Thứ Ba, 23 tháng 12, 2025

24/12

"Cõi người!

Nói cho ngay, rõ ràng từ đầu là đã sinh vào cõi người thì chả thể nào bình yên. Hạnh phúc hay là ổn định được hết!
Nếu muốn những điều trên thì phải vào cõi thánh hay Phật- đại loại là giác ngộ giải thoát khỏi cõi người!
Bạn thử đi hỏi một người phàm nào đó đi. Hỏi họ thử xưa giờ đẻ ra thì hạnh phúc ổn định bao nhiêu phần trăm xen kẽ khổ đau!
Nhất là những người thành công giàu có, cuộc đời họ lại chả bao giờ bằng phẳng!
Không thì đi hỏi ông bà cha mẹ cô dì chú bác đi!
Không cần hỏi cuộc đời từng người! Chỉ cần hỏi chung thì họ đã trải qua những khủng hoảng nào từ kinh tế xã hội? Hay là dịch bệnh!
Thế giới chả khi nào bình yên!
Lúc còn nhỏ mình suốt ngày coi thời sự chuyện nato đánh Nam tư gì đó!
Rồi lớn lên cứ lâu lâu nghe xung đột!
Thời bình rồi nhưng chiến tranh vẫn diễn ra
Rồi thì dịch covid sợ lòi le! Coi như khủng hoảng toàn cầu đời đầu
Tời giờ thì vẫn vậy. Bao như thứ bao nhiêu chuyện!
Lớp trẻ rồi cũng sẽ cảm nhận được!
Rồi người già sắp chết đợi mãi phút bình yên chả có!
Nên đừng có dạy trẻ con đi tìm hạnh phúc hay giá trị hay niềm tin ổn định ở cõi người này
Đúng là trẻ con sinh ra giật mình hoảng hốt kiểu: "chết mẹ lại vô cõi người rồi" cũng nên!
Học xả ly khỏi cõi người đi ní àb
Đơn giản là không tham đắm. Không chối bỏ. Thấy ra sự thật bản chất của nó!"

Của Chef Long Chau


Nãy đi bộ qua đường giời nắng đẹp, mua cái bánh mỳ giò và cốc nước ép, về bật đèn vàng trên bàn, đọc một bài thú vị về hai mĩ nữ Trung Hoa, xem một đoạn video của một nàng, thật là mây trôi nước chảy ^^. Đấy bánh mỳ giò thì vẫn siêu ngon, ôi chao! mà nay Giáng Sinh nhỉ 💗

Sáng ra tổng duyệt một sk, mấy chị em bên báo lại ngồi cafe bao chuyện, thiệt tình, ở đời thick nhất là ngồi trò chuyện về đủ thứ linh tinh, thick vui vẻ dễ chịu với nhau dù có chuyện gì xảy ra. Phát hiện ra mình suy nghĩ thông qua nói chuyện. khi được nói sẽ phát hiện ra nhiều điều chính mình còn chưa biết. thật là hay ho 💗

Cô mỹ nữ Trung Hoa, trong đoạn video thì bảo: Rất vui khi có thể quen biết được bản thân mình, khá là thú vị 💗

Cũng phát hiện ra sẽ rất tự khó chịu với bản thân nếu bản thân trót khó chịu với ai đó
Và vẫn không hiểu vì sao phụ nữ bây giờ họ đẹp hơn nhưng lại dữ hơn, cáu gắt, yêu cầu đòi hỏi suốt ngày. Nên dù sao cũng thick những phụ nữ dịu dàng, nhẹ nhàng, trầm tĩnh, dù có chuyện gì xảy ra cũng bình tĩnh chứ đừng nói đến chuyện chỉ móng tay vẩy vừng thôi mà cũng um sùm hết lên, thiệt tình💗



Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2025

Muốn,

Nay đi làm rồi đi gửi đồ, trên đường về thì nghĩ đến việc muốn. mà đúng là tất cả đời sống này từ muốn mà ra. Nhà Phật nói cũng nhiều rồi, có muốn tốt có muốn xấu đại loại thế. Muốn ăn muốn uống, muốn những thứ vừa phải, vừa sức là ok, muốn những thứ quá thể là không ok.

Đến một độ tuổi nào đó, khi tiếp xúc, hứng chịu quá nhiều cái muốn của bản thân cũng như gia đình và xung quanh, thì tự nhiên lại thấy vô vị. đặc biệt là đám đàn bà, cái muốn của họ thì ôi thôi, nhiều cái rất là vô lý.

Quan trọng là cái muốn của mình có ảnh hưởng đến người khác quá nhiều không. Cái này là mọi người đều phạm phải.

Hôm trước nhắn cho bạn là càng ngày càng thấy đúng là không tự giải phóng bớt tâm trí, cắt bớt những lằng nhằng trong các quan hệ hiện thực thì còn khổ mãi. Cứ đi đáp ứng các nhu cầu của các bên liên quan là toi chứ không đùa.



Thứ Hai, 15 tháng 12, 2025

16.12

"Người d tính thì d sng, bi h không t làm kh mình bng nhng chuyn nh nht. H biết b qua điu không đáng, mm cười trước thiếu sót ca người khác và gi lòng mình nh nhõm. Khi không quá kht khe vi đời, cuc sng t khc tr nên êm đềm và d th hơn".

Đọc cái này thì lại nhớ có một đoạn ở đâu đó là muốn chết dễ thì nên sống dễ. cũng đúng nhỉ. Cứ khó khó khăn khăn nó rất là nhọc. giờ quan sát chung chung thấy đa số cứ khó cả cái không đáng ấy, nghĩa là chuyện nhỏ ấy. chuyện chả ảnh hưởng gì đến ai. Rồi lại dễ những chuyện tương đối lớn, quan trọng, đại loại vậy. nghĩa là bầu không khí xung quanh bây giờ cứ ngược ngược sao đó.

Lại nhớ là đàn bà chướng ở chuyện nhỏ nhặt, cái này thì đúng quá.

 


 

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2025

Xuân về,

Trời mới ửng lên nắng trạng nguyên

Tiếng chim thả chữ xuống vòm hiên
Tháng giêng khép mắt cười e ấp
Lộc biếc mọc răng khểnh nõn duyên.
Chợ Tết gặp phiên đông thật đông
Đào phai chúm chím khoé môi hồng
Dăm ba thôn nữ về qua ngõ
Cười vỡ khoảng trời ngọc bích trong.
Đã thấy hơi xuân trong gió may
Vương trên mái lá tiễn đông gầy
Nhà ai vừa quét tường vôi trắng
Thỏ thẻ bên thềm hoa cúc lay.
Mòn đợi mưa xuân phơi phới bay
Dáng mơ thôn nữ ngấm men say
Văn nghệ chi đoàn Xuân đã hẹn
Em có sang tìm ta tối nay?
(Nhà thơ Chu Minh Khôi)



Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2025

8/12

"Cuộc sống này ngoài chuyện Sinh Tử thì mọi chuyện đều sẽ đi qua được, đều có cách giải quyết và đều sẽ yên ổn trở lại"

PĐPĐ


SUIMA “The Room That Doesn’t Exist” 2024


Thứ Năm, 27 tháng 11, 2025

28/11

 


Thực ra cũng có người chẳng khổ đâu nhưng có nhẽ là số rất ít. Và cũng có người sống thôi, cũng chả quý đâu, cơ mà cũng là số ít ^^

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2025

kẹp tóc,

 Trong cơn kẹp tóc mới mua cả đống rồi may mà dùng được 2 cái. 1 cài order trên mạng đã không hy vọng gì thì lại đẹp, tốt hơn mình nghĩ ^^. Nhắn cảm ơn em bán hàng. 

Cái chuyện cặp lên tóc cái gì cũng là câu chuyện dài dài, chuyển sang loại kẹp này là một thay đổi lớn vì trước vẫn dùng chun to bản buộc tóc, cũng hại tóc, giờ sang kẹp này đỡ hẳn. ơn giời.




Thứ Ba, 18 tháng 11, 2025

19.11

Chiều qua mưa gió rét mướt, ngày lạnh sâu đầu tiên của mùa đông năm nay. Đứng ở ngã tư chờ đèn đỏ, lại nghĩ về những chia ly trong gần 20 năm qua, bất giác ứa nước mắt. về nhắn cho bạn. bạn nhắn lại rằng: Hành trình sống ấy mà, cuối cùng cũng để biết rằng chúng ta cảm thấy thế nào

Đã bao mùa hoa nở

Trong mắt người ra đi

Đã bao lần pháo nổ

Một cõi lòng chia ly




Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2025

chỉ cần,

 "Những khi cần tái tạo lại năng lượng. hãy dừng ăn uống phức tạp. Chỉ cần 1 chén sup hầm ăn nóng với rau thơm, xì xụp cho toát mồ hôi rồi đọc sách hay nghe 1 bài nhạc chữa lành. Cơ thể và tinh thần m có cơ hội vàng để khoẻ khoắn và bình an trở lại

Đúng là cái tốt nhất là cái sau khi đã bớt đi chứ k phải là thêm vào

Chỉ cần ninh các loại củ tủ lạnh nhà còn, chút nấm, hạt sen, đậu xanh. Nêm chút muối xíu hạt nêm…"

 


Của Phạm Hảo FB

Đúng là đừng phức tạp, nghĩ rằng ăn uống thật nhiều mới là tốt

Thực ra thứ cần, nhiều khi lại là bớt đi.

Cái cảm giác thi thoảng nhịn 1,2 ngày, ăn thật ít, nó rất là dễ chịu ^^

không oán ai,

 

"Có lần, bà ốm, phải nhập viện. Con trai út bận đi công trình, chỉ gọi điện hỏi qua loa. Con gái lớn mang vội ít tiền, dặn: “Mẹ cứ ở lại điều trị, có gì gọi con.” Rồi chẳng ai đến. Những ngày nằm viện, bà nằm lặng, nghe tiếng giày y tá vang qua hành lang, nghe tiếng người gọi thân nhân, thấy lòng mình lặng dần như mặt nước sau mưa.

Mỗi buổi chiều, cô hộ lý trẻ lại ghé thăm, đút cho bà từng muỗng cháo, dỗ bà uống thuốc. Khi xuất viện, bà dúi vào tay cô ít tiền, cô khẽ lắc đầu: “Bà giữ mà ăn bồi dưỡng. Con giúp vì thương bà thôi.”

Bà khẽ nắm tay cô, nụ cười hiền như nắng:

“Cảm ơn con. Hóa ra, thương nhau không cần máu mủ, chỉ cần tấm lòng là đủ.”

Lời nói ấy, bà nói bằng giọng nhẹ như hơi thở. Không còn trách, không còn buồn. Chỉ là một nhận ra. Như người đã đi qua hết những mùa giông gió mà lòng đã thôi chờ đợi.

Từ đó, bà đổi cách sống. Bà không còn chờ tiếng điện thoại của con, không mong thư, không đếm ngày tết tụ về. Bà trồng thêm luống hoa, học nấu vài món mới, và buổi sáng nào cũng tự pha cho mình ly trà nóng. Mỗi sớm, nắng xuyên qua khung cửa, bụi vàng lơ lửng trên không. Bà ngồi yên, nghe tim mình đập chậm rãi, bình thản đến lạ.

Bà hiểu, đời người như dòng nước: ai rồi cũng phải trôi theo hướng riêng của mình. Con cái cũng vậy. Mình sinh chúng ra để chúng sống, chứ không phải để quanh quẩn bên mình mãi.

Thương con – nhưng đừng nắm chặt.

Cho con – nhưng đừng dồn hết.

Già rồi, an nhiên là phúc lớn nhất.

Từ ngày hiểu điều đó, bà thấy lòng nhẹ hẳn. Mỗi lần nghe tiếng trẻ con hàng xóm cười, bà mỉm cười theo. Mỗi khi nấu thêm nồi chè, bà mang biếu vài chén. Ai nhận cũng cảm ơn, còn bà chỉ nói: “Có chút ngọt, ăn cho vui.”

Không ai biết, bà đang tự tìm lại niềm vui theo cách giản dị nhất. Không còn đòi con cái “báo đáp”, bà chỉ mong chúng bình yên, sống tử tế. Thế là đủ.

Phúc phần của tuổi già, hóa ra chẳng phải ở chỗ có bao nhiêu con lo, mà là còn biết mỉm cười khi ngồi một mình.

Một người cha, người mẹ thật sự hạnh phúc – không phải vì được con chăm, mà vì hiểu được rằng: thương con là cho, chứ không phải cho để được nhận.

Già rồi, điều quý nhất không phải ai còn ở cạnh, mà là mình còn giữ được lòng hiền hậu, đủ bao dung để không oán ai, và đủ bình yên để thương chính mình".

(Chuyện trên mạng)



Ảnh FB Ms Đông Hà

P/s: 
Đúng là trách chút cũng được, buồn là đương nhiên nhưng đừng oán, tuyệt đối đừng oán. Và có con, là hy sinh tuyệt đối. Mong các bậc cha mẹ hiểu và nuốt trôi điều này. con cái nó tử tế, sẽ đối xử tốt với mình mà không cần phải gợi ý, đòi hỏi. còn không tử tế thì thôi không bàn làm gì nữa. Nên nuôi con để rồi đòi hỏi báo đáp thì thật là không nên. trộm vía.

 

Thứ Năm, 30 tháng 10, 2025

Người Huế,

"Ba nói: chuyện chi rồi cũng qua. Người đi đi rồi, người ở lại sống tử tế với nhau là được"

Của Ms Đông Hà (facebook)

Mùa lụt theo dõi một số anh chị ở Huế, để xem thực sự ra sao. Và thích họ thật, cứ tự tại thôi vì cũng nhiều năm chạy lụt rồi. Sống phải thế chứ.



Thứ Tư, 29 tháng 10, 2025

Nên là đủ,

 Hôm trước nghe một ý là, nếu cứ theo đuổi sự tối giản/đơn giản mà chưa đủ thì cũng không hợp lý. Đúng là như vậy. cứ tối giản một cách lý trí/cơ học trong khi chưa đủ thì sẽ không thực thoải mái. Vì khi đủ thì tự dừng lại thôi, thoải mái, không cần đơn giản hay tối giản gì cả.

Ví như khi tìm được một đôi giày phù hợp để đi bộ, cực kỳ hài lòng rồi thì chẳng cần thêm đôi thứ hai, và các đôi trước đó cũng xếp lại ngay.

Đấy, nên đơn giản là phải đủ đã. Tìm thấy đúng thứ cần tìm thì tự khắc dừng lại thôi.



Sân nhà.

 


Một ngôi nhà có cái sân ở Huế đang lụt, cơ mà rất thích nhà có cái sân dư lày, có cái cổng. Có một độ lùi nhất định trước khi vào nhà. Một khoảng không đệm ấy, có thể trồng cây, ngồi làm gì đó, để xe... chân ái nhể. 

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2025

ra đường,

 "Bữa nghe một bạn nói rất đúng suy tư : nhiều khi chúng ta không biết sứ mệnh của bản thân rồi cảm giác cuộc sống vô nghĩa mà thật ra sứ mệnh chỉ đơn giản là bạn đừng ra đường khi không có việc quan trọng. Hãy nhường đường cho người bận rộn hơn, nhường cho người đang cần đường thông thoáng để đi bệnh viện, đi đẻ, đi cứu người… Những lúc đó họ sẽ biết ơn bạn đã không ra đường. Vậy là bạn đã sống đúng sứ mệnh rực rỡ rồi."

From chị Loan,


P/s: Cái tâm tư này đúng hôm chiều 20/10 lặn lội ngoài đường đi học mới thấm. một tiếng mới đến được lớp, chời ơi tôi đi học hành tri thức đấy mà sao cái giao thông lại không hỗ trợ tôi. đúng là HN giờ chỉ mong giải quyết được giao thông, đừng tắc vón hết cả vào ngoài dường, vón vào cả tâm lý của chúng sinh mỗi khi chuẩn bị ra đường, thật là mệt mõi ấy.

Nên đúng đừng ra đường vì những vô nghĩa để nhường cho những người có việc cần. Chứ những kéo nhao đi ăn đi uống, đi họp đi hành, đi dự hết lễ nọ lễ kia hàng trăm hàng ngàn người một cái sự kiện chẳng giải quyết được gì ngoài cái nết tụ tập ấy haida.


Thứ Hai, 20 tháng 10, 2025

giá trị,

"Mạng xã hội, và tâm lý so sánh xã hội hướng lên, đã tạo ra một lớp người đo tất cả bằng đồng tiền.

Chúng ta sống trong một kỷ nguyên nơi mà một thằng vlogger nói ngọng đứng trước một bức tranh và giới thiệu rằng "Nó có giá 10 tỷ đồng", rồi sau đó mới nói rằng nó "được vẽ bởi danh họa Bùi Xuân Phái".

Một thằng vlogger khác, đỡ ngọng hơn, nhưng cũng có vốn từ tiếng Việt tương đương trẻ con lớp 7, sẽ giới thiệu với bạn rằng bát bún này có giá 200 nghìn và đó là tất cả ý nghĩa của bát bún, cũng như cuộc đời của bà chủ quán, nó nhấn mạnh việc này nhiều đến mức bạn phải cảm nhận rõ là nó đang đút tờ 200 nghìn có hình vịnh Hạ Long vào mồm chứ không phải đồ ăn.

Tương tự, cho dù là Porsche, McLaren và Richard Mille, hàng thế kỷ biến chế tác cơ khí thành một nghệ thuật của châu Âu cũng là cứt hết. Tất cả đều được đo bằng đơn vị "tỷ đồng".

Những căn nhà và mảnh đất, những bờ sông và bãi biển, thứ mà suốt-lịch-sử-loài-người đã được dùng để gửi gắm những ý niệm thiêng liêng về gia đình, về ký ức cá nhân, về lịch sử cộng đồng, dùng để viết thơ và làm lyric bài hát, giờ cũng thành "tỷ đồng" với trọng âm nhấn ở chữ tỷ sâu đến mức chữ đồng thành âm gió.

Tất cả đều được đo bằng đơn vị "tỷ đồng" và, hiển nhiên, đi kèm với ý niệm về sự sở hữu.

Ý niệm về sự sở hữu vật chất này choán lấy cuộc đời chúng ta. Nó ru những cậu trai trẻ vào các game cờ bạc cùng sự lười nhác, nó ru các chị trung niên vào "cửa kiếm tiền" được ai đó mách nước, nó ru người lớn tuổi ký vào những tờ giấy mà họ không thèm đọc hết. Nó tạo ra những thảo luận cay đắng trên các diễn đàn hẹn hò, về việc đánh giá người khác thông qua iPhone, Honda SH hay xe hơi.

Tôi đôi lúc cảm thấy bất lực khi phải cố giải thích với người khác rằng "đo lường dựa vào giá trị" là cái gì; vì xung quanh tôi mọi người đã mất hết khả năng đo lường giá trị, chỉ còn mỗi khả năng đo lường bằng hiện kim.

Nếu bạn đã mất hết khả năng đo lường giá trị và đang ngơ ngác hỏi: "Thế đéo đo bằng tiền thì đo bằng gì nữa" thì tôi cũng cố giải thích lằng nhằng làm cái gì”.

Bài của Đinh Đức Hoàng


Ngày của người nữ,

Xem clip một ngày đi làm của một vài cô "công nhân" ở một bank lớn, tự nhiên lại lấn cấn, rõ là đã biết rất rõ, đã chứng kiến nhưng rồi nhớ đến cái phẩm chất NL trong mỗi chúng ta. Rồi nhớ đến bạn, 10 năm bank, out và giờ tự làm business riêng, rõ là vô cùng vất vả. chồng không trông cậy được gì nhiều, đi đâu cũng cắp 2 con theo, cũng vẫn rạng rỡ xinh đẹp, và đã có phần bất cần.

Hôm qua 5 bà gọi zalo cho nhao, một bà kể thằng con yêu đương 6 năm vừa chia tay một con bé siêu kiểm soát. Kể vài chi tiết bò lăn ra cười rồi phải nói một câu mừng là bỏ được nó, chứ lấy vào thì ngục tù chứ hôn nhân gì chời. thiệt tình.

Chúng ta khổ và sống lâu trong cái khổ nên lại hóa ra là không khổ nhỉ. Hiểu được chết liền ^^.

Chúng ta có phải là PN không hay ở đất này nó thế. Hay tôi không hiểu thế nào là cs thực sự của một người PN. Câu này hình như tôi cũng hỏi bạn đâu gần 20 năm trước, nay vẫn là câu ấy, ở một thời gian khác, bản chất thì hình như vẫn vậy.


Tác phẩm của Aiko Sakamoto

***

Một bài của PN book, cũng khá liên quan

"Đừng để những dịp đặc biệt trở thành lý do khiến bạn "burnout"!
Hôm nay, ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10 là ngày để tri ân và thể hiện sự quan tâm, lòng biết ơn đến những người phụ nữ mà bạn yêu thương. Tuy nhiên, vào những dịp đặc biệt như thế này, sẽ rất dễ để cảm thấy burnout – cạn kiệt cảm xúc. Trong guồng quay công việc và áp lực phải “chu toàn” mọi khía cạnh của cuộc sống để "xứng đáng" với những kỳ vọng hay lời tán tụng dành cho mình, ngày đặc biệt lại vô tình trở thành… một gánh nặng khác.
Trước đây, hầu hết các nghiên cứu về tình trạng burnout đều tập trung vào sự kiệt sức trong công việc, đặc biệt ở những người làm nghề “chăm sóc người khác” như giáo viên, y tá, hay nhân viên xã hội. Nhưng trong những năm gần đây, giới nghiên cứu đã bắt đầu chú ý đến một khía cạnh ít được nói đến hơn: burnout trong vai trò làm cha mẹ, làm người chăm sóc, làm phụ nữ. Trong bốn mươi năm kể từ khi thuật ngữ này ra đời, nghiên cứu cho thấy burnout chính là tác nhân lớn gây ra tác động tiêu cực đối với sức khỏe, mối quan hệ và công việc của con người, đặc biệt là phụ nữ.
Phụ nữ thường là người gánh nhiều vai trò cùng lúc: bị chi phối bởi công việc, chăm sóc con cái và gia đình, đối nhân xử thế và cân bằng các mối quan hệ ngoài xã hội. Khi từng vai trò đều đòi hỏi sự tận tâm, toàn vẹn, họ dễ rơi vào trạng thái kiệt sức không chỉ về thể chất mà còn về cảm xúc. Sự mệt mỏi này không ồn ào, không kịch tính, mà lặng lẽ xâm lấn từng ngày: mất ngủ, cảm thấy trống rỗng, không còn hứng thú với những điều từng yêu thích, và thậm chí cảm thấy “có lỗi” khi nghỉ ngơi.
Thế nên, trong khi cả thế giới gửi hoa, gửi quà, gửi lời chúc đến phụ nữ, hãy nhớ rằng điều quý giá nhất bạn có thể dành cho chính mình (hoặc cho một người phụ nữ khác) chính là sự thấu hiểu và không đặt thêm áp lực".


P/s:

Hôm qua đến lớp môn mới, thầy bảo không nghĩ rằng nay lớp lại đông được thế này, kiểu nay 20/10 các chị chắc nghỉ hết ấy. ôi, may cái lớp đông nữ dã man lại chả mảy may quan tâm gì 20/10. đấy, có tí học thuật vào nó phải thế chứ nhể.

Thầy giảng hay luôn, hấp dẫn nghe gần hết 2h đồng hồ, rất thú vị. Xứng đáng để vật vã gần 1h đồng hồ ngoài đường mới bò được đến lớp. ôi giá người ta bớt lao ra đường vì những vô nghĩa thì đỡ cho nhao biết bao.

Ngồi nghe thì nghĩ rằng, đây cũng là một cíu rỗi, ơn giời. Đây là lý do HN còn có nghĩa lý.

***

PN kiệt sức, vấn đề cần giải quyết là ở đâu?...

Trộm nghĩ nên bắt đầu là biết từ chối, ngay và luôn, từ những việc nhỏ, việc có thể làm ngay đã. Kiểu ai bảo tặng hoa thì nói luôn là chính thức từ năm nay tôi không nhận hoa nữa. Hay chính thức từ năm nay tôi không nhận quà sinh nhật nữa, chỉ gặp gỡ ăn uống cùng nhau cho vui thôi, chả hạn thế. Gia đình hay chồng hay chính mình mà bảo đẻ thêm đứa nữa thì phải quán triệt là không, 1-2 đứa là đủ rồi, không đẻ đái gì nữa. Hay thêm cho cái chức vụ phải bảo thôi em ở đây vừa sức rồi, cố thêm nữa là ngất. Một tháng đi ăn nhà hàng, đi về quê, đi tụ tập những 7 lượt thì giảm xuống còn 3 lượt thôi. Những cái kiểu sinh nhật bác nọ cô kia thì cắt đi khẩn trương, những nhân vật già cả cho vào dịp tết, dịp đau ốm chứ sinh nhật sinh nhẽo gì nữa chời... Đại loại thế. Chứ mà không biết từ chối thì xung quanh họ cứ chất chồng chất đống lên người mình thoai.

Hình như biết từ chối nó chính là kẻ ra cái ranh giới đấy. Mà Người đầu tiên quyết định có giải phóng mình hay không, có kẻ lằn ranh hay không, kẻ bao nhiêu, giải phòng phần nào. chính là người nữ chứ không phải là ai khác.

Mà khi từ chối, bị người thân, người quen kết tội cũng phải chịu. bình tĩnh mà chịu. sau rồi người ta sẽ hiểu ra. mà nếu mãi mãi người ta không hiểu ra thì mình từ chối là đúng rồi còn gì ^^

Còn các mẹ các bố có con gái, phải dạy dỗ để chúng có tự trọng, biết sống đúng sức mình, biết xấu biết đẹp để mà còn ra quyết định, ra được quyết định nghĩa là biết từ chối những thứ xấu, không phù hợp với mình... có thế sau này mới có tự chủ, có độc lập. chứ mà không được dạy dỗ, không ở trong môi trường lành mạnh, thì cả đời sau này cứ đi xiên xiên ấy, chả biết đâu phù hợp đâu không mà từ chối í chứ. Nan giải. rồi cái u mê nó cứ kéo từ đời này sang đời khác. Khổ lại truyền kiếp haida

Mà trong trường hợp đến làm bố làm mẹ rồi mà còn chưa biết thế nào là sống đúng sức thì thôi, lại không nói nữa.

Mà cái chính là cái MUỐN trong lòng người nữ còn nhiều thì nói gì đến từ chối hay giảm tải hay thoát ly sự khổ. đó mới là vấn đề, mà có khi cả kiếp người nữ cũng không nhận thức được ấy chứ.
Tại sao phải làm đẹp, Tại sao phải giảm cân theo tiêu chuẩn của người khác hihihi"

Thứ Tư, 15 tháng 10, 2025

16.10

 "đêm nào cũng có tiếng gió quét qua mái nhà, nghe như tiếng ai thở dài. thành phố nhiều bụi. người ta sống giữa bụi bẩn và quen dần với các shark nói “nếu không có tiền thì hoàng hôn cũng chỉ là buổi chiều tà, nếu muốn kiếm tiền thì phải bỏ lòng tự trọng xuống”. văn mạng nhập khẩu trung hoa bày biện nhiều cách nói, nhưng chung quy: muốn giàu thì phải biết nhịn nhục, phải biết cúi luồn.

bụi mịn làm kiệt sức, hay những câu chuyện kim tiền khiến người ta thấy tâm trí mình khô kiệt? có thể từ khi thấy ai cũng nói về tiền, còn những chuyện như lòng tử tế, tự trọng, tri thức… thì nhỏ dần, nhỏ đến mức không còn nghe rõ.
ngày trước, người ta nghèo, nhưng nói dối vẫn thấy xấu hổ; giờ, có lẽ chỉ thấy xấu khi không kịp bắt trend bán sĩ diện làm giàu.
có đêm, nằm nghe tiếng xe tải đi qua, chở cát, chở xi măng, chở cả những giấc mơ bị nghiền nát. nghĩ đến cha mình, thời ông nghèo, nhưng đến đôi dép rách mà vẫn chùi bụi trước khi xếp ngay ngắn ở cửa. tôi không tin ai nói rằng muốn có tiền thì phải đánh đổi nhân phẩm. chỉ là, càng ngày càng ít người phản đối câu nói đó.

bụi vẫn bay ngoài kia. bay qua những dãy nhà đang xây, có giá bằng tiền lương cộng gộp của cả chục cuộc đời công chức. và bay qua cả những khuôn mặt người, hằng ngày cần mẫn bội ước với tuổi trẻ của chính mình..."

Giày đỏ - Dương Trí Toàn


Đọc đoạn này rồi nhớ một câu bạn bảo: đến một lúc nào đó, mọi thứ phải trả về đúng giá trị của nó. Đại loại vậy.
Giờ thì hầu như mọi thứ, mọi người đều vẫn khá độc hại ^^



Thứ Tư, 8 tháng 10, 2025

"Chuyện đàn bà..."

 "Chuyện đàn bà...

(Các em U30 đừng đọc nhé)
Càng trưởng thành, chị em càng dễ thân thiết và hiểu nhau hơn hồi trẻ. Thời còn húng chó, còn thích ganh đua nhan sắc, tài năng, sức hút nọ kia, thì họ còn có lý do để mà tị hiềm so bì.
Còn tầm 1 con 2 con, gần tiền mãn king cả rồi, cái gì được cũng đã được, cái gì mất cũng đã mất hoặc rồi cũng sẽ mất. Chị em "thiền" hẳn. Tất nhiên vẫn có người nọ người kia, nhưng đấy là vấn đề trưởng thành, không phải tuổi tác, có chị 70 rồi vẫn nọn ngưa như 17 thôi.
Buồn nhất ở cái tuổi này là chứng kiến những tan nát của chị em thân thiết với mình. Chồng chị này ngoại tình, chồng chị kia hư đốn, à đôi khi chồng các chị em ấy cũng (từng) là anh em bạn bè của mình, những thằng đàn ông đã từng rất "được". Nói chuyện với cả hai phía rồi vẫn chả hiểu tại sao. Hay cứ đến tuổi ấy là bọn đàn ông nó thế 😅.
Một ngày anh ta thấy tự nhiên mình lại yêu một người khác, sồn sồn lên đòi sống cho chính mình. Một ngày anh ta khác thấy gia đình nhiều việc, công việc ngột ngạt, anh ta khác cũng muốn giải thoát cho chính mình. Rồi ở cái giai đoạn có tí tiền, tí quyền, đang nghĩ mình king, mình xứng đáng được là một chính mình khác. Rồi xã hội giờ muốn hư thì dễ, tại nguồn cung cho cái hư nó sẵn, cần cái điện thoại là thích hư kiểu gì cũng có. Ngày nó mở mồm đòi làm chính mình, là ngày nó đủ nguồn lực để thoả các ham muốn khoái lạc mà bình thường nó phải nhịn, là ngày nó sắp hỏng rồi đấy. Bọn rất xuất sắc và ngộ tính cao mới vượt qua được tầm này thôi, và nhờ đó thoát được một kiếp tầm thường.
Còn chị em đàn bà, khi nào thì hỏng, từ 1 con 2 con chị em ạ. Tan nát cơ thể theo đúng nghĩa đen. Còn thời gian cho chính mình thì nó trở về âm, đừng hòng nghĩ đến chính mình nữa. Đừng nghĩ chị em bỏ được tí thời gian cho phấn son quần áo mà gọi là được chăm sóc bản thân . Nó vẫn là chăm chút cho cái vẻ bề ngoài, đẹp mặt cho chồng con, cho người khác đánh giá, chứ chị em cũng mệt bỏ mẹ ra mà. Còn thời gian được ở một mình thật sự, được "yên", không bị nhiễu bởi bất cứ suy nghĩ gì, chị em còn không 🙂‍↔️.
Cái đau đớn nhất của đàn bà, là ngày nhận ra bọn đàn ông nó không hề giống mình. Chị em đổi cuộc đời mình lấy một gia đình, nhưng có thể đến một ngày mát giời, thằng kia nó sẽ phát hiện ra là, nó hoàn toàn chưa bao giờ và không bao giờ nghĩ vậy luôn. Chúng nó sống khác lắm đấy, kệ được cái gì là kệ.
Không giống nhau được nữa là vỡ thôi chị em ạ. Thôi thì, cái kiểu nó phải thế, không trách ai được, cái thời đại này nó sản sinh ra những người như thế, mình lỡ đến rồi thì mình chịu.
Gặp chị gặp em, mong rằng không phải nhìn thấy chị em gượng cười, cũng đừng buồn vì mình già và xấu đi, cũng đừng nghĩ rằng mình đã mất đi cái gì kinh lắm. Single mom thì single mom thôi. À, có 2 kiểu single mom, 1 là đành phải bỏ chồng, 2 là bỏ được chồng.
Dù đã trải qua cái gì, mong chị em hãy luôn nghĩ mình là loại thứ 2.
Lấy thêm chồng nếu chị em thích, chỉ cần tránh xa chồng người khác là được.
Còn tránh được luôn đàn ông thì mừng cho chị em, mình lúc ấy mới thực sự là chính mình. Vì lúc mình rực rỡ nhất, còn va phải người như thế, nhìn lại mình hiện tại, nếu cầu may thì thà đành đặt niềm tin vào tiệm việt lốt thôi chị em ạ.
Chúc các chị em và các cháu mạnh khoẻ, bình an."

From Ms Ngồi viết tự do



Thứ Hai, 6 tháng 10, 2025

Ăn,

Năm nay lại ăn bánh nướng, tự mua 2 cái, tự giữ lại 1 cái, tự cắt 2 cái đớp ở CQ. Ăn rồi trong một phút chắc ngộ bánh, thấy sao nó vô duyên thế trộm vía, như một cục bột đường, thế mà có những hộp vài triệu đồng, thiệt tình không biết nói sao 😎

Hóa ra bao năm nay, mình không sờ đến là có lý do ^^

Có lẽ nó là một thức ăn uống bình dị như bao thứ bánh trái khác, vào cái thời xa xa nghèo nghèo thiếu thiếu thì thật có lý, còn bây giờ...


Hôm qua bạn kể bố chồng bạn, cụ gần như chỉ ăn tép kho khế, chuối xanh kho, chả ăn rau mấy, cụ bảo tao ăn một bát cơm bằng mấy bát rau, đại khái thế. Đấy đúng là vạn pháp nhỉ, chả bao giờ có mẫu số chung. Truyền thông thì cứ ra rả phải ăn rau, một ngày ăn mấy loại cơ thì mới abc. rồi phải ăn sáng. Trong khi mình biết có những người cả hai chục năm không ăn sáng haha, vẫn khỏe mạnh, xinh đẹp như thường. Đó, nên nói nó vô cùng. Ai thấy sao hợp với mình thì quẩy thoai. 

Nên lại nói, như cụ bố chồng bạn, chả tốn tiền mua đồ ăn, trong khi đa số bây giờ chắc chắn là ngày nào/tuần nào cũng đi chợ, siêu thị tay xách nách mang, tủ nhà nào cũng cả con lợn lao ra ^^. Rồi thực phẩm chức năng, các loại vitamin thuốc bổ, cô la geo... ngày nào cũng hàng vốc ^^. Ăn uống vô độ, tích trữ vô chừng, ai cũng béo núc béo ních ra, vẫn ăn uống ngày đêm. Xợ. Nghĩ kỹ mà xợ. Nhìn các hàng quán ngoài đường, cách quần chúng ăn uống, thì đúng là, họa từ miệng chứ từ đâu.

Chúng ta nằm ngồi trên mạng hàng giờ hàng ngày mới thấy cái kinh khủng của truyền thông/marketting. Hôm qua, kia gì đó đập vào mặt mình là cái quảng cáo sữa 9 loại hạt của vinamilk, tối ra quầy sữa của bên đó, mua 1 hộp, thêm 1 hộp sữa đậu nành, thêm 2 lốc probi gì đó. Đấy, về nhà uống xong một cốc, đến cốc thứ hai thì nghĩ chắc phải mang phần còn lại ra tưới cây hic. Rồi ngẫm lại từ lúc mình bị xem đi xem lại cái quảng cáo đó, đến hành vi đi mua sữa, rơi vào đâu chừng 1-2 ngày. Thật là thời đại hàng hóa - tiêu dùng. 


Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2025

Just like a woman,

 Hôm qua xem cái phim này mà rơi nước mắt.





"Trả nợ đời"

"Chiều tối nay, một người em bảo tôi là em thấy chị đúng là người mẹ thành công. Tôi ngẫm nghĩ, thấy thành công lớn nhất của mình chính là từ bỏ mọi sự kỳ vọng vào con cái. Con càng lớn, càng phải từ bỏ nhiều.

Mỗi đứa trẻ sinh ra khác biệt, mình là mèo nhưng khéo lại sinh ra một con hổ hoặc một con cá, con chim 😊 … nên nếu bà mẹ mèo mà cứ kỳ vọng con mình nó cũng là con mèo như mình thì chỉ có mà khốn khổ.
Cho tới bây giờ, tôi vẫn từng ngày từng giờ rèn luyện sự từ bỏ mọi hy vọng vào con cái. Ở độ tuổi tôi, người ta sẽ thường nghĩ tới “hưởng phúc”, nghĩa là con cái có vẻ sẽ chăm sóc “trả nghĩa” mình, rồi ừ mình sắp “già” rồi, sắp cần phải trông đợi vào con cái chăm sóc …. Tôi nhận ra từ vài năm nay cái suy nghĩ này, và mỗi một khoảng thời gian lại phải dọn dẹp chúng, không cho chúng nảy nở thêm.
Mọi sự kỳ vọng đều là thuốc độc cho tâm trí và tình cảm. Khi kỳ vọng, ta có thể sẽ phải đối mặt với thất vọng; khi không kỳ vọng, thì bất cứ thứ gì tốt đẹp tới cũng là món quà. Còn cái gì không tốt thì cũng không sao vì đằng nào mình cũng không có kỳ vọng gì cả.
Từ nhỏ, đọc cuốn sử thi cổ xưa của Ấn, tôi chỉ nhớ một câu duy nhất: “Con cái là món nợ phải trả đến lúc chết”. Ờ, nếu nhìn con cái như chủ nợ, thì đời khỏe hơn. Chủ nợ dễ tính thì mình đỡ áp lực, chủ nợ khó tính thì mình vất vả ngang.
Sống với chủ nợ thì phải khéo, may ra thì trả xong sớm hoặc người ta bớt đi chút nào mình đỡ chút đó 😊
Nói thế, để các em đừng hỏi chị cách nuôi con. Hỏi chị cách giả nợ đời thì được 😊 "
GT.J
Của Ms Phương Hoa Lê



Thứ Tư, 1 tháng 10, 2025

2/10

Tháng 9 năm ngoái vừa lụt, lại đã tháng 9 năm nay đây ^^



bố con nhà sâu béo đây ^^. Hôm qua Trúc nhắn: báo Phẹt nay nghỉ học cái đã làm vỡ phone của anh Long haha 







Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...