Bao nhiêu năm đã trôi qua. Vẫn nhớ cụ Thêm thời mặc cái áo dài vàng, chắc khoảng ngoài 30. đó là cái áo dài đầu tiên của cụ. Sau có một cái mầu xanh nữa thì phải, hồi cưới ông Tuân gì đó. giờ cháu gái lớn đã 21-22, biết quan tâm đến bà dồi. Thật là đội ơn ^^.
Covid lại đâm hay, trộm vía, nó về nhà ở được mấy tháng liền. hàng ngày học, nấu ăn, bán hàng online. Thật là hợp ný!
Nhớ hồi SN nó đâu khoảng năm lớp 10, có viết một ý trên thiệp là chăm ngoan học tốt biết quan tâm tới mọi người. Đến bây giờ sợ nhất/nhì là sự vô ý tứ của đám người, nhất là trẻ con bắt đầu lớn lên. chắc do chúng được quan tâm quá nhiều mà không có nhắc nhở dạy dỗ phải quan tâm đến người khác nữa.
Lọ mọ cắm được bình đào đông, quay phim chụp ảnh gửi bảo con đu tren tiktok ^^
Hôm qua lại đọc được một đoạn về sự ý tứ, ntn:
"Ý TỨ- CHUYỆN PHẢI RÈN (P1)
Nếu bạn có con, hãy dạy và hãy rèn cho con mình từ nhỏ. Đừng nghĩ con nhỏ, chưa tới tuổi phải dạy mấy chuyện này. Đừng chờ tới khi con ra đời sống với người khác và để người khác dạy lại con mình.
Đừng mới nghe cái tựa đã la làng là giáo điều, cổ hủ. Các bạn bỏ ra chục triệu học kỹ năng giao tiếp các kiểu, học Tây học Ta, nhưng thật ra không cần tới thế. Ý tứ chính là phản ánh kỹ năng giao tiếp lẫn văn hoá của cá nhân. Các bạn cứ đến nhà những người lớn tuổi, nhìn cách họ cư xử rồi học. Mình chắc chắn các bạn học rồi mà cư xử được vậy, các bạn nhận lại được rất nhiều. Nếu nơi công sở, các bạn được từ sếp đến đồng nghiệp thương quý, tôn trọng. Ở nhà, bạn cũng được lòng từ người thân đến họ hàng. Ra ngoài gặp người dưng, các bạn nhận được sự yêu mến, giúp đỡ.
Chuyện 1: Khi ăn, biết mời, biết chờ, biết phục vụ người lớn tuổi hơn
Trưa nay mình đến thăm ba và bà nội của đứa bạn thân (thực ra mình thân hết mấy chị em của bạn luôn). Bạn mình ở Biên Hoà nhưng bà nội 89 tuổi ở quê nên ba của bạn (gần 70t) ra ở cùng, chăm sóc. Mình báo tới cũng vội, ông lật đật đi nấu thêm đồ ăn, đội mưa đứng chờ đầu đường vì ở quê không có số nhà để tìm. Trời mưa tầm tã nên mình chẳng tìm mua được gì, tìm mãi trong chợ mới được hàng bán trái cây mềm cho người già ăn được.
Một ông cụ gần 70 chăm bà cụ gần 90.
Mình thấy biết ơn vì ông bà đều khoẻ mạnh, minh mẫn. Ông thuộc hết sở thích của bà. Ông rang đồ ăn nhưng múc riêng cho mình, rồi đổ thêm nước vào phần còn lại nấu mềm cho mẹ. Lúc chan nước kho thịt vào chén cho bà, ông nếm lần nữa xem mặn không. Ông xúc thức ăn từ từ vào chén, bà kêu thôi thì dừng. Vào mâm ăn, ông chờ bà ăn trước. Mình cũng chờ dù ông hối mình cứ ăn. Nhìn ông, mình học được cách chăm sóc người lớn tuổi.
Tối nay mình đi ăn cùng gia đình chị bạn. Người con lớn là sinh viên năm nhất. Ngồi xuống bàn, chị so đũa, nói con: B., phục vụ mọi người nè! Cậu bé vắt chanh vào dĩa, sắp chén cho mọi người. Mình thì rót nước. Mình để ý thấy có món bưng ra, mẹ cậu cầm chén xúc cho mình (chị nghĩ mình là khách), cậu thì làm cho ba. Mình nói với chị, cậu bé 'được quá đó, chắc nhờ nhìn ba mẹ cư xử mà cậu học theo'. Trên bàn ăn thiếu gì thì người đứng lên là cậu. Cô em đòi miếng tôm hùm ngon của cậu, cậu cũng nhường, đề nghị 'đổi ngang'. Đồ ăn kêu ra là ăn gọn gàng.
Nói ra nhiều bạn 25-30t, thậm chí hơn cũng đừng buồn, mình làm việc với mấy bạn, để ý thấy, không ít bạn không cư xử được như cậu bé đó. Ngồi xuống toàn để người lớn hơn phục vụ. Người lớn chưa ăn thì mình đã ăn trước. Phần ngon lựa hết vào chén mình. Ăn xong, người lớn trả tiền dùm cũng không có lời cảm ơn. Ăn no thì ngồi bấm điện thoại, thay vì ngồi trò chuyện với người lớn chờ họ ăn xong.
Đấy là sự thiếu ý tứ!
Chuyện 2: Đi ăn cơm khách cũng nên biết phụ giúp
Văn hoá Việt, mời khách đến nhà, gia chủ thường không cho khách làm gì cả. Thế nhưng, một lời đề nghị giúp đỡ, hoặc chủ loay hoay dưới bếp thì mình loanh quanh trò chuyện, phụ việc vặt như sắp chén đũa, múc thức ăn ra, lấy ly cốc... chứ không phải ngồi ở bàn nước, bấm điện thoại, chat chit chờ tới giờ ăn rồi ngồi vào bàn. Vậy là thiếu ý tứ".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét