái thái thịt gà rắc rắc lên bát cháo, ăn chả liên quan, gà đi đằng gà, cháo đi đằng cháo.

Thích là lấy phần thịt gà tuỳ ý, có thể 1 đùi, ¼, ½ thậm chí cả con (chia thành từng miếng to, kiểu một con chia thành 6-8 miếng), ướp mắm/gia vị khoảng 2h đồng hồ, cho lên ninh/ủ nhừ tử. gạo nếp và gạo trắng ngâm chút, đãi để ráo. Khi nồi gà nhừ tử rồi thì chầm chậm rắc hạt gạo vô nồi, đun tiếp lâu lâu, nếu thích hạt sen hay củ quả gì thì cho tiếp, ninh một lúc rồi mới đảo, nêm mặn nhạt rồi ninh tiếp đến khi nồi cháo đặc sánh thì rút xương ra lần lượt, khi đó thịt đã rụng cả roài hihi. Rồi chuẩn bị hành rau thơm thái chỉ ra để sẵn trong bát, khi nao đớp thì múc cháo tưới lên. Cháo này đậm kinh khiếp, ăn cả nồi luôn. Lại cho hạt sen ngon dã man, lại thích để nguội, kiểu nấu sáng trưa/chiều mới ăn í, ngon vcđ.


Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...