Thứ Năm, 19 tháng 11, 2020

20/11

 BÀI HỌC VỀ TƯƠNG KÍNH

Của Nguyen Nhu Huy FB

"1- Hồi kẻ hèn này mới quen bác Cao Xuân Hạo, hai bác cháu vừa gặp đã quý nhau ngay. Kẻ hèn thì trước đó đã thần tượng bác.

... Lúc hai bác cháu mới quen nhau, cứ thỉnh thoảng gặp nhau. Lúc thì kẻ hèn này sang bác chơi, lúc thì cùng ở trong một nhóm chung nào đó. Thân thì cũng gọi là thân nhưng nếu nói sơ thì cũng vẩn còn sơ. Thế rồi một hôm, kẻ hèn nhận điện thoại của bác. Bác bảo, " trưa mai Huy có rỗi không", "Có bác ạ". "À, tốt quá, vậy trưa mai Huy qua quán Lotus nhé". Vâng bác"- kẻ hèn trả lời vì dĩ nhiên là lúc nào chả thích gặp bác, gặp một người rất hóm như thế. TRưa hôm sau kẻ hèn này qua chỗ hẹn- một địa điểm rất thú vị của dân văn nghệ thập kỷ 90 ở đường Nguyễn Trãi, đối diện với bộ công an và vào buổi trưa thì cả công an và nghệ sĩ đều ngồi lẫn lộn cơm rượu thuốc phiện ầm ĩ chả ai quan tâm đến ai-, thì đã thấy bác đến trước, cùng một chị bạn chung, với một bàn ăn có đầy đủ các thức ăn Bắc khá ngon của quán Lotus. Khi thấy kẻ hèn tới, bác mời hắn ngồi và nói, "Hôm nay tôi muốn mời Huy vì chúng ta sẽ chơi với nhau, thế nên, cần có một bữa cơm thế này để coi như một sự khởi đầu".

3- Lần này, qua bữa cơm bác mời, bác lại dạy kẻ hèn thêm một bài học Bài học thứ hai này là về việc tôn trong một mối quan hệ. Có nghĩa rằng, không kể các gặp gỡ xã giao trong đời thường, một khi cái gặp gỡ nào đó, cái tâm hồn nào đó, cái trí tuệ nào đó, cái cảm tình nào đó đã lên đến mức trở thành một mối-quan-hệ cần được nhận diện, và đã đủ thời gian để được nhận diện rõ, chúng ta cần kính trọng nó. Dù đó là mối quan hệ gì, là tình bằng hữu, tình tri kỉ, tình bạn vong niên, hay tình cảm lứa đôi. Ở đây, mối quan hệ đã trở thành điều gì đứng cao hơn cá nhân, hay nói đúng hơn, đứng cao hơn các tình cảm/sở thích sớm nở tối tàn của con người cá nhân để trở thành một thực tại thuộc lý trí, tức một thực tại mà chúng ta, các cá nhân, cần phải gieo trồng, và rồi, rất nhiều lúc cần phải hy sinh sở thích hay tư kiến để vun xới, nuôi dưỡng, giúp nó phát triển lành mạnh đẹp đẽ làm giàu có cho trí tuệ và tưới mát tâm hồn.(Cần hiểu rằng sự ý thức về mối quan hệ này không phải theo nghĩa là chiếc gông cùm con người,mà thật ra nó là ánh sáng soi rọi cho hành vi của chúng ta, giúp chúng ta đủ lý trí để ứng xử, để - thậm chí đủ dũng khí từ bỏ một mối quan hệ nào đó khi bằng trí tuệ, thấy rằng nó không còn có ý nghĩa nữa. Nhưng đây cũng là chủ đề khác mất rồi. Xin hẹn ở status nhớ bác Hạo 3, sẽ quay lại chủ đề này :-))

4- Nói thật là từ trước đến nay, sau khi hiểu ra bài học này, bản thân kẻ ngu hèn này đã luôn nhất quán trong mọi ứng xử của đời sống cá nhân theo nguyên tắc về mối quan hệ này, bất chấp có (nhiều) lúc bị coi là khó tính,( may được cái xinh trai kéo lại chứ không thì chả ai chơi từ lâu ^^), và bất chấp nhiều lúc có thể bị...thiệt thòi vì giá mà không có cái ý thức thuộc lý trí tinh tế đó chi phối hành vi thì có (nhiều) khi đã được hưởng các sung sướng thuộc...giác quan thô sơ ^^

5- Cũng cần nói thêm, chính qua khả năng nhận diện đúng đắn/đúng lúc và thông minh của chúng ta về một mối quan hệ, cũng như qua sự ý thức của chúng ta về độ ưu tiên/độ kém ưu tiên của mối-quan-hệ nào đó so với các sở thích riêng của mỗi cá nhân trong mối quan hệ đó, hoặc so với các mối quan hệ khác-, mà chúng ta được phân biệt rõ với những loài có sự phát triển tư duy thấp hơn chúng ta, hay những loài (hay bị coi là) không có lương thức (common sense) như chúng ta"

Của Nguyen Nhu Huy FB

 

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2020

16/9/2020

 ...

Ta lớn lên khao khát những chân trời
Những mảnh đất chân mình chưa bén được
Những biển khơi chứa mặt trời đỏ rực
Những ngàn sao trôi miết giữa màu xanh
Ôi có cách gì ta được ngắm những bình minh
Buổi vũ trụ chớp bùng nên sự sống
Và ánh sáng trên chiếc xe vàng chuyển động
Bỗng một ngày ấm áp kể ta nghe
Về những con người của thiên thể xa xôi
Muốn bầu bạn với con người Trái đất
Ôi phút đó ta vùng lên ngây ngất
Muốn ôm choàng hết tất cả trời mây
Trái tim ta nặng trĩu những mê say
Sẽ gieo xuống làm âm vang mặt đất...

Nhưng em ơi, cái điều trông đợi nhất
Vẫn những gì có thể có hôm nay
Từ hôm nay, trên mảnh đất ta đây
Ta nắm nó như sợi mây vững chãi
Rồi rút dần từ cánh rừng vĩ đại
Của cuộc đời hằng nuôi dưỡng chúng ta
Và diệu kỳ thay! Ta bỗng loá bất ngờ
Ta đã thấy cuộc đời vô hạn
Giữa đất đai, nhân dân, bè bạn
Ta tìm ra ánh sáng của Con Người
Những Con Người làm sông núi sáng tươi...

 Đất nước – Nguyễn Khoa Điềm



Thứ Hai, 24 tháng 8, 2020

"Bài học khốc liệt"

 Đó là niềm thất vọng đầu tiên con người phải chấp nhận, phải đối diện thẳng thắn và phải vượt qua, để có thể thực sự trưởng thành: Thất vọng về cha mẹ của mình.

Khi đứa trẻ ra đời, ở bên cạnh nó là cha mẹ. Cha mẹ như những thánh thần, mang cho nó sự sống, chăm sóc và yêu thương nó vô điều kiện. Đó là cả bầu trời của trẻ thơ, trong sáng, mênh mông, hiền dịu.

Rồi đứa trẻ lớn dần lên, thế giới của nó mở rộng ra. Đâu đó trong tim nó bắt đầu nhận ra những sai lầm, sự bất công, sự yếu đuối... vô vàn khiếm khuyết của những thiên thần mà nó từng tôn thờ. Dần dần nó hiểu cha mẹ cũng chỉ là những người bình thường, cũng phạm phải vô số lỗi lầm, cũng nói dối, cũng thô bạo, cũng gây cho nó nhiều vết thương sâu sắc...

Nhưng trái tim đứa trẻ mạnh mẽ và thuần khiết, nó dễ dàng bỏ qua mọi điều, dễ dàng quên đi mọi điều, để vẫn luôn yêu cha mẹ bằng tình cảm mãnh liệt của tuổi ấu thơ, hào phòng, vô điều kiện, bất chấp lý lẽ...

Nhưng một ngày nào đó, khi người con đã đến tuổi lớn khôn, bắt đầu con đường đi của mình, thì có những điều người con không thể dễ dàng bỏ qua cho cha mẹ mình nữa. Yêu người mà cha mẹ không muốn, đam mê những thứ cha mẹ không thích, làm nghề mà cha mẹ không kỳ vọng... Và tình yêu thương giữa cha mẹ con cái bắt đầu nhuốm mùi cay đắng. Đó là mùi vị của tham vọng.

Tham vọng của cha mẹ muốn con cái thực hiện những ước mơ chưa toại nguyện của mình. Tham vọng của cha mẹ muốn con cái mãi mãi trong vòng tay mình. Tham vọng của cha mẹ muốn con cái mãi mãi tôn thờ mình, mãi mãi đặt mình ở vị trí cao nhất trong tim...

Thực ra khi tham vọng bắt đầu lên tiếng là tình yêu cũng bắt đầu lùi bước, và người ta buộc phải che đậy tham vọng ấy dưới cái tên mỹ miều: Đạo lý.

Có đạo lý nào biện hộ nổi cho "đồi thông hai mộ". Đó không phải là mặt trái của cái gọi là "tình yêu của cha mẹ" đấy sao? Biết bao nhiêu đôi lứa đã quyên sinh vì sự ngăn cản của cha mẹ, mà có thấy cha mẹ nào quyên sinh vì con cái lấy chồng lấy vợ không theo ý mình đâu? Bởi vì yêu chân thành và đau khổ chân thành là đặc quyền của những trái tim thanh xuân, tràn đầy nhiệt huyết. Cha mẹ không thật sự đau khổ, dù có dọa tự tử, dù có làm mình làm mẩy các kiểu, họ chỉ muốn khống chế con cái mà thôi.

Vậy thì những người con biết làm thế nào? Có lẽ là trước tiên hãy tha thứ cho cha mẹ. Hãy chấp nhận sâu sắc rằng cha mẹ là những con người bình thường, đã trải qua trần ai, đã nhuốm màu mỏi mệt, đã mất đi rất nhiều năng lượng để yêu thương sáng suốt. Tha thứ và chấp nhận như thế để không dễ dàng nghe theo những ý kiến vô lý của cha mẹ, nhưng cũng không sân hận. Bởi vì dù sao cha mẹ cũng đã cho ta mạng sống, đã yêu thương ta hết mức theo cách mà cha mẹ biết. Tình yêu đó trở nên vô minh cũng là lẽ bình thường. Ta không nghe theo điều sai là lẽ bình thường, không có gì gọi là "bất hiếu" ở đây. Thực ra nhắm mắt nghe theo những ý muốn vô lý của cha mẹ mới là bất hiếu. Con được tiếng là hy sinh thì tốt rồi, nhưng cha mẹ sẽ bị mang tiếng là thiển cận, thậm chí độc ác. Bia đá cho đôi trẻ ở Đồi thông hai mộ, nhưng bia miệng ngàn đời cho cha mẹ họ, cho tình cảm ngu xuẩn của họ. Biến cha mẹ mình thành kẻ giết người có nên không?

Hơn nữa, khi bắt đầu tha thứ cho cha mẹ mình, chính là chúng ta thả cho những ước mơ con trẻ bay đi. Rằng cha mẹ không phải là thánh thần, rằng cha mẹ cũng bất lực, cũng yếu đuối, cũng cần lòng thông cảm của ta. Rằng cuộc đời là bất toàn, theo cách nghĩ của trẻ thơ, nhưng là hoàn hảo theo cách của nó. Rằng không có tình yêu thuần khiết khi sự sở hữu lên tiếng. Rằng truyền thống kế thừa từ thế hệ này có thể trở nên quá lỗi thời với thế hệ khác. Rằng cuộc sống là dòng sông tuôn chảy, rằng vô thường là vẻ đẹp khôn sánh mà ta cần học hỏi để thấu hiểu và tận hưởng...

Vô vàn bài học ta có thể lãnh nhận qua sự tha thứ ấy. Và khi đó, chỉ khi đó ta mới thực biết yêu thương cha mẹ, thông cảm với cha mẹ, biết cách sống theo cách mình muốn nhưng không làm tổn thương cha mẹ. Trong tuổi già cha mẹ sẽ cần biết mấy sự thấu hiểu của ta, cần mà không thể yêu cầu hay ra lệnh... Cho nên ta cần lắng nghe được thông điệp mãnh liệt mà thầm kín ấy. Và ta cũng chỉ nghe được khi trong lòng không còn ấm ức, cũng không còn sự thần tượng của trẻ thơ.

Vô vàn sách báo, văn thơ, âm nhạc luôn tôn vinh cha mẹ với những hình ảnh thiêng liêng chói ngời. Đó là một mặt nào đó của cuộc sống. Nhưng bức tranh chỉ có một mặt thì không thể hoàn hảo. Vậy mặt kia chính là bài học khốc liệt đầu tiên một con người phải trải qua: Tha thứ cho cha mẹ mình vì không thể là những hình mẫu hoàn hảo như cả cha mẹ và con cái mong muốn.

From Sắc màu tự nhiên


Thứ Tư, 19 tháng 8, 2020

20/8

 "Thứ năng lực tuyệt vời nhất của con người có lẽ là đi qua vui buồn sướng khổ, khó khăn họa nạn và ở đỉnh cao, lúc nào cũng giữ được tình yêu cuộc đời sâu sắc. Cho dù biết nó không công bằng, không dễ dàng, đầy bội phản nhưng cuối cùng vẫn không quay lại trách cứ nó."


From Bach Quang Tran

Có lẽ là như thế. Góc nhìn này, có được ở một anh chàng tuổi trẻ còn nhiều niềm yêu. Tks,

Giữ được tình yêu cuộc đời, thôi thì không sâu sắc cũng là tốt dồi. Giữ được trước quá nhiều những chướng tai gai mắt bây giờ. bởi không giữ được nên giờ cs xấu xí quá, con người xấu xí quá. 

Và không trách cứ, thật là quá khó nhỉ.


Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2020

T3-4/2020

2 ảnh trong chuỗi 45 ngày nằm viện ^^. đấy hơn 70 năm cuộc đời chưa viện ngày nào, làm phát tháng rưỡi hú hồn. 


Thứ Ba, 25 tháng 2, 2020

"Khi người khác nhận ra bạn"

Đọc cái bài của cô này https://trangthan.wordpress.com/2019/11/03/khong-lam-gi/ thì thấy đúng là ai cũng có khao khát được người khác nhận ra mình, nôm na là ghi nhận, thấu hiểu, thuộc tính nhau... Sâu xa nó vẫn là sự quan tâm đến nhau. Chỉ có quan tâm yth thì mới nhận được ra nhau thôi. Nên sợ nhất là người bên cạnh lần thứ n vẫn hỏi cái câu mất não cho những thứ mà mình tưởng đã tỏ rất lâu rồi, ví như về một thói quen sinh hoạt nào đó, lần thứ 100 vẫn hỏi như lần đầu thì rất là khiếp hãi hihi. Nên như khi bạn bắt máy đt và alo rằng em chào anh A chị B, bạn gọi đúng tên họ thì cuộc trò chuyện coi như ngon, vì sao, vì bạn nhận ra họ, bạn đã liu họ trên máy. Còn khi mà bạn đằng thẳng đã nhận ra nhưng vẫn giả vờ không, thì biết rồi đấy...  bây giờ có vẻ là thời đại mà người ta không mặn mà lắm việc nhận ra ai, chỉ thích thấy cái tôi của mình thôi. Cha mẹ cũng chẳng muốn (bình tĩnh) nhận ra con cái, cứ (xoắn lên) theo đuổi mong ước của bản thân là nhiều.

***

"Eckhart Tolle viết trong Thức tỉnh mục đích sống về mối quan hệ giữa con cái với cha mẹ như thế này:
“Có hai loại quan tâm. Một loại có thể gọi là đặt trên cơ sở hình tướng. Còn loại kia là vô tướng. Lòng quan tâm về hình tướng thì luôn luôn có liên quan đến một việc gì hay đánh giá một cái gì. Ví dụ: Con ăn cơm chưa? Con làm bài tập chưa? Con dọn phòng, đánh răng chưa?…Con nên làm thế này, đừng làm thế kia. Nhanh lên con. Những quan tâm trên bề mặt này hầu như tóm tắt được lối sống đang diễn ra trong các gia đình. Chúng ta hiểu sự quan tâm dựa trên hình tướng dĩ nhiên là cần thiết và có vị trí của nó trong đời sống, nhưng nếu đó là tất cả những gì được biểu hiện trong quan hệ giữa bạn với con cái thì điều quan trọng nhất đã bị bỏ quên, và an nhiên tự tại đã bị hoàn toàn bị che mờ bởi công việc, bởi những “ưu phiền của thế gian” như Chúa Jesus đã từng nói. Trái lại, lòng quan tâm không mang hình tướng của bạn với con cái không thể tách rời với an nhiên tự tại. Vậy thì loại quan tâm không mang hình tướng này hoạt động như thế nào?
Đó là khi bạn nhìn, nghe, tiếp xúc hay giúp con cái bạn làm một chuyện gì đấy, hãy làm với sự tỉnh giác, và im lặng; bạn hoàn toàn có mặt với chúng mà không bận tâm hay mưu cầu một cái gì khác hơn là những gì đang diễn ra. Khi làm được như thế, bạn sẽ tạo ra không gian cho trạng thái an nhiên tự tại được hiện hữu ở trong bạn. Vì trong giây phút ấy, bạn không chỉ đơn thuần là một người cha hoặc là một người mẹ. Mà bạn chính là sự tĩnh lặng, sự sáng suốt, là Hiện Hữu đang nghe, đang nhìn, đang nói, đang tiếp xúc. Bạn chính là Sự Có Mặt đang thẩm thấu vào trong tất cả những việc bạn làm.
Có thể bạn thương con của bạn, nhưng tình yêu đó chỉ ở khía cạnh con người, tức là mang tính điều kiện, có tính chất sở hữu và dễ đổi thay.
Sự Hiện Hữu mà bạn đang thể hiện, cái Chân Ngã vượt thoát thời gian, đã nhận ra được chính nó ở trong người khác. Và người khác, tức là đứa trẻ, cảm thấy được yêu thương, tức là được NHẬN RA"

***

Vào một ngày còn nhỏ, có lần truyền hình đọc một câu danh ngôn: Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ. Mẹ quay ra nói lại với mình. Lúc đó, mình chưa đủ ngôn từ để diễn tả cảm giác, chỉ mơ hồ thấy áp lực và không tự nhiên. Lời nhắc nhở rằng mẹ là người tốt nhất, chỉ đi vào lý trí thôi. Và đôi khi, các mẹ sẽ liệt kê ra danh sách những việc mẹ đã làm, để yêu cầu các con làm một điều gì đấy như để đáp lại. Tình yêu vẫn được tính bằng phép cộng của việc làm.

Mình từng ghé một thiền viện kì lạ, sư phụ không nói gì cả, không giảng pháp, không làm gì. Có thể nói ra điều này khiến bố mẹ buồn, nhưng như Eckhart viết, tình yêu của bố mẹ là tình yêu của con người thế gian. Giả thử, bạn bị bệnh, bạn mất việc, bạn ly hôn. Có thể thương bạn, nhưng nỗi sợ trong họ cũng rất lớn, sợ bạn khác biệt, không đầy đủ giá trị trong con mắt xã hội, nỗi sợ đó phóng chiếu ra thành cảm giác nặng nề, kể cả khi im lặng. Và bạn sẽ luôn mơ hồ cảm thấy như mình khuyết tật một điều gì. Cái im lặng của người Hiện Hữu thì không như vậy, năng lượng không nói dối, đó là sự im lặng đón nhận và bao dung, thấu suốt và không cố tình can thiệp. Thật khó để quên điều đó. Nó không phải dạng nỗi nhớ da diết hay kịch tính, mà giống như một bông hoa, mỗi khi nghĩ đến thì sẽ bung nở trong lòng. Một người cho bạn cảm giác đầy đủ, không cần cố gắng chứng minh giải thích bằng việc làm. Nhưng kì lạ là, đó là lúc bạn muốn cố gắng, muốn khác đi. Tình yêu không ép buộc, không trụy vấn, không nhắc nhở, nhưng bạn lại tự muốn thay đổi.

From https://trangthan.wordpress.com
Tks,





Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...