Sáng qua đi cf, mắc trận mưa to dã man, đúng mưa đầu mùa hạ, mà như bão, như dỗi hờn ấy. sáng sớm nay đang ngủ lại thấy mưa thôi rồi, chắc chắn đường phố ngập lụt. lại nhớ năm ngoái đâu tháng 8-9 lội nước đi làm mấy bận. đấy, năm nay dự là cũng thế có nhẽ còn hơn. Cái gì mà thời tiết ngày càng cực đoan, cũng đúng nhể.
Cf lan man chuyện cũ, người cũ, đấy cứ sau tầm 5-7 năm chúng ta sẽ nhận ra vài điều, mà trước đó là chịu. lại nói chuyện những người đứng lên bỏ đi/ra đi. Có rất nhiều lý do, lý do nào cũng có lý. Nhưng giá chậm lại một tí, cân nhắc điều gì là quan trọng, có lẽ sẽ tránh được những tổn thương, những tiếc nuối. cơ mà cũng chả biết thế nào. Bạn bảo, có lẽ vì chúng ta cân nhắc mối quan hệ nhiều hơn. Có lẽ đúng là thế. Nên cho đến cuối cùng, vẫn chỉ là ai đã chọn ở lại bên mình. Còn nếu không, thì có lẽ là mình không đủ là một cân nhắc với người ta. Cũng đành chứ biết sao.
Đôi khi cũng trộm nghĩ, người ta còn đi, tìm kiếm mãi là vì chưa đủ, vì cứ thấy thiếu một điều gì đó. Có lẽ vậy. Nên phúc cho ai, thấy hiện tại mình đang có đã là đủ. Thực sự thấy nhé, chứ không phải nói mồm nói miệng đâu ^^. Kẻ thực thấy họ tĩnh lắm, trật tự lắm.
Sáng trang
điểm xong lại nghĩ, ta cư xử vượt được ra khỏi cảm xúc nhất thời, mong muốn của
cái tôi thôi, mới là đáng giá, nhỉ.
Ah, về nhà mới lại nhớ ra, nhắn bạn là nhắn chị Đ cho tôi gửi lời hỏi thăm, rồi khi nào ra đây bảo nàng ấy ới tôi cf. Bạn bảo: còn đòi T chữa lành cơ haha. Tôi nhắn lại rằng, tôi còn đang rách lắm đơi. Lại nhớ hôm lâu H ra rồi loanh quanh không đến được nhà mình. lại nhắn bảo bạn: bất cứ khi nào, ra đến đây cứ qua tôi ăn ngủ nghỉ tùy ý. Đấy các nàng cứ đi một vòng đời tơi tả rồi quay lại đây, chỉ để nói một vài câu chuyện thôi, cũng là quý rồi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét