Thứ Năm, 22 tháng 12, 2022

"sớm ngày xem thấu hồng trần ^^"

 1. Khổ không than: là một loại tu luyện tâm tính

Trên mạng có một câu nói rất nổi tiếng: "Đừng bao giờ kể khổ với bất kì ai, vì 80% số người nghe đều không quan tâm, 20% còn lại chỉ lấy làm trò cười." Nghe qua câu nói này có vẻ rất tuyệt tình, nhưng nó lại cho chúng ta biết một sự thật: Kể khổ cũng có giới hạn, đồng tình cũng có thời hạn.

Khi đối mặt với đau khổ, có rất ít người thật lòng muốn đi tìm hiểu hết nỗi khổ của bạn. Do đó, khổ mà không than mới là lựa chọn tốt nhất cho chúng ta.

Người trưởng thành nên có một trái tim thật kiên cường và mạnh mẽ, đủ sâu sắc để cất giữ một vài chuyện riêng hay bí mật nào đó. Nếu chúng ta sống nông cạn như một cái dĩa, nghĩ cái gì cũng bày ra trên mặt, có chút buồn khổ cũng không kiềm chế được mà nói cho cả thiên hạ biết, vậy chắc chắn chỉ khiến nỗi khổ nâng lên gấp trăm ngàn lần.

Cuộc sống cứ 10 chuyện đã có đến 8, 9 chuyện không được như ý. Đối với người trí tuệ, họ xem nhẹ nỗi khổ, mà cố gắng nắm bắt 1, 2 phần như ý kia. Ngược lại, những người cố chấp chỉ biết sống chết trong sự bất hạnh của họ.

Không than khổ không phải vì muốn chúng ta tự kìm nén cảm xúc bản thân, mà vì muốn chúng ta sớm ngày xem thấu hồng trần. Đó là đại biểu của một loại trí tuệ gọi là "không đấu tranh vô ích", cũng là một loại dũng cảm mang tên "dám đối đầu với đau khổ".

Khổ không than không phải vì yếu đuối, chuyện gì cũng cắn răng nhận thiệt thòi vào mình, mà là ít than vãn, học cách buông bỏ những đau khổ không cần thiết.

Rồi đến một ngày nào đó, bạn nhất định sẽ phải cám ơn sự kiên trì đến cùng của chính mình, đã khiến bản thân không bị cái khổ đánh bại, mà có thể thờ ơ đối mặt với nó.

Khổ không than, chính là cách để chúng ta có thể im lặng "lột xác", đợi thời cơ đến, bản thân sẽ trở thành một phiên bản tuyệt vời nhất!

2. Sướng không khoe: là một loại trí tuệ trầm mặc

Hoa nở một nửa khiến người ta tò mò, rượu say một chút để bảo trì sáng suốt. Làm người nên biết sống khiêm tốn, điệu thấp chính mình; giấu bớt ánh hào quang, đừng để bản thân sống quá "chói mắt". Đây cũng là một dạng trí tuệ.

Sướng không khoe, không phải ý nói rằng vui mừng không được chia sẻ, mà muốn khuyên răn chúng ta đừng để cái vui của mình ảnh hưởng đến niềm vui của người khác.

So với những người tự mãn, thích ăn miếng trả miếng, những người sống điệu thấp thế này có thể dễ dàng kiềm chế tính cách của bản thân, khiến họ không nói lời khó nghe gây tổn thương cho người khác.

Bất kể họ đang đối mặt với những tin đồn xấu xa hay lời nói ác ý thế nào đi nữa, họ vẫn có thể bình tâm, cư xử có chừng mực.

Cuộc sống trước giờ đều là một cuộc thi trí tuệ đầy cam go, muốn thành công vượt qua mọi chuyện, trước hết là nên quản tốt cái miệng của chính mình.

3. Mất không tiếc: là một loại xem nhẹ sáng suốt

"Vườn hoa dù bừa bộn cũng có người ghé, mảnh đất dù cỏ xanh ngăn nắp cũng chẳng ai tìm." Mặc dù vật phía trước có hơi hỗn loạn, nhưng vì cảnh sắc xinh đẹp của nó, người ta liền dễ dàng bị mê hoặc. Ngược lại, cỏ dại chỉ là vật tầm thường, không giá trị, làm thế nào cũng không thể khiến người khác ghé mắt nhìn sang.

Những chuyện trên thế giới này có lẽ cũng tương tự như vậy. Chúng ta thường bởi vì đi quá nhanh, quá xa, mà dễ dàng lạc vào thế giới đầy phức tạp. Tự mình đắm chìm trong đó rồi quên đi nơi chúng ta xuất phát, lý do tại sao bắt đầu.

Trang Tử có câu nói thế này: "Phòng trống thì sáng, cát tường dừng lại."

Một căn phòng để trống mới để lộ sự rộng rãi, thoáng đãng và sáng sủa của nó. Nếu căn phòng chất đầy đồ đạc, sẽ không còn chỗ để ánh sáng lọt vào nữa.

Tâm trí con người cũng như vậy, nếu chúng ta có thể vứt bỏ hết những tạp niệm, rác rưởi trong tâm trí, quét sạch bụi mù, thì trái tim sẽ tràn ngập ánh sáng. Kết quả đương nhiên là thanh thản và tỉnh táo hơn trước.

Nhân sinh trên đời này, ai sớm hiểu buông bỏ phồn hoa, không níu kéo những bận rộn vô nghĩa, im lặng lắng nghe âm thanh từ sâu thẳm trong tâm hồn, người đó sẽ sớm đạt được hạnh phúc chân chính trên đời.

Trong một đời hạn hẹp này, người ta không thể lúc nào cũng để danh và lợi, tiền bạc và địa vị chiếm hết chỗ trong tâm trí mình. Ai vì nó mà bỏ qua gia đình, hạnh phúc, sức khỏe, quả là một sự thiếu sót và đáng tiếc lớn.

Khi tâm mệt mỏi, hãy cho nó một khoảng thời gian để nghỉ ngơi, bình tĩnh và sáng suốt trở lại, có như thế bạn mới không tự đánh mất chính mình, qua đó dễ dàng chấp nhận từ bỏ những thứ dư thừa, không đáng bận tâm.

 


Thứ Tư, 21 tháng 12, 2022

22/12

"Ba mình từng kể về một chuyện cách đây đã gần 20 năm, khi ba mình vẫn đang loay hoay với cái công việc bảo vệ đầy bấp bênh, ba mình luôn thừa nhận bản thân ông rất "dốt"(với việc học thôi nhé!), không bằng cấp thì ba chẳng còn sự lựa chọn nào khác.

Câu chuyện kể cái ngày xét xem ai đủ điều kiện được nộp lương hưu, biên chế là chỉ chọn 1 trong số 5 người, ba mình đã rất vinh dự vì bản thân nằm trong con số 1 đó. Đương nhiên, chuyện vui luôn là thứ người ta đem kể với mọi người mỗi dịp mâm cơm chén rượu, nhưng các bác mình - những người có địa vị, có học thức hơn thậm chí còn không thèm nghe, có lẽ dùng từ "không thèm" thì hơi hà khắc, nhưng đó không phải mối bận tâm của họ, giống như họ vừa mới xây xong cả cái biệt thự và thấy vẫn chưa đủ, còn ba mình thì đang vui vẻ với cái nhà vệ sinh mới được lát đá hoa sạch sẽ vậy.

Mình tự hỏi khi con người đạt được những điều cao xa, đi tới được những nấc thang cao hơn trong cuộc sống, có phải họ quên bẵng đi một điều, rằng "Họ cũng từng là con trẻ với những niềm vui nhỏ nhoi."

Và mình nhận ra, hành trình của Hoàng tử bé, chính là hành trình của mỗi chúng ta. Những người kỳ lạ Hoàng tử bé gặp dọc con đường đi, chính là chúng ta trong một thời điểm nào đó, còn Hoàng tử bé ư? Đó là bản chất của chúng ta đó thôi, luôn trực chờ trên môi là câu hỏi "Tại sao?", ngây thơ và có thể vui với những điều nhỏ bé suốt cả ngày dài. Như con ve sầu, như mùa hè của tuổi trẻ,...

Nhớ về hồi cấp 3, cô giáo dạy văn của mình luôn cảm thấy không cam khi đọc Chiếc thuyền ngoài xa, cô hay bảo với cả lớp phận đàn bà phải biết tự bảo vệ mình, phải biết đấu tranh cho hạnh phúc của bản thân. Có lẽ cô chưa bao giờ từng trải qua cảm giác hạnh phúc đơn thuần của người đàn bà ấy, khi nhìn lũ con ăn ngon với ánh mắt trong trẻo hau háu.

Đúng thế, con người chẳng bao giờ có thể đặt hết bản thân vào vị trí kẻ khác, không cần biết kẻ khác đang bị bủa vây bởi những điều gì, chúng ta đều đang bận bịu với cuộc sống của chính mình. Kẻ giàu thì không hiểu sao người nghèo lại có thể vui vẻ với những thứ quá đỗi tầm thường, vớ vẩn, còn kẻ nghèo hèn thì không hiểu những người lắm tiền nhiều của sao lại phung phí tài sản vào những thứ mua chỉ để cho hay. Thực ra, mỗi lần chúng ta không hiểu chuyện của người khác, Hoàng tử bé lại xuất hiện, nhưng chúng ta đâu có thèm nghe em nói, đáp lại chỉ là cái phẩy tay "Đang bận lắm, ra chỗ khác chơi đi nhé!"

Quay lại với câu chuyện của ba, sau này, mình bắt đầu để ý ánh mắt, lời nói, thậm chí cả sự im lặng của ba mỗi dịp sum họp cả đại gia đình, và mình nhận ra mình hãnh diện về người đàn ông này nhiều như thế nào. Ba mình ngồi đó, lắng nghe câu chuyện của mọi người, nói cười khi cần và tự ba chiến đấu với cảm giác của bản thân, là mặc cảm, là thấy bản thân vô dụng, là gì chỉ ba biết. Còn đó, những đêm hôm khuya khoắt, ba ra phòng khách ngồi một mình và tưởng là mẹ con mình đều đang chết giấc. Ba ngồi gọi tên ông nội, ba khóc, rằng ba mệt, rằng ba phải làm sao... Ai bảo đàn ông không có phút yếu lòng, họ có chứ, chỉ là họ dành nó cho riêng họ mà thôi! Ôi, ba mình đó, nhạy cảm và cũng hết mực kiên cường!"

From Spiderum

 


Thứ Hai, 19 tháng 12, 2022

Cmt kute ^^

 Mẹ em với sự hiểu lầm sâu sắc hay nói rằng em hiền quá ra xã hội bị người khác bắt nạt với cả em “nghĩ ai cũng tốt”. May quá mẹ không đi làm thầy bói bởi em tự cho rằng mình mới sống hơn 20 năm trên cuộc đời nhưng không thiếu gặp những pha lừa mua lừa bán ép mua ép bán, những trường hợp hai bên nhìn nhau chỉ có em thấy thất vọng, những màn quay xe lật lốp mà cứ tưởng là chỉ có ở trên phim. Trước kia em nhận được lời khuyên từ môi trường xung quanh là xã hội nó đã như vậy rồi chỉ có nước tranh, tranh hơn người ta thì mới làm “nhân thượng nhân” được. Cũng là hồi cấp ba, mua quyển Đạo đức kinh thì Lão Tử bảo “Vì không tranh với ai, nên không ai tranh với mình”. Lúc đó chưa hiểu ý ông lắm nhưng mà thấy nó hợp với cái lương tâm của mình hơn, vì em không lươn lẹo để tranh với người ta được nên em đã nghe Lão Tử. And here I am today, vẫn tin vào cái thiện dù đời lắm lúc cũng thích thử thách niềm tin ấy =)))
Nếu xã hội thực sự là cái chảo nhuộm thì chúc các cô các bác, các anh chị em thiện lành ở đây luôn thủ sẵn trong tay một chai thuốc tẩy để đánh bay mọi vết bẩn và những chiếc vi trùng mặt ngoài là bánh trôi trắng trẻo trong bụng là hạt mè đen xì như những trường hợp kể trên =)))

23 Tháng Mười Một, 2022 lúc 09:21

=))))) đọc comment buồn cười quá cô ơi =)) quảng cáo OMO đánh tan mọi vết bẩn à =)) Tôi cũng đã từng mất iphone ở bến xe bus đây, mất điện thoại mấy lần trên xe bus rồi. Mà hôm đó thằng đó lấy cả điện thoại lẫn ví tiền lúc chị đang leo lên xe, xong hình như một chút lương tâm trỗi dậy nó đưa lại cho ai cái ví để trả lại, vì chắc nghĩ không tiền không điện thoại mà đứng ở bến xe thì làm sao về nổi nhà. Rồi thời sinh viên, dùng vé tháng nhiều nên lâu dần cái ảnh bị mờ, mà có hôm lên xe người ta bảo không phải mình, kêu xuống xe, đi bộ mấy cây số về trường. Nói chung tôi có nhiều ẩn ức ở đất thủ đô lắm, tôi vẫn ghim trong lòng đấy thủ đô nghe thấy không =)))

Em bị mắng giống hệt chị bị mắng đấy =)) Nhưng bây giờ tôi đố ai lấy cắp được đức tin đấy =)) Nó không có hình, không rơi ra ngoài, không cần bỏ vô túi xách, và không ai thèm lấy =))))

 From https://trangthan.wordpress.com



Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...