"Ba mình từng kể về một chuyện cách đây đã gần 20 năm, khi ba mình vẫn đang loay hoay với cái công việc bảo vệ đầy bấp bênh, ba mình luôn thừa nhận bản thân ông rất "dốt"(với việc học thôi nhé!), không bằng cấp thì ba chẳng còn sự lựa chọn nào khác.
Câu chuyện kể
cái ngày xét xem ai đủ điều kiện được nộp lương hưu, biên chế là chỉ chọn 1
trong số 5 người, ba mình đã rất vinh dự vì bản thân nằm trong con số 1 đó.
Đương nhiên, chuyện vui luôn là thứ người ta đem kể với mọi người mỗi dịp mâm
cơm chén rượu, nhưng các bác mình - những người có địa vị, có học thức hơn thậm
chí còn không thèm nghe, có lẽ dùng từ "không thèm" thì hơi hà khắc,
nhưng đó không phải mối bận tâm của họ, giống như họ vừa mới xây xong cả cái
biệt thự và thấy vẫn chưa đủ, còn ba mình thì đang vui vẻ với cái nhà vệ sinh
mới được lát đá hoa sạch sẽ vậy.
Mình tự hỏi
khi con người đạt được những điều cao xa, đi tới được những nấc thang cao hơn
trong cuộc sống, có phải họ quên bẵng đi một điều, rằng "Họ cũng từng là
con trẻ với những niềm vui nhỏ nhoi."
Và mình nhận
ra, hành trình của Hoàng tử bé, chính là hành trình của mỗi chúng ta. Những
người kỳ lạ Hoàng tử bé gặp dọc con đường đi, chính là chúng ta trong một thời
điểm nào đó, còn Hoàng tử bé ư? Đó là bản chất của chúng ta đó thôi, luôn trực
chờ trên môi là câu hỏi "Tại sao?", ngây thơ và có thể vui với những
điều nhỏ bé suốt cả ngày dài. Như con ve sầu, như mùa hè của tuổi trẻ,...
Nhớ về hồi
cấp 3, cô giáo dạy văn của mình luôn cảm thấy không cam khi đọc Chiếc thuyền
ngoài xa, cô hay bảo với cả lớp phận đàn bà phải biết tự bảo vệ mình, phải biết
đấu tranh cho hạnh phúc của bản thân. Có lẽ cô chưa bao giờ từng trải qua cảm
giác hạnh phúc đơn thuần của người đàn bà ấy, khi nhìn lũ con ăn ngon với ánh
mắt trong trẻo hau háu.
Đúng thế, con
người chẳng bao giờ có thể đặt hết bản thân vào vị trí kẻ khác, không cần biết
kẻ khác đang bị bủa vây bởi những điều gì, chúng ta đều đang bận bịu với cuộc
sống của chính mình. Kẻ giàu thì không hiểu sao người nghèo lại có thể vui vẻ
với những thứ quá đỗi tầm thường, vớ vẩn, còn kẻ nghèo hèn thì không hiểu những
người lắm tiền nhiều của sao lại phung phí tài sản vào những thứ mua chỉ để cho
hay. Thực ra, mỗi lần chúng ta không hiểu chuyện của người khác, Hoàng tử bé
lại xuất hiện, nhưng chúng ta đâu có thèm nghe em nói, đáp lại chỉ là cái phẩy
tay "Đang bận lắm, ra chỗ khác chơi đi nhé!"
Quay lại với
câu chuyện của ba, sau này, mình bắt đầu để ý ánh mắt, lời nói, thậm chí cả sự
im lặng của ba mỗi dịp sum họp cả đại gia đình, và mình nhận ra mình hãnh diện
về người đàn ông này nhiều như thế nào. Ba mình ngồi đó, lắng nghe câu chuyện
của mọi người, nói cười khi cần và tự ba chiến đấu với cảm giác của bản thân,
là mặc cảm, là thấy bản thân vô dụng, là gì chỉ ba biết. Còn đó, những đêm hôm
khuya khoắt, ba ra phòng khách ngồi một mình và tưởng là mẹ con mình đều đang
chết giấc. Ba ngồi gọi tên ông nội, ba khóc, rằng ba mệt, rằng ba phải làm
sao... Ai bảo đàn ông không có phút yếu lòng, họ có chứ, chỉ là họ dành nó cho
riêng họ mà thôi! Ôi, ba mình đó, nhạy cảm và cũng hết mực kiên cường!"
From Spiderum
…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét