Thứ Năm, 23 tháng 12, 2021

From người dưng,

From FB Bach Quang Tran 

 "Dạo gần đây tôi sống dưới chuẩn nghèo, tức là mức tiêu tiền dưới 1,9 đô một ngày. Tôi cố gắng duy trì việc sống dưới chuẩn nghèo này 1 lần 1 tuần. Và sẽ kéo dài nó lên, để làm bà con với khoảng 32% dân số Việt Nam trước 2011. Một cách luyện tập cho bản thân, chứ chẳng để chứng minh cái gì to tát cả. 
Cho đến 2020 tỷ lệ này giảm xuống còn trên dưới 2% gì đó của dân số. Một nỗ lực ko nhỏ của nước nhà. Đừng nói nhà nước không làm gì cả, thế bạc lắm. 
Thu nhập bình quân của chúng ta là 2800 đô/năm. Nhân vội với đô cho là 25 đi để xanh chín, chia cho 12 tháng là có 5,8 triệu đồng/ người/ tháng. Nó đang là đại diện thu nhập của rất nhiều người trong số chúng ta đó tính đến tháng 11 năm 2021. 
Thế cho nên những bài báo, status câu tương tác kiểu "Có người kiếm 5 triệu một tháng vẫn sống vui vẻ" "5 triệu một tháng có nên cưới vợ?" "Tôi có nên chia tay chia chân người yêu chỉ kiếm được 5 triệu/ tháng" nhiều lúc nó chối, và cũng buồn cười khi đọc comment. Tôi tin không ít người chạnh lòng đâu. 
Bố mẹ tôi làm việc cật lực trong nhà nước và đến cuối đời lương mới lên 7,8 triệu/ tháng. Tất nhiên họ cũng ko đánh đập tôi, đạp mâm cơm, cho 2 ae tôi thất học và để hai anh em tôi thiếu cái gì cả. Xây cái nhà từ 2008 đên hết 2014 mới trả xong tiền nợ, you name it. Một gia đình chưa đạt được đến mức trung lưu luôn, ở giữa HN. Bạn bè chơi thân với tôi, đến chơi nhà tôi, ăn cơm cùng tôi đều biết việc này và gia đình chúng tôi sống với nhau ra sao. (thanks Mom!) 
Tôi ko phải là thằng bài xích chủ nghĩa tiêu dùng, làm nô lệ cho chủ nghĩa tư bản, hay gì hết. Tôi ủng hộ việc ae cố gắng ra ngoài lao động và kiếm tiền. Nhưng chỉ có duy nhất một thứ tôi muốn nói: Tiền bạc nó là phương tiện, chưa bao giờ là cứu cánh cả (tôi ok với việc một số người coi nó là cứu cánh, happy luôn). Cái khốn khổ lòng vòng của chúng ta là cần phương tiện để đi tới cứu cánh nhưng cuối cùng chỉ loanh quanh đi tìm phương tiện, và rồi quên mất cứu cánh của cuộc đời là cái gì. 
Tiền bạc rất quan trọng, anh không thể sống mà ko cần tiền được, À mà có, anh em tìm đọc 2 tập Sống Không Cần Tiền đã được xuất bản nhé, xem nó khó khăn thế nào. Phải lao động để có đồng tiền và tiêu nó cho có ích. Và nếu trời ban cho bạn tài năng, may mắn cộng với sự chăm chỉ, bạn sẽ kiếm được tiền để thực hiện thêm nhiều việc khác. 
 Trong thời đại nhanh, gấp và phù phiếm thông tin này nếu cứ găm vào đầu về những ngôi nhà xa hoa, nhưng cái bàn hàng trăm ngàn đô, chồng đại gia vác 8 - 10 tỷ tiền mặt đi mua xe... mà chưa thoát khỏi cảnh sống so sánh người này người kia và ganh đua tủn mủn thì đầu óc chúng ta sẽ bị đánh gục đó. Báo chí và mxh đang đẩy tiền thành một thước đo và có vẻ như là thước đo lớn nhất cho hạnh phúc. Và tệ là nếu chúng ta dùng tiền làm thước đo cho mọi quyết định ta làm, cho mục đích mà ta sống, cho bạn mà ta chơi, người mà ta cưới...thì ok nó sẽ dẫn đến nhiều thứ thảm hại hơn còn chờ ở phía trước. (Thôi làm việc này làm gì, lương có 5 6 triệu à, chờ thời kiếm lương 10, 20 triệu cho sướng ờ. Và đi làm thì cũng ko cố gắng mà cũng chẳng động lực, lương thấp mà!) 
Viết mấy lời này quả có đi ngược xu thế, nhưng với một thanh niên đã làm khá nghề từ chân tay đến đầu óc, kiếm tiền nhiều cũng đã từng, nợ nần cũng đã trải thì đây chỉ là cú vỗ vai cho các ae còn hoang mang mà tỉnh táo lại. Vui vẻ với cái gì mình có. Tận tâm với việc mình làm. Từ 0 - 1 thì rất khó, từ 1 đến 10 thì dễ hơn nhiều, làm thế nào để từ 0 đến 1, thì lại là một câu chuyện dài để bàn về phân tầng xã hội, IQ trong phân bổ công việc và blah blah chém có mà cả ngày. Một tháng kiếm 5 triệu vẫn vui vẻ? Vui chứ, ko chẳng lẽ tao đi chết? Chẳng lẽ tao ko được yêu, cưới nhau, sinh con để cái và tiếp nối cái gì đó cho loài người. Triết quá, à mà thôi. Không có tiền, thì cửa gì phát biểu :)) nhỉ?" 

  FB Bach Quang Tran

Thứ Hai, 13 tháng 12, 2021

12/2021

Ranh con Trúc bảo: ao ước một chiếc gile len nên mua cho 1c màu hường ^^. Thích mặc gile lắm, con mặc cái áo nào cũng khen bảo không mặc đưa bà ^^

 Bao nhiêu năm đã trôi qua. Vẫn nhớ cụ Thêm thời mặc cái áo dài vàng, chắc khoảng ngoài 30. đó là cái áo dài đầu tiên của cụ. Sau có một cái mầu xanh nữa thì phải, hồi cưới ông Tuân gì đó. giờ cháu gái lớn đã 21-22, biết quan tâm đến bà dồi. Thật là đội ơn ^^. 

Covid lại đâm hay, trộm vía, nó về nhà ở được mấy tháng liền. hàng ngày học, nấu ăn, bán hàng online. Thật là hợp ný! 

 Nhớ hồi SN nó đâu khoảng năm lớp 10, có viết một ý trên thiệp là chăm ngoan học tốt biết quan tâm tới mọi người. Đến bây giờ sợ nhất/nhì là sự vô ý tứ của đám người, nhất là trẻ con bắt đầu lớn lên. chắc do chúng được quan tâm quá nhiều mà không có nhắc nhở dạy dỗ phải quan tâm đến người khác nữa.


Lọ mọ cắm được bình đào đông, quay phim chụp ảnh gửi bảo con đu tren tiktok ^^

 Hôm qua lại đọc được một đoạn về sự ý tứ, ntn: 

 "Ý TỨ- CHUYỆN PHẢI RÈN (P1) 

 Nếu bạn có con, hãy dạy và hãy rèn cho con mình từ nhỏ. Đừng nghĩ con nhỏ, chưa tới tuổi phải dạy mấy chuyện này. Đừng chờ tới khi con ra đời sống với người khác và để người khác dạy lại con mình. Đừng mới nghe cái tựa đã la làng là giáo điều, cổ hủ. Các bạn bỏ ra chục triệu học kỹ năng giao tiếp các kiểu, học Tây học Ta, nhưng thật ra không cần tới thế. Ý tứ chính là phản ánh kỹ năng giao tiếp lẫn văn hoá của cá nhân. Các bạn cứ đến nhà những người lớn tuổi, nhìn cách họ cư xử rồi học. Mình chắc chắn các bạn học rồi mà cư xử được vậy, các bạn nhận lại được rất nhiều. Nếu nơi công sở, các bạn được từ sếp đến đồng nghiệp thương quý, tôn trọng. Ở nhà, bạn cũng được lòng từ người thân đến họ hàng. Ra ngoài gặp người dưng, các bạn nhận được sự yêu mến, giúp đỡ. 

 Chuyện 1: Khi ăn, biết mời, biết chờ, biết phục vụ người lớn tuổi hơn 

Trưa nay mình đến thăm ba và bà nội của đứa bạn thân (thực ra mình thân hết mấy chị em của bạn luôn). Bạn mình ở Biên Hoà nhưng bà nội 89 tuổi ở quê nên ba của bạn (gần 70t) ra ở cùng, chăm sóc. Mình báo tới cũng vội, ông lật đật đi nấu thêm đồ ăn, đội mưa đứng chờ đầu đường vì ở quê không có số nhà để tìm. Trời mưa tầm tã nên mình chẳng tìm mua được gì, tìm mãi trong chợ mới được hàng bán trái cây mềm cho người già ăn được. Một ông cụ gần 70 chăm bà cụ gần 90. Mình thấy biết ơn vì ông bà đều khoẻ mạnh, minh mẫn. Ông thuộc hết sở thích của bà. Ông rang đồ ăn nhưng múc riêng cho mình, rồi đổ thêm nước vào phần còn lại nấu mềm cho mẹ. Lúc chan nước kho thịt vào chén cho bà, ông nếm lần nữa xem mặn không. Ông xúc thức ăn từ từ vào chén, bà kêu thôi thì dừng. Vào mâm ăn, ông chờ bà ăn trước. Mình cũng chờ dù ông hối mình cứ ăn. Nhìn ông, mình học được cách chăm sóc người lớn tuổi. 

 Tối nay mình đi ăn cùng gia đình chị bạn. Người con lớn là sinh viên năm nhất. Ngồi xuống bàn, chị so đũa, nói con: B., phục vụ mọi người nè! Cậu bé vắt chanh vào dĩa, sắp chén cho mọi người. Mình thì rót nước. Mình để ý thấy có món bưng ra, mẹ cậu cầm chén xúc cho mình (chị nghĩ mình là khách), cậu thì làm cho ba. Mình nói với chị, cậu bé 'được quá đó, chắc nhờ nhìn ba mẹ cư xử mà cậu học theo'. Trên bàn ăn thiếu gì thì người đứng lên là cậu. Cô em đòi miếng tôm hùm ngon của cậu, cậu cũng nhường, đề nghị 'đổi ngang'. Đồ ăn kêu ra là ăn gọn gàng. Nói ra nhiều bạn 25-30t, thậm chí hơn cũng đừng buồn, mình làm việc với mấy bạn, để ý thấy, không ít bạn không cư xử được như cậu bé đó. Ngồi xuống toàn để người lớn hơn phục vụ. Người lớn chưa ăn thì mình đã ăn trước. Phần ngon lựa hết vào chén mình. Ăn xong, người lớn trả tiền dùm cũng không có lời cảm ơn. Ăn no thì ngồi bấm điện thoại, thay vì ngồi trò chuyện với người lớn chờ họ ăn xong. Đấy là sự thiếu ý tứ!

 Chuyện 2: Đi ăn cơm khách cũng nên biết phụ giúp Văn hoá Việt, mời khách đến nhà, gia chủ thường không cho khách làm gì cả. Thế nhưng, một lời đề nghị giúp đỡ, hoặc chủ loay hoay dưới bếp thì mình loanh quanh trò chuyện, phụ việc vặt như sắp chén đũa, múc thức ăn ra, lấy ly cốc... chứ không phải ngồi ở bàn nước, bấm điện thoại, chat chit chờ tới giờ ăn rồi ngồi vào bàn. Vậy là thiếu ý tứ".

Thứ Ba, 30 tháng 11, 2021

Mùa đông,

Siêu phẩm mùa đông ^^
Giờ mới phát hiện ra hết iu điểm của cái nồi chiên không dầu.

Chủ Nhật, 14 tháng 11, 2021

Thứ Năm, 4 tháng 11, 2021

Điều lạ là,

 "Mất người bạn thân nhất đời vì Covid, mấy tháng qua tôi buồn không biết nói sao. Giống như chuyện mâý ông Tàu nhưng mà nó như vậy không có cách nào kể khác đi, chúng tôi hẹn qua rồi những bôn ba sẽ thăm nhau, cùng uống rượu nhìn trăng dịch thơ nghe nhạc. Mới nói đó chợt dưng giờ bỏ dở hết cả, nghĩ về nhau chỉ còn lại sự im lăng vô cùng. Nào biết chúng ta có linh hồn hay không để còn gặp lại ở một nơi nào khác.

Điều lạ là càng buồn tôi càng thương yêu cuộc đời và tất cả những người trong đời mình. Không sao nói hết".

Của Ms Đoàn Minh Phượng

Đúng là: càng buồn tôi càng thương yêu cuộc đời và tất cả những người trong đời mình. Không sao nói hết.




Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2021

Tháng 10


Phố nhà lúc nào cũng đẹp ^^







Cụ kho cá phải nói là siêu ngon. Lửa liu diu cả một ngày, cá rục cả xương ^^



Ranh con ở nhà học online, nấu ăn, buôn bán ^^



Thứ Hai, 25 tháng 10, 2021

Hồng trứng láng ^^

Năm nay ngây ngất bạn này. hồng trứng láng. nhiều khi cứ lẩm cẩm nghĩ sao phải hoa tây quả ngoại làm giề nhể. hoa quả theo mùa vina quá là tuyệt vời ^^










Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2021

11/10

 "Gỗ bên gỗ thành rừng

Người Bên Người Khó đoán.

 

Có người ví von rằng, người với người chung sống với nhau là một loại học vấn, thật không hề dễ dàng. Xa rời nhau quá sẽ nhạt phai, nhưng gần nhau quá thì ân ân oán oán lại tìm đến.

Bất kể là người nhà, bạn bè, bạn học hay đồng nghiệp, khi tốt với nhau thì hai người có thể cùng chung manh áo tấm chăn, lúc trở mặt thì sống chết cũng không qua lại.

 

Đời người như cái thước, cần phải có mức độ. Tình cảm như thể diện, chớ vượt quá ranh giới. Chung sống giữa người với người, nhất định phải kiểm soát được mức độ, quan hệ dẫu tốt thế nào cũng không nên bước lại quá gần, nếu không cuối cùng rồi sẽ dần dần xa nhau.

Bước lại gần ai quá đều sẽ gây tổn thương

Giữa bạn bè với nhau, gần gũi quá thì nói năng không chú ý, tiền bạc không có phép tắc, hành động không được tôn trọng, thời gian lâu dần thì đường ai nấy đi.

Giữa người nhà với nhau, chớ quá can dự vào việc gia đình riêng của đôi bên, ngày ngày cứ dính chặt với chuyện con cháu thì không còn bản thân mình, cuối cùng tình cảm cũng trở nên xa cách.

Do đó muốn chung sống hòa thuận với người nhà, bạn bè thân thiết thì phải giữ một khoảng cách nhất định.

Vậy trong cuộc sống, làm thế nào để giữ được khoảng cách thích hợp? Xin đưa ra 5 điểm dưới đây để chúng ta cùng tham khảo.

 

1. Giữa vợ chồng, hãy giữ một chút không gian

Vợ chồng với nhau, quan hệ rất thân mật, nhưng điều đó không có nghĩa là giữa hai người không có chút bí mật nhỏ nào.

Nhất là khi vợ hoặc chồng có sở thích hứng thú khác biệt, không nên cưỡng ép người kia cùng sở thích giống với mình. Cần phải giữ một khoảng cách nhất định, tán thành sở thích của người kia, sau đó ai nấy có nhóm bạn riêng của mình, chung sống hòa thuận vui vẻ.

Giữa vợ chồng, hãy giữ một chút không gian.

 

2. Với con cái, giữ khoảng cách “một bát canh”

Trong xã hội ngày nay, có nhiều bậc cha mẹ vì quá bận rộn, không còn giành được nhiều thời gian để ở bên cạnh chăm sóc con cái. Lại cũng có nhiều bậc cha mẹ gần gũi và chăm sóc con cái quá nhiệt tình, không chuyện gì không tham gia vào.

Giữa cha mẹ và con cái là cần có khoảng cách. Tuy nhiên, khoảng cách ấy không được xa quá hoặc gần quá, như vậy hai bên mới đều có thể chăm sóc cho nhau, lại còn có thể tránh được một số mâu thuẫn và phiền phức không đáng có.

Có giới hạn, có khoảng cách, có liên lạc, có trông nom, khoảng cách tốt nhất chính là “khoảng cách một bát canh”. Con cái có bát canh ngon thì ân cần mang đến cho cha mẹ, cha mẹ có bát canh ngon thì có thể đem cho con cái. Chính là như vậy!

Trong cuộc sống giữ khoảng cách “một bát canh” với con cái, có thể thường xuyên ghé thăm, cho con cái bát canh ngon. Về tâm lý cũng cần giữ khoảng cách “một bát canh” với con cái, sẽ không vì nóng quá mà làm con bị bỏng, cũng không vì lạnh quá mà thờ ơ bận bịu chẳng quan tâm.

 

3. Giữa người thân không thể không có cái tâm cung kính

Tình thân là tình cảm khó mà chia cắt được. Tuy nhiên sống với người thân, chớ nên tùy ý quá, nhất định phải có lòng cung kính. Được người thân giúp đỡ phải cảm tạ, người thân có khó khăn thì phải kịp thời giúp đỡ.

Sự tình của người thân trong nhà, người nhà nguyện ý nghe thì hãy nói, không muốn nghe thì nói ít thôi, chớ can thiệp, càng không nên không e dè gì.

Trong tâm mỗi người đều có một góc riêng không muốn người khác đặt chân tới, vậy nên tôn trọng họ chính là tôn trọng tình thân của mình.

 

4. Giữa bạn bè luôn luôn ghi nhớ kỹ ‘không cầu xin mong muốn gì’

Một số người hễ có quan hệ với bạn bè thân cận một chút là bắt đầu có đủ loại yêu cầu, nếu bạn bè không đáp ứng được thì bắt đầu oán trách. Bạn bè như vậy sống với nhau sẽ khiến người ta cảm thấy mệt mỏi.

Tình bạn chân chính thì thuần khiết chân thành, không nhuốm màu công danh lợi lộc. Bạn bè giúp nhau được thì chính là duyên phận tình bạn, không nên dùng đạo đức để cưỡng ép họ, yêu cầu họ đáp ứng nhu cầu vô hạn của mình.

Giữa bạn bè luôn luôn ghi nhớ kỹ ‘không cầu xin mong muốn gì’.

 

5. Giữa những người xa lạ, gặp người nên nói dăm câu ba điều

Cổ nhân có câu: “Quân tử chi giao đạm nhược thủy, tiểu nhân chi giao cam nhược lễ; quân tử đạm dĩ thân, tiểu nhân cam dĩ tuyệt”. Ý nói rằng, tình cảm giao hảo của người quân tử nhạt nhẽo như nước lã, tình cảm giao hảo của kẻ tiểu nhân lại ngọt ngào như rượu ngọt. Tình cảm của người quân tử tuy nhạt nhẽo nhưng lâu dài thân thiết, tình cảm của kẻ tiểu nhân tuy ngọt ngào, vồ vập nhưng lại dễ dàng dẫn đến tuyệt giao.

Có người lần đầu tiên gặp nhau một hai lần mà đã tỏ ra vồ vập, thân thiết lắm. Với người lạ, dù ấn tượng tốt mấy cũng nên giữ chừng mực. Chớ có ý thăm dò đời tư của họ, nói chuyện cần phải giữ lại đường lùi, không nên bắt bí gây khó xử cho người.

Người ta khi càng có tuổi, càng trải nghiệm cuộc sống sẽ thấy rằng, tình yêu, tình thân, tình bạn… tình cảm nào cũng đáng nâng niu, trân quý. Do vậy, để giữ được sự trân quý ấy mới có lời khuyên rằng “không nên bước lại quá gần”. Giữ lại cho mình một khoảng thời gian hòa hoãn đủ để suy tư suy ngẫm, giữ lại cho người khác một không gian riêng, đó mới là khoảng cách tốt nhất.

Không cần phải gần gũi quá, bởi ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Không cần phải xa nhau quá, bởi cuộc sống này chúng ta còn cần gặp gỡ.

Một khoảng cách thích hợp vừa phải sẽ sinh sôi nảy nở điều tốt đẹp. Kỳ thực cũng chính là tôn trọng và trân quý lẫn nhau".

 Theo Vision Times. Nam Phương biên dịch. (From FB Tran Hung)


Ngày tiếp quản. Ngô Mạnh Lân


 

Thứ Ba, 6 tháng 7, 2021

Chế độ standby

Hôm nay cafe có bảo là chỉ mong các cụ sống bình yên nốt phần đời còn lại, còn đời mình có thế nào mình sẽ chịu thế đấy, có đau khổ cũng không để tràn sang người khác. Không đặt để gánh nặng trách nhiệm, nghĩa vụ tình thương lên bất cứ ai. Cố gắng là thế trộm vía. Sẽ gọn gàng đời mình, không để cháy lan sang người khác.

ở đâu không biết, chứ ở đây, cái vina này là cả một mớ lằng nhằng phủ chụp lấy đời nhau, vui thì ít, đau khổ thì nhiều, trách móc, giận hờn, thù hận, vân vân và mây mây đổ lên đời nhao, từ nhà ra đến ngoài ngõ. Thật là mảnh đất lắm người nhiều ma.

Thôi thì có sao sống vậy, đau khổ, xấu xa cũng là một phần tất yếu của cuộc sống.

Thôi thì quán triệt, sống là quý roài. Cố gắng tem tém mọi thứ vào, gọn gàng, nhẹ nhõm nhất có thể.


Mâm cơm của người dưng ^^


Thứ Năm, 1 tháng 7, 2021

Mận mùa hè

Sáng qua hàng hoa quả xách một túi mận, lẫn cả xanh và đỏ. Năm nào cũng xơi mận mỏi mõm, cơ mà bao năm nay vẫn ưng í nhất cái ảnh chụp này, đâu hè năm 2015 thì phải ^^. Quả, vẫn là điều kỳ diệu, có những cái quả đẹp và ngon vô cùng, lạ lùng ^^



Thứ Ba, 29 tháng 6, 2021

phim "Cô Vị"


 “Gợi nhắc sự gắn kết sâu sắc của mối quan hệ gia đình, huyết thống, bất chấp những tổn thương mà các thành viên có thể gây ra cho nhau.

Điều này khiến bộ phim quay trở lại câu hỏi căn bản: Điều gì giúp chúng ta tiếp tục đi trên thế gian này? Thứ sức mạnh chân thật nào sẽ điều hướng cho ta thoát khỏi những sai lầm?”

Thứ Ba, 22 tháng 6, 2021

23/6

 Mưa một trận sáng mát lịm. Lại nhận được phin cà phê mầu sắc xinh đẹp này ❤☺



Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2021

Em đừng nói với anh về hạnh phúc


Em đừng nói với anh về hạnh phúc
Hãy coi anh như mọi chuyện thông thường.
Hãy bảo trọng vì chính em cần nhất
Những bình yên ở cuối con đường...
Anh đơn lẻ ngay cả trong đông đúc,
Anh thiết gì những phù phiếm hư danh.
Anh chỉ muốn em sống như em thích
Và tĩnh tâm với kết cục an lành...
Ta đã gắn cùng nhau trong kết tủa
Những nhọc nhằn gây dựng tương lai.
Anh lắm tội, nhưng anh không bội bạc,
Anh yêu em hơn biển rộng sông dài...
Rồi sau rốt ta sẽ đều tóc bạc,
Ta chỉ còn nhau để mà tin.
Em đừng nói với anh về hạnh phúc,
Cứ kề bên, một sẽ hóa trăm nghìn...

EM ĐỪNG NÓI VỚI ANH VỀ HẠNH PHÚC
Hồng Thanh Quang



Thứ Sáu, 21 tháng 5, 2021

Summertime

 Tự đọc lại tút của mình đâu 2018, và phát hiện ra Norah Jones ca Summertime tuyệt hay ^^

Summertime and the livin' is easy

Fish are jumpin' and the cotton is high
Oh, your daddy's rich and your ma is good lookin'
So hush, little baby, don't you cry
One of these mornings
You're gonna rise up singin'
Yes, you'll spread your wings
And you'll take to the sky
Mm, but 'til that morning
There is nothin' can harm you
Yes, with daddy and mommy standin' by
Summertime and the livin' is easy
Fish are jumpin' and the cotton is high
Oh, your daddy's rich (daddy's rich)
And your ma is good lookin' (your ma is good lookin')
So hush, little baby, baby don't you cry
Oh, don't you cry, oh, don't you cry (don't)
Oh, don't you cry, oh, don't you cry (cry)



Thứ Hai, 15 tháng 3, 2021

"Trên cây cầu bên sông"

 


Anh taxi à!

Làm ơn đưa tôi đến cây cầu!

Ở phía bên kia con sông dài

Nơi chúng tôi lần đầu gặp nhau

Anh taxi à!

Chạy nhanh lên thêm nữa đi mà!

Nước mắt tôi không kìm nén lâu được

Mà tôi rất ghét khóc lóc trước mặt ai...

À nơi chốn ấy...

Là nơi đẹp nhất thế giới này vì có anh

Tôi nhớ lần đầu, được gặp anh

Giống như đã nhìn thấy thiên thần

À nơi chốn ấy...

Là nơi vui nhất thế giới này vì có anh

Và tôi, hai người yêu nhau

Và hôn nhau hôn mê say dưới ánh trăng

Cây cầu bên sông ngày nào vẫn thật nồng ấm

Mang cả chiều thu cuốn lấy cuối con đường kia

Dù cho bão tố có kéo đến tôi vẫn mong tôi vẫn chờ

Chờ anh sẽ quay về đây như lúc xưa

Cây cầu bên sông ngày nào vẫn còn nguyên đấy

Mang cả trời mây mang bao nhiêu nỗi đắng cay

Ngày mai sau nếu có biết trước tôi vẫn tin tôi vẫn chờ

Chờ anh sẽ lại quay về đây

Trên cây cầu bên sông.

Anh taxi à!

Dường như bên kia đã xuân ngời

Có nắng rơi trên con phố hẹn hò

Nơi có anh và người anh yêu

Anh taxi à!

Còn mùa đông nơi đây rét căm mà

Có những cơn mưa ùa đến bất chợt

Rồi vội đi mất như tương lai của chúng tôi

 

Thứ Tư, 3 tháng 3, 2021

Một ngày lạnh tháng Ba

Gần đi ngủ thì nhắn là một ngày lạnh, đi làm về nấu một bát canh nóng, tắm nước thật nóng, đắp chăn lông thật ấm, chat chit hun hít rồi đi ngủ, thì cảm thấy HP.


Mới lại nghĩ đến việc hiểu nhau, ai hiểu mình và mình hiểu ai. Trước đây sẽ khá buồn, thất vọng nếu ai đó quen biết thân thiết lâu lâu mà không hiểu mình hoặc mình không hiểu họ, là mình/người ta cho là như vậy. 

Giờ nghĩ thì thấy buồn cười, thấy bình thường, việc không hiểu người khác ấy, là bình thường. Người ta vẫn yêu thương mà không hiểu lắm về nhau. Đặc biệt là đàn ông, muôn đời yêu phụ nữ nhưng chắc chẳng đặt vấn đề hiểu họ nhỉ. Phụ nữ thì hay gào lên anh không hiểu tôi, đại loại thế. Việc hiều và được hiểu thì thích quá rồi, nhưng chả hiểu lắm thì cũng có làm sao. Cứ yêu thương chăm sóc bình thường, đối xử nhẹ nhàng tử tế là ok. Chứ cứ đau đáu được thấu hiểu hay phải thấu hiểu người khác chẳng phải cũng là tham vọng sao?!

Thứ Hai, 1 tháng 3, 2021

2.3

 Tôi không hề nhậu em à

Thế nhưng trời đất đậm đà luôn say

Thiên đường nếu chẳng chốn này

Cắn răng chịu vậy miễn bày xa xăm

Cho nâng nhé một chút cằm

Có đâu nhất thiết phải nằm trên mông

...

Nguyễn Đức Sơn




Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...