“Thực ra, người thân thật sự không được quyết định bởi quan hệ huyết thống, mà được xác định bởi tấm lòng và cách họ đối đãi với bạn.
Nhiều người bị bám chấp với tâm niệm
rằng người cùng máu mủ ruột rà tại sao không yêu thương mình. Và cả cuộc đời
loay hoay đặt câu hỏi và âm thầm đòi sự yêu thương từ người có chung máu mủ. Họ
đòi và hỏi liên tục đến không nhận ra việc có máu mủ hay không, không phải là
vấn đề, mà là, trong lòng người đó không có bạn thì dù là mối quan hệ thân
thuộc đến đâu thì cũng khác máu tanh lòng.
Nhưng cũng có những mối quan hệ chỉ
là người dưng, bạn bè, người không chung huyết thống thì lại yêu thương mình
hết mực, bao dung, bảo vệ, che chở vô điều kiện.
Trên đời này chỉ có một mẫu người
được gọi là THÂN THIẾT đó chính là người yêu thương và lo lắng cho bạn, không
liên quan gì đến máu mủ ruột thịt.
Hãy nhìn lại cuộc đời của mình, ai
yêu thương mình thì mình yêu thương lại và không chấp niệm với chuyện huyết
thống, để thoát khỏi sự đòi hỏi tình thương và công nhận”
Của Phạm Đinh Phương Đông
Có một vấn đề của sự chấp niệm cùng huyết thống, chỗ này tỉnh táo một chút sẽ bớt được khổ đau rất nhiều, vì chấp niệm nên người thân gây nhiều tổn thương nhiều người vẫn không biết cách dừng lại nên khổ đau kéo mãi. Nhất định phải có một bên dừng/hạn chế tương tác giữa hai bên.
Còn tất nhiên, huyết thống
thì tốt quá rồi nhưng nhân danh huyết thống để hành hạ nhau thì
cần phải nghiêm túc xem lại.
Điều thiện là điều ích lợi. Điều ác là gây tổn giảm. Nên nếu trong bất cứ quan hệ nào thấy mình cứ tổn giảm mãi vì đối phương thì nên dừng lại. Vì người ta cơ bản là ác với mình đấy ^^. Có thể vô tình hoặc hĩu í. Nhưng nếu mình giảm/dừng được là có lợi cho cả người ta về lâu về dài.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét