Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2026

30.3

 Sáng qua đi cf, mắc trận mưa to dã man, đúng mưa đầu mùa hạ, mà như bão, như dỗi hờn ấy. sáng sớm nay đang ngủ lại thấy mưa thôi rồi, chắc chắn đường phố ngập lụt. lại nhớ năm ngoái đâu tháng 8-9 lội nước đi làm mấy bận. đấy, năm nay dự là cũng thế có nhẽ còn hơn. Cái gì mà thời tiết ngày càng cực đoan, cũng đúng nhể.

Cf lan man chuyện cũ, người cũ, đấy cứ sau tầm 5-7 năm chúng ta sẽ nhận ra vài điều, mà trước đó là chịu. lại nói chuyện những người đứng lên bỏ đi/ra đi. Có rất nhiều lý do, lý do nào cũng có lý. Nhưng giá chậm lại một tí, cân nhắc điều gì là quan trọng, có lẽ sẽ tránh được những tổn thương, những tiếc nuối. cơ mà cũng chả biết thế nào. Bạn bảo, có lẽ vì chúng ta cân nhắc mối quan hệ nhiều hơn. Có lẽ đúng là thế. Nên cho đến cuối cùng, vẫn chỉ là ai đã chọn ở lại bên mình. Còn nếu không, thì có lẽ là mình không đủ là một cân nhắc với người ta. Cũng đành chứ biết sao. 

Đôi khi cũng trộm nghĩ, người ta còn đi, tìm kiếm mãi là vì chưa đủ, vì cứ thấy thiếu một điều gì đó. Có lẽ vậy. Nên phúc cho ai, thấy hiện tại mình đang có đã là đủ. Thực sự thấy nhé, chứ không phải nói mồm nói miệng đâu ^^. Kẻ thực thấy họ tĩnh lắm, trật tự lắm. 

Sáng trang điểm xong lại nghĩ, ta cư xử vượt được ra khỏi cảm xúc nhất thời, mong muốn của cái tôi thôi, mới là đáng giá, nhỉ.

Ah, về nhà mới lại nhớ ra, nhắn bạn là nhắn chị Đ cho tôi gửi lời hỏi thăm, rồi khi nào ra đây bảo nàng ấy ới tôi cf. Bạn bảo: còn đòi T chữa lành cơ haha. Tôi nhắn lại rằng, tôi còn đang rách lắm đơi. Lại nhớ hôm lâu H ra rồi loanh quanh không đến được nhà mình. lại nhắn bảo bạn: bất cứ khi nào, ra đến đây cứ qua tôi ăn ngủ nghỉ tùy ý. Đấy các nàng cứ đi một vòng đời tơi tả rồi quay lại đây, chỉ để nói một vài câu chuyện thôi, cũng là quý rồi.



Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

Vùng đất Madison,

 Đang xem vùng đất madison, nữ chính đang ngồi đúng vị trí người chồng vừa mất và hồi tưởng khoảnh khắc anh gửi cho cô tấm hình thiên nhiên nơi đó, còn cô đang đứng trước gương trang điểm cho một buổi ăn trưa lại NY phồn hoa lộng lẫy. Họ rất giàu, và hay thay, người đàn ông lại có hồn vía của kẻ đồng quê du mục, cứ thỉnh thoảng lại bỏ thành phố trở về vùng đồi núi đồng cỏ với người em trai, đi câu cá. quãng sông họ câu là trường cảnh đầu tiên, đẹp tuyệt vời. sau đó họ cùng bay đến một đoạn sông mà chả mấy ai câu và sau đó thì tai nạn. Người vợ hối hận quá, cô hối hận vì hình như chưa bao giờ chia sẻ tình yêu thiên nhiên đó với chồng, và giờ ngồi đây, đúng khung cảnh anh đã gửi, đương nhiên là cô rơi nước mắt...

Mình thì thấy ôi cái thiên nhiên này mỹ tuyệt quá. Mình mà có tiền một phần như của anh và của cô thôi, một lần đến được với cái thiên nhiên này thôi, thì có khi là thu xếp quãng 48-50 là về ở hẳn. và hình như trong phim sau đó cô chuyển cả gia đình về đây, từ bỏ thành phố. 









Thứ Ba, 17 tháng 3, 2026

18/3

"Nghĩ kĩ lại thì, duyên phận tốt nhất của chị em đàn bà chưa hẳn là gặp được những người đàn ông tốt nhất.

Mà hẳn là gặp được những người đàn bà tốt đẹp nhất.
Tự nhiên thấy may mắn là gặp được nhiều người chị em, có chồng hay không chồng, con hay không con, giàu hay không giàu... Để rồi chả cần ai dạy mình cũng nhận ra, hóa ra đàn bà cũng có thể sống một đời sảng khoái như vậy".

Của Ms Ngồi viết tự do



Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

người thân,

 “Thực ra, người thân thật sự không được quyết định bởi quan hệ huyết thống, mà được xác định bởi tấm lòng và cách họ đối đãi với bạn.

 Trong thế giới này người thân chỉ có một mẫu người, đó là những người lo lắng cho bạn, yêu thương bạn, dù có hay không có quan hệ huyết thống họ vẫn là những người thân thiết nhất của bạn.

Nhiều người bị bám chấp với tâm niệm rằng người cùng máu mủ ruột rà tại sao không yêu thương mình. Và cả cuộc đời loay hoay đặt câu hỏi và âm thầm đòi sự yêu thương từ người có chung máu mủ. Họ đòi và hỏi liên tục đến không nhận ra việc có máu mủ hay không, không phải là vấn đề, mà là, trong lòng người đó không có bạn thì dù là mối quan hệ thân thuộc đến đâu thì cũng khác máu tanh lòng.

Nhưng cũng có những mối quan hệ chỉ là người dưng, bạn bè, người không chung huyết thống thì lại yêu thương mình hết mực, bao dung, bảo vệ, che chở vô điều kiện.

Trên đời này chỉ có một mẫu người được gọi là THÂN THIẾT đó chính là người yêu thương và lo lắng cho bạn, không liên quan gì đến máu mủ ruột thịt.

 Chấp niệm và đòi hỏi người có chung huyết thống phải yêu thương nhau sẽ khiến mỗi người khổ mãi không dứt và không bao giờ cam tâm với sự thực tàn khốc. Người không yêu thương bạn thì dù có ruột rà thân thích đến đâu thì cũng không bằng người dưng nhưng yêu thương mình vô điều kiện.

Hãy nhìn lại cuộc đời của mình, ai yêu thương mình thì mình yêu thương lại và không chấp niệm với chuyện huyết thống, để thoát khỏi sự đòi hỏi tình thương và công nhận”

Của Phạm Đinh Phương Đông

 


Có một vấn đề của sự chấp niệm cùng huyết thống, chỗ này tỉnh táo một chút sẽ bớt được khổ đau rất nhiều, vì chấp niệm nên người thân gây nhiều tổn thương nhiều người vẫn không biết cách dừng lại nên khổ đau kéo mãi. Nhất định phải có một bên dừng/hạn chế tương tác giữa hai bên.

Còn tất nhiên, huyết thống thì tốt quá rồi nhưng nhân danh huyết thống để hành hạ nhau thì cần phải nghiêm túc xem lại.

Điều thiện là điều ích lợi. Điều ác là gây tổn giảm. Nên nếu trong bất cứ quan hệ nào thấy mình cứ tổn giảm mãi vì đối phương thì nên dừng lại. Vì người ta cơ bản là ác với mình đấy ^^. Có thể vô tình hoặc hĩu í. Nhưng nếu mình giảm/dừng được là có lợi cho cả người ta về lâu về dài.

 

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...