Thứ Ba, 25 tháng 2, 2020

"Khi người khác nhận ra bạn"

Đọc cái bài của cô này https://trangthan.wordpress.com/2019/11/03/khong-lam-gi/ thì thấy đúng là ai cũng có khao khát được người khác nhận ra mình, nôm na là ghi nhận, thấu hiểu, thuộc tính nhau... Sâu xa nó vẫn là sự quan tâm đến nhau. Chỉ có quan tâm yth thì mới nhận được ra nhau thôi. Nên sợ nhất là người bên cạnh lần thứ n vẫn hỏi cái câu mất não cho những thứ mà mình tưởng đã tỏ rất lâu rồi, ví như về một thói quen sinh hoạt nào đó, lần thứ 100 vẫn hỏi như lần đầu thì rất là khiếp hãi hihi. Nên như khi bạn bắt máy đt và alo rằng em chào anh A chị B, bạn gọi đúng tên họ thì cuộc trò chuyện coi như ngon, vì sao, vì bạn nhận ra họ, bạn đã liu họ trên máy. Còn khi mà bạn đằng thẳng đã nhận ra nhưng vẫn giả vờ không, thì biết rồi đấy...  bây giờ có vẻ là thời đại mà người ta không mặn mà lắm việc nhận ra ai, chỉ thích thấy cái tôi của mình thôi. Cha mẹ cũng chẳng muốn (bình tĩnh) nhận ra con cái, cứ (xoắn lên) theo đuổi mong ước của bản thân là nhiều.

***

"Eckhart Tolle viết trong Thức tỉnh mục đích sống về mối quan hệ giữa con cái với cha mẹ như thế này:
“Có hai loại quan tâm. Một loại có thể gọi là đặt trên cơ sở hình tướng. Còn loại kia là vô tướng. Lòng quan tâm về hình tướng thì luôn luôn có liên quan đến một việc gì hay đánh giá một cái gì. Ví dụ: Con ăn cơm chưa? Con làm bài tập chưa? Con dọn phòng, đánh răng chưa?…Con nên làm thế này, đừng làm thế kia. Nhanh lên con. Những quan tâm trên bề mặt này hầu như tóm tắt được lối sống đang diễn ra trong các gia đình. Chúng ta hiểu sự quan tâm dựa trên hình tướng dĩ nhiên là cần thiết và có vị trí của nó trong đời sống, nhưng nếu đó là tất cả những gì được biểu hiện trong quan hệ giữa bạn với con cái thì điều quan trọng nhất đã bị bỏ quên, và an nhiên tự tại đã bị hoàn toàn bị che mờ bởi công việc, bởi những “ưu phiền của thế gian” như Chúa Jesus đã từng nói. Trái lại, lòng quan tâm không mang hình tướng của bạn với con cái không thể tách rời với an nhiên tự tại. Vậy thì loại quan tâm không mang hình tướng này hoạt động như thế nào?
Đó là khi bạn nhìn, nghe, tiếp xúc hay giúp con cái bạn làm một chuyện gì đấy, hãy làm với sự tỉnh giác, và im lặng; bạn hoàn toàn có mặt với chúng mà không bận tâm hay mưu cầu một cái gì khác hơn là những gì đang diễn ra. Khi làm được như thế, bạn sẽ tạo ra không gian cho trạng thái an nhiên tự tại được hiện hữu ở trong bạn. Vì trong giây phút ấy, bạn không chỉ đơn thuần là một người cha hoặc là một người mẹ. Mà bạn chính là sự tĩnh lặng, sự sáng suốt, là Hiện Hữu đang nghe, đang nhìn, đang nói, đang tiếp xúc. Bạn chính là Sự Có Mặt đang thẩm thấu vào trong tất cả những việc bạn làm.
Có thể bạn thương con của bạn, nhưng tình yêu đó chỉ ở khía cạnh con người, tức là mang tính điều kiện, có tính chất sở hữu và dễ đổi thay.
Sự Hiện Hữu mà bạn đang thể hiện, cái Chân Ngã vượt thoát thời gian, đã nhận ra được chính nó ở trong người khác. Và người khác, tức là đứa trẻ, cảm thấy được yêu thương, tức là được NHẬN RA"

***

Vào một ngày còn nhỏ, có lần truyền hình đọc một câu danh ngôn: Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ. Mẹ quay ra nói lại với mình. Lúc đó, mình chưa đủ ngôn từ để diễn tả cảm giác, chỉ mơ hồ thấy áp lực và không tự nhiên. Lời nhắc nhở rằng mẹ là người tốt nhất, chỉ đi vào lý trí thôi. Và đôi khi, các mẹ sẽ liệt kê ra danh sách những việc mẹ đã làm, để yêu cầu các con làm một điều gì đấy như để đáp lại. Tình yêu vẫn được tính bằng phép cộng của việc làm.

Mình từng ghé một thiền viện kì lạ, sư phụ không nói gì cả, không giảng pháp, không làm gì. Có thể nói ra điều này khiến bố mẹ buồn, nhưng như Eckhart viết, tình yêu của bố mẹ là tình yêu của con người thế gian. Giả thử, bạn bị bệnh, bạn mất việc, bạn ly hôn. Có thể thương bạn, nhưng nỗi sợ trong họ cũng rất lớn, sợ bạn khác biệt, không đầy đủ giá trị trong con mắt xã hội, nỗi sợ đó phóng chiếu ra thành cảm giác nặng nề, kể cả khi im lặng. Và bạn sẽ luôn mơ hồ cảm thấy như mình khuyết tật một điều gì. Cái im lặng của người Hiện Hữu thì không như vậy, năng lượng không nói dối, đó là sự im lặng đón nhận và bao dung, thấu suốt và không cố tình can thiệp. Thật khó để quên điều đó. Nó không phải dạng nỗi nhớ da diết hay kịch tính, mà giống như một bông hoa, mỗi khi nghĩ đến thì sẽ bung nở trong lòng. Một người cho bạn cảm giác đầy đủ, không cần cố gắng chứng minh giải thích bằng việc làm. Nhưng kì lạ là, đó là lúc bạn muốn cố gắng, muốn khác đi. Tình yêu không ép buộc, không trụy vấn, không nhắc nhở, nhưng bạn lại tự muốn thay đổi.

From https://trangthan.wordpress.com
Tks,





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...