1. Khổ không than: là một loại tu luyện tâm tính
Trên mạng có một câu nói rất nổi tiếng: "Đừng bao giờ kể khổ với bất kì ai, vì 80% số người nghe đều không quan tâm, 20% còn lại chỉ lấy làm trò cười." Nghe qua câu nói này có vẻ rất tuyệt tình, nhưng nó lại cho chúng ta biết một sự thật: Kể khổ cũng có giới hạn, đồng tình cũng có thời hạn.
Khi đối mặt với đau khổ, có rất ít
người thật lòng muốn đi tìm hiểu hết nỗi khổ của bạn. Do đó, khổ mà không than
mới là lựa chọn tốt nhất cho chúng ta.
Người trưởng thành nên có một trái
tim thật kiên cường và mạnh mẽ, đủ sâu sắc để cất giữ một vài chuyện riêng hay
bí mật nào đó. Nếu chúng ta sống nông cạn như một cái dĩa, nghĩ cái gì cũng bày
ra trên mặt, có chút buồn khổ cũng không kiềm chế được mà nói cho cả thiên hạ
biết, vậy chắc chắn chỉ khiến nỗi khổ nâng lên gấp trăm ngàn lần.
Cuộc sống cứ 10 chuyện đã có đến 8, 9
chuyện không được như ý. Đối với người trí tuệ, họ xem nhẹ nỗi khổ, mà cố gắng
nắm bắt 1, 2 phần như ý kia. Ngược lại, những người cố chấp chỉ biết sống chết
trong sự bất hạnh của họ.
Không than khổ không phải vì muốn
chúng ta tự kìm nén cảm xúc bản thân, mà vì muốn chúng ta sớm ngày xem thấu
hồng trần. Đó là đại biểu của một loại trí tuệ gọi là "không đấu tranh vô
ích", cũng là một loại dũng cảm mang tên "dám đối đầu với đau
khổ".
Khổ không than không phải vì yếu đuối,
chuyện gì cũng cắn răng nhận thiệt thòi vào mình, mà là ít than vãn, học cách
buông bỏ những đau khổ không cần thiết.
Rồi đến một ngày nào đó, bạn nhất
định sẽ phải cám ơn sự kiên trì đến cùng của chính mình, đã khiến bản thân
không bị cái khổ đánh bại, mà có thể thờ ơ đối mặt với nó.
Khổ không than, chính là cách để
chúng ta có thể im lặng "lột xác", đợi thời cơ đến, bản thân sẽ trở
thành một phiên bản tuyệt vời nhất!
2. Sướng không khoe: là một loại trí tuệ trầm mặc
Hoa nở một nửa khiến người ta tò mò,
rượu say một chút để bảo trì sáng suốt. Làm người nên biết sống khiêm tốn, điệu
thấp chính mình; giấu bớt ánh hào quang, đừng để bản thân sống quá "chói
mắt". Đây cũng là một dạng trí tuệ.
Sướng không khoe, không phải ý nói
rằng vui mừng không được chia sẻ, mà muốn khuyên răn chúng ta đừng để cái vui
của mình ảnh hưởng đến niềm vui của người khác.
So với những người tự mãn, thích ăn
miếng trả miếng, những người sống điệu thấp thế này có thể dễ dàng kiềm chế
tính cách của bản thân, khiến họ không nói lời khó nghe gây tổn thương cho
người khác.
Bất kể họ đang đối mặt với những tin
đồn xấu xa hay lời nói ác ý thế nào đi nữa, họ vẫn có thể bình tâm, cư xử có
chừng mực.
Cuộc sống trước giờ đều là một cuộc
thi trí tuệ đầy cam go, muốn thành công vượt qua mọi chuyện, trước hết là nên
quản tốt cái miệng của chính mình.
3. Mất không tiếc: là một loại xem nhẹ sáng suốt
"Vườn hoa dù bừa bộn cũng có
người ghé, mảnh đất dù cỏ xanh ngăn nắp cũng chẳng ai tìm." Mặc dù vật
phía trước có hơi hỗn loạn, nhưng vì cảnh sắc xinh đẹp của nó, người ta liền dễ
dàng bị mê hoặc. Ngược lại, cỏ dại chỉ là vật tầm thường, không giá trị, làm
thế nào cũng không thể khiến người khác ghé mắt nhìn sang.
Những chuyện trên thế giới này có lẽ
cũng tương tự như vậy. Chúng ta thường bởi vì đi quá nhanh, quá xa, mà dễ dàng
lạc vào thế giới đầy phức tạp. Tự mình đắm chìm trong đó rồi quên đi nơi chúng
ta xuất phát, lý do tại sao bắt đầu.
Trang Tử có câu nói thế này:
"Phòng trống thì sáng, cát tường dừng lại."
Một căn phòng để trống mới để lộ sự
rộng rãi, thoáng đãng và sáng sủa của nó. Nếu căn phòng chất đầy đồ đạc, sẽ
không còn chỗ để ánh sáng lọt vào nữa.
Tâm trí con người cũng như vậy, nếu
chúng ta có thể vứt bỏ hết những tạp niệm, rác rưởi trong tâm trí, quét sạch
bụi mù, thì trái tim sẽ tràn ngập ánh sáng. Kết quả đương nhiên là thanh thản
và tỉnh táo hơn trước.
Nhân sinh trên đời này, ai sớm hiểu
buông bỏ phồn hoa, không níu kéo những bận rộn vô nghĩa, im lặng lắng nghe âm
thanh từ sâu thẳm trong tâm hồn, người đó sẽ sớm đạt được hạnh phúc chân chính
trên đời.
Trong một đời hạn hẹp này, người ta
không thể lúc nào cũng để danh và lợi, tiền bạc và địa vị chiếm hết chỗ trong
tâm trí mình. Ai vì nó mà bỏ qua gia đình, hạnh phúc, sức khỏe, quả là một sự
thiếu sót và đáng tiếc lớn.
Khi tâm mệt mỏi, hãy cho nó một
khoảng thời gian để nghỉ ngơi, bình tĩnh và sáng suốt trở lại, có như thế bạn
mới không tự đánh mất chính mình, qua đó dễ dàng chấp nhận từ bỏ những thứ dư
thừa, không đáng bận tâm.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét